PNO - Lần nào đưa tiền lương cho em, chồng cũng nói: “Sướng nghe, tháng nào cũng có người đưa tiền cho xài”. Mỗi lần nghe câu đó là em nổi nóng, muốn… gây lộn.
| Chia sẻ bài viết: |
Thu Huong 06-08-2020 12:21:16
Cái thứ đàn ông ăn bám vợ mà không biết nhục. Đuổi nó ra khỏi nhà đi em.
Trần thị Thùy Hương 06-08-2020 12:03:19
Đọc nội dung bài viết mà thấy hỡi ôi, thương cho cháu gái mồ côi cả cha mẹ đã khổ, chọn nhầm chồng càng bất hạnh hơn. Cái người cháu trao thân gởi phận này thật không đáng mặt đàn ông, không xứng gọi là chồng. Nhưng anh ta ngày càng quá đáng một phần cũng vì cháu nhu nhược, yếu mềm, đáng ra từ đầu cháu phải nói rõ quan điểm sống và cương quyết giữ vững chính kiến, lập trường của mình. Phải tự biết thương lấy thân mình, chồng cháu rõ ràng là kẻ khác máu tanh lòng không hề biết nghĩ, không thương yêu gì cháu, tự cháu phải cứu lấy mình thôi. Nếu anh ta không sửa đổi tính tình ( nhưng chắc chắn là sẽ không rồi) thì cắt đứt luôn, 1 lần đau còn hơn đau cả đời đến chết. Với 1 kẻ như vậy thì không có hy vọng vì " giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời " trừ phi có 1 biến cố ghê gớm xảy ra. Cháu không thể cứ muối mặt xin xỏ bà con suốt đời, cũng không thể dạy con trưởng thành , tự lập nên người trong 1 gia đình bất hòa lục đục và tấm gương xấu của cha chúng .Cứng cỏi lên , nha cháu.
Mạc thị thuý nguyệt 06-08-2020 09:57:23
Loại chồng này giống như cái thùng ko đáy .Còn ko liêm sỉ cũng chẳng có lòng tự trọng .Sống với loại này thì phải biết thủ thân .Bung ra hết với họ thì cuối cùng mình cũng tay trắng thui
Thanh 06-08-2020 08:05:30
Bạn biết nói " Người ta hay nói “đàn ông hay nhìn vào túi vợ là đàn ông hết xài”. Mỗi ngày, sống cạnh người chồng “không xài được” ấy, em dần cạn hết tình thương lẫn hy vọng" . Vậy sao bạn ko chia tay để sống một mình nuôi con cho đầu óc thanh thản. Đừng để hai chữ " hy sinh" đặt không nhằm chỗ làm khổ cả cuộc đời.
Mấy hôm nay Sài Gòn se lạnh. Thấp thoáng trong từng câu chuyện của mọi người, mùa xuân như đang chầm chậm ghé ngang cửa.
Khi giá vàng liên tục lập đỉnh từng ngày, từng giờ, thứ kim loại vô tri ấy lại trở thành một phép thử tình thân.
Vàng lên thì vui vẻ, vàng xuống thì cãi vã. 600 triệu tích cóp 2 năm của vợ chồng trẻ nhảy múa theo giá vàng.
Làm mẹ đâu chỉ là giành quyền nuôi con trên giấy tờ. Làm mẹ là đồng hành cùng con từ những điều nhỏ nhất.
Từ tháng lương đầu tiên, mẹ đã nói Yến phải trả tiền thuê nhà. Khi ấy, Yến thấy sốc thực sự.
Trải qua nhiều lần thuê giúp việc, tôi càng thấm thía rằng không có sự chăm sóc nào ấm áp và đáng tin cậy hơn tình thương của con cái.
Chuyện chữ hiếu vốn dĩ luôn nhạy cảm, nói ra sợ làm đau người khác mà giấu trong lòng thì chính mình lại mệt mỏi.
Nghiện bói bài tây từ trực tiếp tới online, người phụ nữ dần lệ thuộc bói bài, để những lá bài chi phối công việc và cuộc sống gia đình.
Gia đình là bắt buộc, còn bạn bè chỉ là lựa chọn. Nhưng đàn bà thì cần cả hai.
Tôi định sau tết sẽ thú nhận với bố mẹ 2 bên việc hôn nhân tan vỡ. Vậy mà rồi mọi thứ thay đổi sau khi tôi nghe ba chồng tâm sự.
Nhiều người có của ăn của để nhưng luôn tính toán chi li với bản thân từng đồng, ăn cũng tiếc, mặc cũng tiếc, đi chơi thì sợ tốn kém…
Từng được mẹ chồng yêu thương, chăm sóc như con ruột, người con dâu bỗng rơi vào cảnh bị nghi kỵ chỉ vì một lời thầy bói.
Khi việc làm ăn chông chênh, câu hỏi: "Có về quê ăn tết?" chạm vào lòng tự trọng đàn ông.
Trong một thế giới đầy toan tính, có lẽ thứ tình yêu không còn gì để mất lại là thứ đáng tin nhất.
Vì tình mà thím cam lòng chịu thiệt. Cũng vì tình, thím níu giữ được tình thân, ràng buộc được những mối nối đứt quãng, giúp tổ ấm vững vàng.
Thu nhập thấp, nhiều gia đình trẻ lúng túng khi phải chọn giữa việc gửi tiền về cho bố mẹ hay giữ lại tiền để lo toan cho gia đình nhỏ.
Lý do cha mẹ đưa ra là muốn đảm bảo cuộc sống khi về già, lỡ khi xảy ra chuyện, nhà đất đã chia hết thì không biết dựa vào đâu.
Gần đây không hiểu sao tôi bị mất hứng ngang xương với chuyện ấy, khiến cuộc ăn nằm thành ra miễn cưỡng, thậm chí cực hình.