Tôi cảm thấy vi-rút “Cô Vi” nham hiểm kia còn gây thêm nguy cơ khác nữa và chống cự lại nó cần có vắc xin hạnh phúc.
Trường đời là nơi tốt nhất để đàn ông nghiệm lấy bài học cho riêng mình, dẫu đôi khi học phí phải trả rất đắt.
Nhiều người đến các chương trình mai mối trên truyền hình để tìm kiếm một nửa, còn tôi chẳng tin hạnh phúc có thể gieo mầm từ những nơi như vậy.
Tôi vẫn hay giận hờn vô cớ, cho rằng chồng tôi vô tâm, không hề thương vợ, không biết nói những lời có cánh ngọt ngào.
Má chồng không hiểu nổi sao chị xinh đẹp, giỏi giang, mà chuyện chồng con lại... dở tệ.
Người ta không hề xem đây là chuyện nhỏ, bởi nếu không xử lý lấn cấn thì sự phân tâm chắc chắn ảnh hưởng không tốt đến cuộc vui của các ông.
Khi cuộc hôn nhân rơi vào bế tắc bởi một trong hai đã không còn thiết tha nữa, bạn nên chia tay để mở đường cho cả hai làm lại cuộc đời.
Đàn ông quen đứng mũi chịu sào trong gia đình. Trách nhiệm phải chống đỡ, che chắn cho người nhà khiến áp lực của họ rất nặng.
Anh cố tô vẽ mình là người chồng hoàn hảo, để rồi trong cánh cửa nhà toàn những nỗi buồn...
Không tiếp tục sống với nhau được thì chia tay, đừng để mâu thuẫn đến mức xô xát, gây thương tích cho nhau như vậy.
Không thiếu các ông vì lời nói kháy “thằn lằn leo cột đình”, “chưa đến chợ đã hết tiền” tức khí sinh huỵch toẹt..., mà thành đề tài đàm tiếu...
Ai cưới chồng chẳng mong gặp người có điều kiện, thương yêu mình thật lòng...
Nhờ việc lên kế hoạch ăn uống, chi tiêu bài bản hơn trước, nên chi phí nội trợ, tiêu dùng trong tháng cũng giảm được một khoản đáng kể.
Ngày yêu nhau, tôi đã biết anh có cá độ bóng đá, nhưng tôi chủ quan nghĩ đó chỉ là niềm vui nhất thời để xem trận đấu hấp dẫn hơn.
Cuộc hôn nhân lần thứ 2 của tôi còn nhiều nước mắt hơn cả lần đầu, nhưng tôi cố cam chịu vì sợ mang tiếng.
Qua được vòng khám sàng lọc để tiêm, tôi nhận ra: chỉ cần có sức khỏe tốt là đã may mắn hơn rất nhiều người bị kẹt lại rồi.
Nhiều hôm, ban ngày rộn ràng với bạn bè cõi mạng, nhưng ban đêm nằm khóc không biết mình đã sai ở đâu mà lại bất lực trong giao tiếp với chồng.
Có ai nằm trên giường bệnh ngắm dãy số dư nhiều chữ số trong tài khoản mà vui?
Chồng đi cách ly, Linh cảm tưởng nhà mình như đoàn tàu bị mất người lái, cứ liêu xiêu, loạng choạng...
Tôi còn nghĩ, có khi lâu lâu mình phải khóc một trận, nhưng rồi nhìn chồng với những sợi tóc bạc lấp ló, lại thấy thương. Khi nào anh mới được khóc?
Tôi buồn, cô độc khủng khiếp. Tôi phải làm sao đây? Bỏ việc, bỏ gia đình hay chấp nhận tất cả, xuống nước năn nỉ tất cả? Tôi thật sự bế tắc…
Dịch bệnh khiến bản năng phụ nữ được đánh thức: bản năng tích cốc phòng cơ, chăm sóc gia đình, bản năng chia sẻ, choàng gánh, yêu thương…
Ba má chồng cũng nhiều lần nói xa nói gần rằng muốn về làm tôm hay làm khô thì ba má tạo điều kiện. Nhưng em thấy mình không thể đổi nghề.
Thật buồn khi nhiều người mặc nhiên coi việc chăm cháu là trách nhiệm của ông bà, không để ý sức khỏe cha mẹ già như thế nào, vất vả ra sao...
Sau mười năm chịu đựng, chị quyết định ly hôn. Từ đó cuộc sống của hai mẹ con là những chuỗi ngày bị truy đuổi bởi người chồng bệnh hoạn.