Toàn chuyện nhỏ thôi mà bỏ nhau!

12/03/2026 - 20:21

PNO - Đôi khi, hôn nhân tan vỡ lại khởi từ những chuyện rất nhỏ. Nhỏ đến mức, nếu kể ra, ta chỉ có thể hỏi: “Có vậy thôi mà cũng bỏ nhau sao?”.

Tin vợ chồng Hà, em họ tôi, đang làm thủ tục ly hôn khiến mọi người đều bất ngờ đến khó tin. Hà vừa đón con trai đầu lòng năm ngoái, cuộc sống khá là ổn định, có nhà, có xe, có công việc. Tết rồi, Hà còn nhiều lần khen Tuân trước mặt bà con họ hàng rằng “ông chồng quốc dân”, thế nhưng, là người từng nhiều lần tới lui gần gũi Hà, tôi chẳng quá ngạc nhiên trước kết cục không viên mãn này.

Bởi những cuộc hôn nhân tan vỡ, hiếm khi bắt đầu từ một biến cố lớn. Nó thường bắt đầu từ những chuyện rất nhỏ. Nhỏ đến mức, khi kể ra, người ngoài chỉ buông một câu: “Có vậy thôi mà cũng bỏ nhau!”.

Hà không còn trẻ, cũng chẳng phải mẫu phụ nữ xinh đẹp, nhưng điều đáng nói là cô ấy càng không hề dịu dàng, bao dung. Nhiều lần, trước mặt giúp việc hoặc khách khứa, Hà xa xả mắng chồng, gắt gỏng nặng lời. Tuân chỉ biết im lặng, lúc cáu quá cũng to tiếng, xong thì thôi.

Hà bảo, vợ chồng nào chẳng có lúc tranh cãi, bất hòa, giờ có con rồi, càng nhiều mâu thuẫn vụn vặt. Từ việc chồng về trễ hơn dự kiến, uống nước xong quên rửa ly mà úp thẳng vào khay, rồi chồng ẵm con không đúng kiểu khiến thằng bé ói sữa, chưa tắm đã lăn ra giường… Thậm chí là chồng gửi xe đi lâu quá, để vợ ôm con đứng chờ, mua thức ăn mang về không đúng ý, Hà cũng giãy nảy lên.

đàn ông ít khi kêu ca chẳng phải vì họ không mệt, mà vì họ quen chịu đựng. (Ảnh minh họa: Freepik)
Đàn ông ít khi kêu ca chẳng phải vì họ không mệt, mà vì họ quen chịu đựng. (Ảnh minh họa: Freepik)

Những chuyện ấy, nghe qua, đúng là tủn mủn thật. Nhưng điều đáng sợ của mấy thứ vụn vặt trong hôn nhân là chúng không tự biến mất. Chúng tích tụ, lặp đi lặp lại, ngày này qua ngày khác, bào mòn cảm xúc, làm người ta mỏi mệt tận cùng, mà không biết kêu ai.

Người nào cũng có lý do của mình. Hà bảo chồng chẳng chú tâm tới vợ con, chỉ qua loa, vô ý tứ. Tuân thì không giãi bày, nhưng nét đăm chiêu kia ngày càng dày…

Tôi từng xa gần khuyên Hà nên "tém tém" cái tính nết của mình lại. Đàn ông ấy mà, kiên nhẫn của họ ít lắm. Con trai của vợ chồng Hà sinh non, phổi yếu, hay ốm vặt, cứ vài tháng lại nằm viện, cách ít tuần phải đi bác sĩ. Mỗi lần như vậy Hà lại cuống lên quát chồng ầm ĩ, xong thì im lặng suốt. Bất kể có mặt ai khuyên can, Hà vẫn lấn tới cho thỏa “cái nư” của mình. Hơn năm nay một mình Tuân gánh vác kinh tế, chạy thuốc thang cho con, cũng áp lực lắm. Hà bảo, đẻ con thì bố phải lo là đúng rồi, than thở gì… Nói sao Hà cũng gạt đi. Có lẽ Hà không nhận ra, đàn ông ít khi kêu ca chẳng phải vì họ không mệt, mà vì họ quen chịu đựng. Cho tới khi ngưỡng không thể chấp nhận nổi, họ không cãi nữa, không than nữa, chỉ chọn lẳng lặng rời đi.

