Vài ba rung động

15/04/2020 - 15:50

PNO - Đôi khi nghĩ rằng mình đã đánh mất cảm giác rung động trước những chuyển biến của cuộc đời, tình người, khi ngó xung quanh toàn một màu giả tạo, đầy những sắp xếp, phân công. Nên giữa những ngày bắt buộc phải sống chậm, nhìn lại, thấy những tủn mủn mình từng bỏ qua lại ý nghĩa vô cùng.

Mỗi sáng dậy sớm đi bộ, mới nghe mùi hoa sứ phảng phất cả thềm nhà yên tĩnh, bông sử quân tử tỏa hương nhè nhẹ. Tiếng loa phát thanh nhắc nhở cách tự bảo vệ trước đại dịch, tiếng cụ già đằng hắng ho hen, tiếng bước chân người đi bộ giãn cách thành hàng, thẳng tắp. Từng thanh âm nhỏ chẳng đủ làm xao động một sớm đầu ngày, nhưng dư dả để thắp lên niềm yêu mến về một ngày mới. 

Chợt có tiếng nước động khẽ khàng dưới mạn đò của đôi vợ chồng nhà kia thả chèo kéo lưới. Mình để ý thấy sáng nào cũng vậy, chồng vợ lặng lẽ gỡ lưới rồi đem cá tôm ra chợ bán. Chị vợ bảo mấy chục năm đều đặn, vợ chồng chị vẫn cần mẫn trên khúc sông này để nuôi mấy đứa con ăn học. Sự cùng nhau lặng lẽ đó của bất cứ cặp đôi nào cũng khiến mình có cảm giác bé mọn, ngút ngàn thử thách trước năm dài tháng rộng với người thương bên cạnh. Đâu ai dám chắc tụi mình không nhàm chán và tẻ nhạt bởi những lặp lại của nhau, mỗi ngày. 

Nhớ một trưa nọ, ghé nhà người bạn đúng mùa đào (mận) ra trái, mình khấp khởi mừng khi gặp lại gốc đào xù xì to bự, cạnh cái giếng cũ mèm nhưng nước bên dưới vẫn xanh trong. Thấy nhớ quá một khoảng trời tuổi thơ đã đi qua lâu lắm. Không gian lao xao bởi tiếng chuyện trò của anh bạn gần bốn mươi chưa vợ, nhiệt tình leo lên cây để hái trái. Nghe người mẹ già thở dài than ngắn: “Bây có mối mô giới thiệu giùm, chừ còn chưa chịu ưng ai”.

Thời buổi này, nhát gái và chất phác quá đỗi như anh đúng là của hiếm, kiếm người phù hợp với mong muốn của anh lại càng khó hơn. Thôi thì an ủi do duyên đến muộn, biết đâu mai mốt, anh sẽ gặp một người khác biệt với hình dung. Sự khác biệt ấy đủ khiến anh rung động, bất chấp những ý niệm thông thường bấy lâu. 

Ngồi bệt giữa nền xi măng cũ, nơi mái nhà cất lên bằng số tuổi anh con trai út, dì bảo chồng mất đã lâu, ráng ở vậy nuôi con và giữ nếp nhà. Ngó trần nhà vài chỗ dột, tường sơn tróc vảy, đôi chỗ xiêu vẹo chẳng biết lấp liếm vào đâu, dì bảo phá đi xây lại thì tiếc mớ kỷ niệm chất chồng trong đó. Suy cho cùng là tiếc nuối ký ức về người chồng bưng từng viên gạch, tha từng món đồ nhỏ về, làm nên tổ ấm như bây giờ. Mà để yên vậy, có khi đám con gái chần chừ, ngại ngần nghĩ cảnh làm dâu, làm vợ. Trằn trọc của người mẹ quê không phải vô căn cứ, nhưng ở đời đâu phải ai cũng giống nhau.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Thật ra, chẳng mấy ai dễ dàng dẹp bỏ tất thảy đồ đạc dung chứa hoài niệm. Cứ nghĩ người ta bước qua cuộc đời là hết, cái giữ lại là chút kỷ niệm gắn bó này thôi. Có chăng còn trong ký ức, qua vài ba tấm ảnh, dăm câu chuyện cũ. Nhưng mình nghĩ, lãng quên chỉ tồn tại khi người ta thôi day dứt và chẳng để chút tâm can nào. Chỉ cần trong tim mình có họ, thì thương nhớ làm sao nguôi. 

