Các ông cứ làm đi, dù chưa khéo léo gọn gàng nhưng vẫn hơn vắt chân ngồi xem tivi trong khi vợ vừa nấu cơm vừa tắm cho con...
Tôi tìm hiểu thì biết anh ta là kẻ chuyên đi ca thán, khóc lóc để gợi lòng thương hại của phụ nữ. Nhiều năm qua, anh ta sống bằng cách này
Mẹ cho rằng cô Huệ có dan díu với bố tôi còn cô Huệ cứ khăng khăng là mẹ tôi đặt điều vu oan.
Loan là vợ cũ của anh, hai người đã từng có rất nhiều thứ chung.
Ai đó từng là "dân công sở" sẽ hiểu cảm giác chôn chân một chỗ. Mới vài hôm mà tôi đã nhớ đồng nghiệp, nhớ chỗ ngồi ở văn phòng.
Chồng em đang có người bên ngoài, còn vợ, anh ấy bảo không ly hôn nhưng cũng không đụng tới, coi em là thứ đồ đã qua tay người khác, dơ bẩn.
Lần trốn dịch quá lâu này, tôi đã quên hết những lấp lánh phấn son áo quần. Tôi nghĩ làm đẹp ai coi?
Em cháu vẫn mê muội bênh vực người đó, quyết định sinh con. Em cho rằng chỉ cần bố đứa trẻ công nhận con mình là đủ, còn xã hội mặc kệ.
Dịch COVID-19 sẽ qua đi, tôi và bạn sẽ có kỷ niệm đáng nhớ để kể cho con cháu: hồi ấy mẹ, hay bà đã ngố và mắc cười như thế đó...
Từ ngày lấy nhau, chồng cô chưa bao giờ làm lành trước với cô, dù chỉ một lần, lúc nào cũng là cô nhịn anh.
Khi chia sẻ về cảm xúc của bạn với người chồng bình tĩnh, anh ấy sẽ tập trung vào nó. Cảm xúc phụ nữ là điều rất nan giải với đàn ông.
Chị tự nhủ mình sẽ thay đổi từ chuyện nấu nướng, áo quần đến chăm sóc bản thân chứ không thể đơn giản, đôi khi bày biện sẽ mang lại niềm vui…
Yêu nhau không phải để đi tìm người hoàn hảo, mà tìm để biết người đó là ai, thói quen cá tính họ thế nào, có thích ứng với mình hay không.
Không ai sống dùm được cho ai, nếu không cộng hưởng được niềm vui cho những người xế bóng, xin hãy trân trọng hạnh phúc của họ, đừng góp lời khó nghe.
Dù sao, dại vẫn là dại. Cái giá nhãn tiền là tổn hại, chấn thương chỗ kín. Nhiều ca nhờ nhanh chân đến cơ sở y tế mà tai qua nạn khỏi.
Mấy nay chắc cũng chưa xoay ra tiền nên chồng em cứ hỏi em hoài, vợ chồng gây gổ nhà cửa căng thẳng.
Trước đây, khi tôi hỏi muốn ăn gì, anh chỉ nói: “Ăn gì cũng được”. Tôi từng bực bội với câu "vô trách nhiệm" ấy, nhưng trong mùa dịch thì khác...
Kiên trì kéo anh vào việc nhà, tôi muốn anh hiểu nấu một bữa ăn cực ra sao, quần áo làm thế nào để sạch sẽ...
Anh mặc kệ chị xấu hổ muốn chui xuống đất, mặc kệ những ánh mắt khó chịu xung quanh. Chị lặng lẽ rơi nước mắt.
Sau khi kết thúc hai mối tình, tôi hoang mang tự hỏi, có lẽ nào tôi "quê mùa" “keo kiệt” như lời người ta ném vào tôi lúc chia tay?
Có thể chồng em đúng khi tính rạch ròi nên, không nên. Nhưng trước vấp ngã của người thân mà nghe chồng phân tích lạnh lùng như vậy, em rất đau lòng.
Có việc để làm, có chuyện để nghĩ, ngày trôi nhanh hơn. Anh nhỏ còn nói từ mai sẽ dậy sớm cùng mẹ tập thể dục để mẹ khỏi nản, bỏ cuộc.
Con gái em làm “tay trong”, hễ em có bạn bè mới con bé lại báo cho ba nó. Em hỏi thì con không chối, nói rằng muốn ba mẹ quay lại.
Cô ấy tích tụ quá nhiều năng lượng tiêu cực trong suy nghĩ. Năng lượng ấy khiến tôi về nhà là cảm thấy mệt mỏi.
Anh luôn tự hứa với lòng không để vợ con khổ. Nhưng giai đoạn dịch giã này anh bất lực, nhìn bữa cơm không đủ đầy, anh rất áy náy.