Hà khóc, bảo vợ chồng nào có mâu thuẫn gì lớn, chỉ vớ vẩn thôi, mà đột nhiên chồng nhất định đòi chia tay. Bảo sao cũng lầm lì không mở miệng chia sẻ nữa. Khi Hà làm ầm lên hỏi lý do, Tuân chỉ buông một câu rằng, tôi đuối lắm rồi, không chiều nổi tính tình cô nữa… Câu ấy nghe nhẹ tênh, nhưng là kết quả của một quá trình dài nặng nề, mòn mỏi chịu trận. Không phải vì hết yêu, mà vì cạn sức. Không phải vì có người khác, mà vì không còn đủ năng lượng để ở lại.

Tôi biết là Hà đã hối hận, nhưng chẳng rõ đã là quá muộn hay vẫn có thể cứu vãn. Bởi sự hối tiếc thường đến sau cùng, khi mọi thứ đã vượt qua điểm quay đầu. Khi người ta không còn giận, không còn trách, chỉ còn mệt rũ và trống rỗng.

Đàn ông như Tuân, hiền đấy, biết điều đấy, “có hiếu với bên vợ” đấy, chữ mà Hà hay dùng, nhưng khi họ đã quá cạn kiệt sự kiên nhẫn và lòng bao dung, họ đã chọn giải pháp cực đoan để chấm dứt cuộc sống đầy áp lực không đáng có. Thì chỉ sợ, Hà đã không thể làm gì hơn nữa rồi.

Hôn nhân đổ vỡ, nhiều khi không phải vì phản bội, không phải vì thiếu thốn, mà vì người ta đã quên mất cách nói chuyện tử tế với nhau. Quên rằng, người đầu gối tay ấp không phải là nơi để trút giận. Quên rằng, yêu thương nếu không được gìn giữ, sẽ mòn dần qua từng chuyện nhỏ…

Ừ thì, toàn là chuyện nhỏ thôi mà kết cục lại bỏ nhau! Bởi chính những chuyện nhỏ ấy, nếu không ai chịu nhường, không ai chịu lắng nghe, không ai chịu dịu lại một chút, thì đủ sức đẩy hai người từng yêu thương đến chỗ rời xa mãi mãi. Và đến lúc ấy, dù có tiếc nuối đến đâu, cũng chỉ còn lại một câu hỏi rất muộn màng: giá như ngày đó, mình bớt chút khắt khe cay nghiệt với nhau, liệu có khác không?

Thùy Lâm

Ý KIẾN BẠN ĐỌC(1)
 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Me keo nhung nhớ

    Me keo nhung nhớ

    23-06-2026 06:00

    Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...

  • Những người đàn bà góa

    Những người đàn bà góa

    22-06-2026 18:15

    Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.

  • Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    22-06-2026 06:00

    Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.

  • Đàn ông đi họp lớp

    Đàn ông đi họp lớp

    21-06-2026 19:30

    Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.

  • Mệt thì về nhà với ba

    Mệt thì về nhà với ba

    21-06-2026 19:00

    Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai

  • Một tách Viagra đen trước giờ G?

    Một tách Viagra đen trước giờ G?

    21-06-2026 16:12

    Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.

  • Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    21-06-2026 06:00

    Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn

  • Ai biết đâu là lần cuối

    Ai biết đâu là lần cuối

    20-06-2026 13:50

    Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.

  • Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    20-06-2026 06:00

    Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…

  • Chiếc bẫy tình thân

    Chiếc bẫy tình thân

    19-06-2026 06:00

    Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.

  • Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    18-06-2026 19:00

    Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.

  • Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    18-06-2026 17:28

    Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống

  • Có mẹ, con có mùa hè

    Có mẹ, con có mùa hè

    18-06-2026 06:00

    Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...

  • Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    17-06-2026 17:37

    “Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.

  • Có chồng mà như không

    Có chồng mà như không

    17-06-2026 06:00

    Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.

  • Những lớp học cắt may ngày ấy…

    Những lớp học cắt may ngày ấy…

    16-06-2026 19:30

    Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...

  • Tự lo cho mình chính là thương con

    Tự lo cho mình chính là thương con

    16-06-2026 11:30

    Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.

  • 'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    16-06-2026 06:00

    World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.