Anh bạn kể lần đầu đưa chị về nhà, tường nhà cũ khi đó tưởng chừng như sắp đổ. Lòng chị chỉ thắc mắc, anh em của anh đều đã trưởng thành, nhưng chưa sửa sang nhà cửa tươm tất, hẳn có lý do nào đó. Chỉ thắc mắc trong lòng chứ chưa bao giờ buột miệng hỏi anh và cũng chưa từng phân vân bởi sự thiếu thốn, bất tiện nào. Điều đó khiến anh càng tôn trọng chị.

Lý do cũng bởi kỷ niệm và ký ức khiến con người ta quyến luyến, chẳng thể dọn dẹp, cơi nới khi ngôi nhà quá cũ, chỉ còn cách phá đi xây mới. Hiện diện trong ngôi nhà là hình ảnh người quá vãng từng đi đứng góc này, từng nói cười góc kia, nên việc dẹp bỏ tất cả dường như là quá tàn nhẫn với người đã khuất. 

Một buổi chiều đẹp đẽ, đường phố vắng tanh, ngang qua quán cà phê vốn đông đúc trước kia, không thấy đám đàn ông tụ tập. Những quán nhậu đóng cửa, tiếng người say ê a, bia bọt nồng nàn, hơi thuốc đậm đà nay cũng không còn nữa. Bật cười trước vài câu khẩu hiệu bằng chữ viết tay màu mè hài hước nhưng đầy khí thế của ngã tư chuyên bán quà vặt, “quyết thắng dịch, chỉ bán mang về”, rồi là “vì cô vi chỉ bán mang đi”... Thấy người ta dù thở than bán buôn khó khăn, nhưng niềm lạc quan và tin tưởng chưa bao giờ tắt lụi.

Chưa thể kể hết những rung động bất chợt mà cuộc đời mang lại cho vài tâm hồn tưởng chừng đang héo hon. Một ngày lắm khi kết thúc bằng bản nhạc không lời hay tiếng người thương vừa huýt sáo vừa tưới đám lan đang bung nở. Chừng đó thôi nhưng nghe trong hơi thở cũng dậy mùi hạnh phúc. 

Diệu Ái

 
Array ( [news_id] => 1408225 [news_title] => Vài ba rung động [news_title_seo] => Vài ba rung động [news_supertitle] => [news_picture] => vai-ba-rung-dong_1586935826.jpg [news_subcontent] => Đôi khi nghĩ rằng mình đã đánh mất cảm giác rung động trước những chuyển biến của cuộc đời, tình người. [news_subcontent_seo] => Đôi khi nghĩ rằng mình đã đánh mất cảm giác rung động trước những chuyển biến của cuộc đời, tình người. [news_headline] => Đôi khi nghĩ rằng mình đã đánh mất cảm giác rung động trước những chuyển biến của cuộc đời, tình người, khi ngó xung quanh toàn một màu giả tạo, đầy những sắp xếp, phân công. Nên giữa những ngày bắt buộc phải sống chậm, nhìn lại, thấy những tủn mủn mình từng bỏ qua lại ý nghĩa vô cùng. [news_content] =>

Mỗi sáng dậy sớm đi bộ, mới nghe mùi hoa sứ phảng phất cả thềm nhà yên tĩnh, bông sử quân tử tỏa hương nhè nhẹ. Tiếng loa phát thanh nhắc nhở cách tự bảo vệ trước đại dịch, tiếng cụ già đằng hắng ho hen, tiếng bước chân người đi bộ giãn cách thành hàng, thẳng tắp. Từng thanh âm nhỏ chẳng đủ làm xao động một sớm đầu ngày, nhưng dư dả để thắp lên niềm yêu mến về một ngày mới. 

