PNO - Làm được gì lúc này để có thể biết được tin con, chị cũng phải làm hết, kể cả đăng tin trên mạng xã hội hay báo công an.
| Chia sẻ bài viết: |
Lý Lan 04-03-2024 14:34:35
Con mình cũng vậy. Bỏ nhà đi khi mình k cho đi chơi khuya. Thế là đi luôn với đúng bộ đồ trên người. Nhưng vẫn chịu đi học. Mình đến trường thì k nói gì. Mà cũng ko về. Ở nhà bạn. Đúng 1 tuần. Mình đã nhắn tin và nói mãi mới về. Đúng là tuổi ẩm ương.
Mỹ Linh 01-03-2024 11:45:28
Còn nước còn tát bạn à, không rốt ráo tìm con bây giờ thì bạn còn chờ đến bao giờ?
Tâm An 01-03-2024 11:14:43
Tui vẫn không biết suốt một năm qua, vì sao bạn không cố gắng đi tìm con? Vì sao bạn ko báo công an? Và bạn đã thực sự tìm hết mọi cách chưa?
Thanh Lan 01-03-2024 07:58:08
Một người mẹ quá... mạnh mẽ.
Nhị Cát 01-03-2024 07:56:22
Có lẽ mâu thuẫn mẹ con của chị phát xuất từ sự quá cứng rắn, xa cách, không biết thấu hiểu của chị.
Lệ Thu 01-03-2024 07:54:59
Có lần, con tôi cũng giận dỗi bỏ đi. Lúc đầu, tôi cũng nghĩ là nó đi chút nó về. Nhưng thấy nó kg về, tui hốt hoảng đi tìm thì thấy nó ngồi ở quán cf gần nhà. Lúc về, nó khóc nức nở, hỏi sao lúc con bỏ đi mẹ không giữ con lại... Tôi mới hiểu ra con chỉ muốn mình thể hiện là mình thương yêu nó.
Mỹ Hà 01-03-2024 07:51:32
Chị thật là có trái tim sắt đá. Con tui mà bỏ đi 1 ngày tui đã không chịu nổi, phải đi tìm khắp nơi, lật tung mọi thứ lên. Chị chịu đựng đến 1 năm thì thật là không hình dung nổi.
Tôi vốn không phải là mẹ chồng khắt khe, cũng từng làm dâu nên hiểu cảnh mới về nhà chồng. Thế nhưng, tôi quá chán ngán về con dâu út.
Cha mẹ có thể vụng về trong cách yêu nhưng tình thương dành cho con vẫn luôn ở đó, chỉ chờ đôi bên tìm được cách chạm vào nhau.
Khi hiểu rõ mình có quyền gì và có thể nhận được sự hỗ trợ nào, nỗi sợ sẽ giảm và em sẽ không còn cảm giác bế tắc.
Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ bị ép ăn, không có tiếng nói trong chính nhu cầu cơ bản nhất của bản thân.
Sự can thiệp của người ngoài khó phát huy tác dụng nếu người trong cuộc không muốn dừng lại, vẫn ngoại tình tư tưởng.
Không phải mọi sự thật đều cần phải nói ra ngay lập tức. Và không phải sự thật nào cũng cứu vãn được hôn nhân.
Chồng đi làm về thấy nhà cửa chưa lau là quát tháo rồi buông lời mỉa mai vợ lười, mặc kệ tôi quay cuồng chăm con bệnh.
Mọi người nói em xấu gái nên em luôn bù đắp bằng sự chăm chỉ, thật thà và làm việc hết lòng. Em lấy chồng 1 năm thì anh ấy bỏ đi.
Anh phải chứng minh bằng hành động rằng rằng dù quá khứ phức tạp đến đâu cũng không được phép làm tổn thương hiện tại.
Trong mắt bố mẹ, việc tôi vay nợ mua nhà là hành động "bất hiếu" vì nó tước đi khả năng phụng dưỡng của tôi với ông bà.
Sau ly hôn, chúng em thỉnh thoảng đi ăn, cà phê và chia sẻ nhiều điều. Kỳ lạ thay, chúng em không còn mâu thuẫn và lại yêu nhau lần nữa.
6 năm qua là quá đủ cho một cơn giận. Con chị đã lựa chọn và đã tự chịu trách nhiệm...
Tôi mới đi làm trở lại sau 6 tháng nghỉ thai sản. Mẹ chồng ở quê vào giúp vợ chồng tôi trông con, chưa kịp hết mừng thì tôi đã ức chế.
Khi một người không còn muốn bước tiếp, người kia không có nghĩa vụ phải kéo lê người đó theo mình.
Có những chuyện cần thời gian để lắng xuống, có những câu hỏi chưa nhất thiết phải có lời đáp ngay lập tức.
Mẹ dặn tôi thu xếp gửi biếu sớm cho bố mẹ khoảng 20 triệu đồng để kịp sửa nhà đón tết. Trong khi đó, lương tôi chỉ 10 triệu đồng/tháng.
Có những hành trình tinh thần là việc cá nhân, không thể níu giữ bằng trách nhiệm hay tình nghĩa.
Hòa giải không đồng nghĩa quên đi hay chấp nhận bị đối xử không công bằng mãi mãi.