PNO - Theo luật, nghĩa vụ phụng dưỡng cha mẹ không thuộc về một người con duy nhất. Tất cả các con đều có trách nhiệm, không phân biệt ở gần hay ở xa, nam hay nữ, giàu hay nghèo.
| Chia sẻ bài viết: |
Trần Thị Thúy Hằng 02-03-2026 14:01:09
Tôi cũng từng rơi vào hoàn cảnh như chị nên xin chia sẻ một chút. Tôi đã gánh cùng lúc ba vai trong suốt ba năm liền. Đến khi thật sự quá đuối sức, tôi mới hiểu rằng trách nhiệm làm con với cha mẹ không thể chỉ đặt lên vai một người mà là trách nhiệm của từng thành viên trong gia đình.
Tôi mong anh chị em trong nhà, nhất là người giữ vai trò trưởng họ, có thể ngồi lại với nhau để bàn bạc và tìm ra giải pháp tốt nhất. Bởi hôm nay đó là cha mẹ của mình, ngày mai rồi cũng đến lượt mình. Con cái chúng ta sau này sẽ chăm sóc chúng ta bằng chính cách mà hôm nay chúng ta đối xử với cha mẹ của mình.
Chiều xuân 02-03-2026 09:47:42
Em không ích kỷ khi nói “em không kham nổi”. Đó là sự thật và là giới hạn cần thiết.
Ngân Vy 02-03-2026 09:46:31
Đừng để sự im lặng của anh chị em biến thành mặc định là chị phải lo hết. Im lặng lâu ngày là họ sẽ coi đó là chuyện hiển nhiên.
Nghiêm An 02-03-2026 09:45:06
Nếu không ai chịu chia sẻ tài chính, em có quyền chọn phương án phù hợp với sức mình như thuê người phụ chăm theo giờ hoặc xin hỗ trợ từ địa phương.
Vĩnh Phước 02-03-2026 09:43:27
Nên nói rõ ràng trong nhóm gia đình: khả năng của tôi chỉ tới mức này. Ai lo tiền bao nhiêu thì chốt con số cụ thể. Không nói chung chung nữa.
Kiều Ngọc Mai 02-03-2026 09:41:16
Việc chăm má là trách nhiệm của 5 người con chứ không phải nghĩa vụ riêng của bạn. Bạn không cần phải gánh thay phần của người khác.
Hoa hậu 02-03-2026 09:38:23
Em phải dừng lại một nhịp để giữ sức cho mình trước. Nếu em ngã xuống thì không còn ai chăm má nữa.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.
Bội tín, trốn nợ, anh ta mới là người phải xấu hổ và chịu sự trừng phạt của pháp luật, chứ không phải em.
Chiều theo ý bạn thì gia đình mình chịu không nổi, còn từ chối hay đặt phòng bên ngoài thì sợ bạn giận, nghĩ mình khinh bạn.
Có thể anh ấy nghĩ chia đôi là văn minh mà không hề nhận ra sự sòng phẳng đó đang cứa vào lòng người vợ từng không tiếc gì với mình.
Khi hai người ly hôn trong cay đắng, họ không tìm lý lẽ mà tìm sự đồng lõa. Nếu bênh người này, em sẽ mất người kia.
Em chồng vô tình kể rằng cô bạn hay tới nhà ăn cơm chính là người yêu cũ của chồng tôi.
Em không thể tiếp tục sống nửa đời còn lại với một khối nghi ngờ đè nặng trong lòng. Em cần biết mình đứng đâu trong cuộc đời người đàn ông này.
Con có quyền có cảm xúc và có quyền thất vọng về cha mình nhưng không thể thay mẹ quyết định tương lai cuộc hôn nhân này.
Tôi nên chủ động buông tay, chấp nhận nhìn hạnh phúc trôi qua để tiếp tục cuộc sống cô đơn hay dũng cảm chớp lấy mối nhân duyên định mệnh này?
Em không nên bỏ qua cảm giác bất an mà hãy tiếp tục quan sát, song song đó thiết lập vùng an toàn tối thiểu để bảo vệ bản thân.
Nếu anh ta tôn trọng và kiên nhẫn chờ đợi thì đó là người tốt. Còn nếu anh ta tự ái rồi bỏ đi, lúc đó em quay lưng cũng chưa muộn.
Ai cũng khoe vợ đảm đang, vén khéo... còn vợ tôi vừa cẩu thả vừa lầy và lười chảy thây đến mức đàn ông như tôi còn đầu hàng.
Em từ chối những người "hơn anh về mọi thứ" không phải vì họ không tốt mà vì em đang bận so sánh họ với một cái bóng trong quá khứ.
Khoảng cách địa lý trong tình yêu vốn là sự thử thách lớn nhưng không bao giờ là cái cớ hợp pháp cho sự ích kỷ và phản bội.
Đã đến kỳ nghỉ hè, tôi chuẩn bị đưa vợ con về quê thăm cha mẹ nhưng lòng lại nặng trĩu thay vì háo hức...
Em đã hoàn thành xuất sắc bài thi làm dâu suốt 14 năm, giờ em được quyền nộp bài, bước ra khỏi phòng thi, tận hưởng cuộc sống.
Nhường quyền nuôi con cho chồng vì không muốn con tổn thương, người mẹ ân hận vì bị nhà chồng cũ cản trở quyền thăm, chăm sóc con.