Chợt có tiếng nước động khẽ khàng dưới mạn đò của đôi vợ chồng nhà kia thả chèo kéo lưới. Mình để ý thấy sáng nào cũng vậy, chồng vợ lặng lẽ gỡ lưới rồi đem cá tôm ra chợ bán. Chị vợ bảo mấy chục năm đều đặn, vợ chồng chị vẫn cần mẫn trên khúc sông này để nuôi mấy đứa con ăn học. Sự cùng nhau lặng lẽ đó của bất cứ cặp đôi nào cũng khiến mình có cảm giác bé mọn, ngút ngàn thử thách trước năm dài tháng rộng với người thương bên cạnh. Đâu ai dám chắc tụi mình không nhàm chán và tẻ nhạt bởi những lặp lại của nhau, mỗi ngày. 

Nhớ một trưa nọ, ghé nhà người bạn đúng mùa đào (mận) ra trái, mình khấp khởi mừng khi gặp lại gốc đào xù xì to bự, cạnh cái giếng cũ mèm nhưng nước bên dưới vẫn xanh trong. Thấy nhớ quá một khoảng trời tuổi thơ đã đi qua lâu lắm. Không gian lao xao bởi tiếng chuyện trò của anh bạn gần bốn mươi chưa vợ, nhiệt tình leo lên cây để hái trái. Nghe người mẹ già thở dài than ngắn: “Bây có mối mô giới thiệu giùm, chừ còn chưa chịu ưng ai”.

Thời buổi này, nhát gái và chất phác quá đỗi như anh đúng là của hiếm, kiếm người phù hợp với mong muốn của anh lại càng khó hơn. Thôi thì an ủi do duyên đến muộn, biết đâu mai mốt, anh sẽ gặp một người khác biệt với hình dung. Sự khác biệt ấy đủ khiến anh rung động, bất chấp những ý niệm thông thường bấy lâu. 

Ngồi bệt giữa nền xi măng cũ, nơi mái nhà cất lên bằng số tuổi anh con trai út, dì bảo chồng mất đã lâu, ráng ở vậy nuôi con và giữ nếp nhà. Ngó trần nhà vài chỗ dột, tường sơn tróc vảy, đôi chỗ xiêu vẹo chẳng biết lấp liếm vào đâu, dì bảo phá đi xây lại thì tiếc mớ kỷ niệm chất chồng trong đó. Suy cho cùng là tiếc nuối ký ức về người chồng bưng từng viên gạch, tha từng món đồ nhỏ về, làm nên tổ ấm như bây giờ. Mà để yên vậy, có khi đám con gái chần chừ, ngại ngần nghĩ cảnh làm dâu, làm vợ. Trằn trọc của người mẹ quê không phải vô căn cứ, nhưng ở đời đâu phải ai cũng giống nhau.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Thật ra, chẳng mấy ai dễ dàng dẹp bỏ tất thảy đồ đạc dung chứa hoài niệm. Cứ nghĩ người ta bước qua cuộc đời là hết, cái giữ lại là chút kỷ niệm gắn bó này thôi. Có chăng còn trong ký ức, qua vài ba tấm ảnh, dăm câu chuyện cũ. Nhưng mình nghĩ, lãng quên chỉ tồn tại khi người ta thôi day dứt và chẳng để chút tâm can nào. Chỉ cần trong tim mình có họ, thì thương nhớ làm sao nguôi. 

