Không có công việc nào thấp kém

27/04/2020 - 15:06

PNO - Ai cũng bảo Sài Gòn rất dễ sống, nhưng cụ thể là chúng tôi đây, toàn những người có chút ít trình độ, thì lại trong hoàn cảnh khó khăn này.

Anh Ti Vi thân mến,

Tôi thấy anh thường trả lời về mặt tình cảm. Tôi lại muốn hỏi ý kiến anh về mặt tài chính, vì chúng tôi đang rất bế tắc việc tiền nong.

Tôi 56 tuổi, trước là thủ thư ở một trường cấp III. Con gái tôi 28 tuổi, rất ngăn nắp, chưa có người yêu. Hai mẹ con tôi sống với nhau ở Sài Gòn. Tôi đã nghỉ hưu, lương hưu rất thấp. Con gái tôi tốt nghiệp ngành kinh tế, nhưng cũng vừa mới nghỉ việc vì công ty giải thể. Nhà chúng tôi bề ngang chỉ 2,4m, dài 9m, trong hẻm sâu, không thể cho ai thuê, mà cũng không thể bán hàng.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Thưa anh Ti Vi, hiện chúng tôi sống nhờ vào số tiền tiết kiệm được hồi tôi và cháu còn đi làm. Chúng tôi sống rất tằn tiện và gần như không còn bạn bè, không thể du lịch, xem phim. Giải trí duy nhất của cả hai mẹ con là hai chiếc điện thoại để vào đọc tin tức trên mạng.

Chúng tôi cũng thu xếp hết mức để nhà cửa vẫn gọn gàng, ăn uống vẫn đủ chất, ngon miệng (cả hai mẹ con đều biết nấu ăn) vì chúng tôi sợ ở nhem nhuốc, ăn vạ vật thì sinh đau ốm.

Tôi vẫn bình thường, tuy không thật khỏe. Con gái tôi cũng thế. Cho nên may mắn là chưa ai đau ốm, không thì không biết lấy đâu ra tiền thuốc (mặc dù chúng tôi đều mua bảo hiểm y tế). Con gái tôi cũng đi tìm việc, nhưng ở đâu cũng thừa người. Có những nơi nhận thì lương rất thấp, thật sự không đủ tiền xăng xe; nếu đi làm như thế, thêm ăn cơm bụi và hiếu hỷ đồng nghiệp có lẽ còn tốn hơn.

Chúng tôi thật sự không biết phải làm sao. Tiền tiết kiệm thì cạn dần, mặc dù đã tiêu rất “li ti”. Ai cũng bảo Sài Gòn rất dễ sống, nhưng cụ thể là chúng tôi đây, toàn những người có chút ít trình độ, thì lại trong hoàn cảnh khó khăn này.

Theo anh thì phải làm sao? Mong anh cho ý kiến giúp. Cảm ơn anh nhiều.

V.M.H.

Chị V.M.H. thân mến,

Tôi đọc thư của chị và nhớ ngay tới một trải nghiệm của bản thân:

Hồi đầu những năm 2000, đứa cháu gái trong nhà nhận công việc ở Hà Nội. Lần đầu tiên nó xa nhà, lại là cháu cưng của đại gia đình, nên bà nội rất lo lắng, âm thầm thu xếp các việc ngoài ấy mà vẫn không để con bé có cảm giác mất độc lập. Một trong những việc bà thu xếp là nhờ kiếm được cho con bé một người chuyên nấu cơm, dọn nhà, và chỉ dẫn cháu nó cách cư xử sao cho “hợp thổ nhưỡng”.

Sau khoảng một tháng, cô cháu gái gọi cho tôi, nhờ tôi nói làm sao để chị giúp việc kia nghỉ. Lý do là: “Cô ấy giỏi quá, làm cái gì cũng tinh tươm, có lẽ gốc cô ấy phải rất khá giả. Cô ấy nấu ăn cực ngon, để nấu cho mình con thì phí lắm, nếu bán hàng ăn chắc chắn thành công”.

Tôi bảo: “Sao cháu không tự nói với cô ấy như vừa nói?”.

“Cháu nói thì cô ấy sẽ nghĩ cháu đuổi khéo”.

Và tôi gọi điện cho chị giúp việc, nói ý kiến của cháu gái tôi, rằng chị nên mạnh dạn mở hàng ăn.
Đã hơn mười năm rồi, chị ấy nay đã có một quán ăn đông khách, bán cả sáng lẫn chiều. Cháu tôi cũng đã trưởng thành, có vị trí cao ở công ty, nhưng luôn tự hào bảo: “Cháu không bao giờ sợ chết đói, vì cháu có thể giúp việc nhà rất giỏi”.