Anh bạn kể lần đầu đưa chị về nhà, tường nhà cũ khi đó tưởng chừng như sắp đổ. Lòng chị chỉ thắc mắc, anh em của anh đều đã trưởng thành, nhưng chưa sửa sang nhà cửa tươm tất, hẳn có lý do nào đó. Chỉ thắc mắc trong lòng chứ chưa bao giờ buột miệng hỏi anh và cũng chưa từng phân vân bởi sự thiếu thốn, bất tiện nào. Điều đó khiến anh càng tôn trọng chị.

Lý do cũng bởi kỷ niệm và ký ức khiến con người ta quyến luyến, chẳng thể dọn dẹp, cơi nới khi ngôi nhà quá cũ, chỉ còn cách phá đi xây mới. Hiện diện trong ngôi nhà là hình ảnh người quá vãng từng đi đứng góc này, từng nói cười góc kia, nên việc dẹp bỏ tất cả dường như là quá tàn nhẫn với người đã khuất. 

Một buổi chiều đẹp đẽ, đường phố vắng tanh, ngang qua quán cà phê vốn đông đúc trước kia, không thấy đám đàn ông tụ tập. Những quán nhậu đóng cửa, tiếng người say ê a, bia bọt nồng nàn, hơi thuốc đậm đà nay cũng không còn nữa. Bật cười trước vài câu khẩu hiệu bằng chữ viết tay màu mè hài hước nhưng đầy khí thế của ngã tư chuyên bán quà vặt, “quyết thắng dịch, chỉ bán mang về”, rồi là “vì cô vi chỉ bán mang đi”... Thấy người ta dù thở than bán buôn khó khăn, nhưng niềm lạc quan và tin tưởng chưa bao giờ tắt lụi.

Chưa thể kể hết những rung động bất chợt mà cuộc đời mang lại cho vài tâm hồn tưởng chừng đang héo hon. Một ngày lắm khi kết thúc bằng bản nhạc không lời hay tiếng người thương vừa huýt sáo vừa tưới đám lan đang bung nở. Chừng đó thôi nhưng nghe trong hơi thở cũng dậy mùi hạnh phúc. 

Diệu Ái

[news_source] => [news_tag] => tình yêu,hôn nhân,kỷ hiệm ngày cưới,thương nhớ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-04-15 04:25:45 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-04-15 15:50:09 [news_relate_news] => 1407753,1407439,1407636, [newcol_id] => [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2349 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/vai-ba-rung-dong-a1408225.html [tag] => tình yêuhôn nhânkỷ hiệm ngày cướithương nhớ [daynews2] => 2020-04-15 15:50 [daynews] => 15/04/2020 - 15:50 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Sức mạnh bất khả chiến bại

    Sức mạnh bất khả chiến bại

    14-01-2021 15:06

    Thượng đế đã ban tặng cho phụ nữ một đặc ân: tình yêu thương con vô bờ bến. Nó trở thành sức mạnh bất khả chiến bại.

  • Cô đơn trong nhà

    Cô đơn trong nhà

    14-01-2021 05:00

    Khi tôi đi sớm về muộn, cô ấy ghen bóng ghen gió. Có khi vợ không nói gì với tôi cả tuần, mặc tôi cố gắng thế nào.

  • "Thả" chồng đi làm xa

    "Thả" chồng đi làm xa

    13-01-2021 19:15

    Cứ ngỡ để chồng đi xa làm ăn để thu vén cho gia đình, ai ngờ anh lại đối xử với mẹ con tôi như vậy...

  • Hủy cưới vì thương

    Hủy cưới vì thương

    13-01-2021 10:27

    Anh giấu gia đình, giấu tất cả mọi người, cắt liên lạc hoàn toàn và không gặp em nữa.

  • Anh trai quậy, tôi bị nhà chồng hủy hôn

    Anh trai quậy, tôi bị nhà chồng hủy hôn

    13-01-2021 05:29

    Quen nhau bốn năm, thiệp cưới đã in, hình cưới đã chụp. Chúng tôi còn lên kế hoạch đi tuần trăng mật ở đâu, vậy mà...

  • Tuổi già của vợ

    Tuổi già của vợ

    12-01-2021 12:55

    Sao phải tự chất thêm gánh nặng khi phải vừa sống vừa đau khổ vì tuổi sinh học, tuổi cơ thể, tuổi thật và tuổi tế bào…?

  • Mẹ chồng chê con dâu vô tích sự

    Mẹ chồng chê con dâu vô tích sự

    12-01-2021 05:11

    Từ khi vợ em xin nghỉ ở nhà, ba mẹ em không hài lòng, cho rằng vợ em lười, không có khả năng lo lắng cho gia đình.

  • Ly hôn rồi mới... ghen

    Ly hôn rồi mới... ghen

    11-01-2021 12:45

    Chị kiên quyết không quay lại với chồng cũ, bởi nếu thật sự yêu thương, anh đã không ghen vô lối như vậy.

  • Ngủ riêng, rồi sao nữa?

    Ngủ riêng, rồi sao nữa?

    11-01-2021 05:04

    Từ lúc vợ chồng không ngủ chung, em thấy tình cảm cũng nguội lạnh đi, em có chuyện gì muốn tâm sự với chồng cũng khó.

  • Cha mẹ như khách trọ chung nhà...

    Cha mẹ như khách trọ chung nhà...

    10-01-2021 18:22

    Cháu thấy cha mẹ như khách trọ cùng nhà, chỉ có một thứ chung là con cái. Hai người không hề cằn nhằn nhau chuyện tiền bạc, mà sao chẳng thấy vui...

  • Chồng là ân nhân của tôi

    Chồng là ân nhân của tôi

    10-01-2021 05:00

    Tôi không có tiếng nói trong quan hệ vợ chồng, bao gồm cả chuyện chăn gối.

  • Hôn nhân đã chết, đừng níu!

    Hôn nhân đã chết, đừng níu!

    09-01-2021 10:15

    Có những anh tận dụng “chiêu” để níu kéo bạn đời, mong chắp vá gia đình nứt vỡ, nhưng kết quả càng tệ hơn...

  • Con dâu về "bắt" cháu nội

    Con dâu về "bắt" cháu nội

    09-01-2021 05:08

    Sau vài năm hầu như không ngó ngàng gì đến con gái, cách đây không lâu, con dâu tôi chợt quay lại và đòi mang cháu nội tôi đi.

  • Sợ ân ái, bệnh thật hay đùa?

    Sợ ân ái, bệnh thật hay đùa?

    08-01-2021 17:31

    Ám sợ tình dục ở phụ nữ đa phần bệnh đến từ những ác cảm, hiểu lầm cảm tính trong quá khứ hay thời điểm gần.

  • Sống trong gia đình mà như sống trong chung cư

    Sống trong gia đình mà như sống trong chung cư

    08-01-2021 05:34

    Mỗi nhà ở một tầng, mỗi nhà đều ăn riêng. Em thấy sống trong gia đình giống sống trong chung cư.

  • Người cũ, tình cũ

    Người cũ, tình cũ

    07-01-2021 11:00

    Bạn từng nghe cái câu bất hủ này chưa?: “Ghen với tình cũ là dại lắm. Có sợ thì sợ cái mới kia kìa”.

  • Đầu tư cho hạng mục nào bây giờ?

    Đầu tư cho hạng mục nào bây giờ?

    07-01-2021 05:25

    Cứ dịp cuối năm hay đầu năm, lên Facebook lại thấy bạn bè giăng đầy những dự định, kế hoạch. Nhìn quanh vẫn là các mục tiêu cho chồng, cho con...

  • Con sai cỡ nào mới được cứu?

    Con sai cỡ nào mới được cứu?

    06-01-2021 12:24

    Em gái làm clip tố cáo ba mẹ những chuyện động trời do nó nghĩ ra. Thế là cả nhà dậy sóng...