Thưa chị V.M.H.,

Vấn đề là chị và con gái chị cần phải có việc làm, để ra ngoài, để kiếm được một thứ tiền trôi chảy, từ lao động. Đừng quá tính toán tiền xăng xe, cơm hàng cháo chợ. Lạc hậu và tù túng mới là mất mát lớn nhất. Có đi làm mới có người nhận ra những tiềm năng trong ta mà ta chưa thấy, từ đó mở ra những cơ hội mới. Chưa kể con gái chị cũng cần đi làm vì ra ngoài thì mới có các “nhân tố” để làm quen.

Làm gì thưa chị? Làm gì cũng được. Đừng chê công việc gì hết. Không có lao động nào là thấp kém, chỉ có thái độ thế nào trong lao động mới bị coi là thấp kém. Nuôi bệnh, nấu ăn, thu dọn quán ăn… là những công việc ít người chịu làm, nên khi có người chịu làm mà làm giỏi, làm chăm thì ai cũng quý, cũng cần, và không bao giờ hết việc.

Nghề thủ thư trước kia của chị cũng sẽ có lúc dùng khi làm những công việc tưởng như không liên quan. Nhưng đừng để nó níu kéo khiến mình thành sĩ diện, không làm được việc gì mà ngỡ như “thấp kém” hơn.

Phải lao động, và nên lao động. Lao động cho dù không đủ sống vẫn còn có ích cho ai đó. Còn những lợi ích khác của lao động, nhưng e thư đã dài. Chúc chị và cháu có được quyết định mạnh dạn và sáng suốt để sống cởi mở hơn, “có lối thoát” hơn. Nên nhớ, sổ tiết kiệm có to đến mấy vẫn luôn là ngõ cụt, chị nhé. 

Ti Vi

Ý KIẾN BẠN ĐỌC(1)
  • Ái Khanh 27-04-2020 17:49:14

    Tôi có 2 bằng ĐH từng làm công chức 14 năm nhưng hiện giờ tôi đã 50 tuổi, không có lương hưu nên phải buôn bán, bươn chải sớm hôm vừa chăm cha già, vừa lo cho mẹ 89 tuổi. Chị có nhiều cơ hội việc làm hơn tôi nữa là...

 
Array ( [news_id] => 1408784 [news_title] => Không có công việc nào thấp kém [news_title_seo] => Không có công việc nào thấp kém [news_supertitle] => [news_picture] => khong-co-cong-viec-nao-thap-kem_1587545084.jpg [news_subcontent] => Ai cũng bảo Sài Gòn rất dễ sống, nhưng cụ thể là chúng tôi đây, toàn những người có chút ít trình độ, thì lại trong hoàn cảnh khó khăn này. [news_subcontent_seo] => Ai cũng bảo Sài Gòn rất dễ sống, nhưng cụ thể là chúng tôi đây, toàn những người có chút ít trình độ, thì lại trong hoàn cảnh khó khăn này. [news_headline] => Ai cũng bảo Sài Gòn rất dễ sống, nhưng cụ thể là chúng tôi đây, toàn những người có chút ít trình độ, thì lại trong hoàn cảnh khó khăn này. [news_content] =>

Anh Ti Vi thân mến,

Tôi thấy anh thường trả lời về mặt tình cảm. Tôi lại muốn hỏi ý kiến anh về mặt tài chính, vì chúng tôi đang rất bế tắc việc tiền nong.

Tôi 56 tuổi, trước là thủ thư ở một trường cấp III. Con gái tôi 28 tuổi, rất ngăn nắp, chưa có người yêu. Hai mẹ con tôi sống với nhau ở Sài Gòn. Tôi đã nghỉ hưu, lương hưu rất thấp. Con gái tôi tốt nghiệp ngành kinh tế, nhưng cũng vừa mới nghỉ việc vì công ty giải thể. Nhà chúng tôi bề ngang chỉ 2,4m, dài 9m, trong hẻm sâu, không thể cho ai thuê, mà cũng không thể bán hàng.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Thưa anh Ti Vi, hiện chúng tôi sống nhờ vào số tiền tiết kiệm được hồi tôi và cháu còn đi làm. Chúng tôi sống rất tằn tiện và gần như không còn bạn bè, không thể du lịch, xem phim. Giải trí duy nhất của cả hai mẹ con là hai chiếc điện thoại để vào đọc tin tức trên mạng.

Chúng tôi cũng thu xếp hết mức để nhà cửa vẫn gọn gàng, ăn uống vẫn đủ chất, ngon miệng (cả hai mẹ con đều biết nấu ăn) vì chúng tôi sợ ở nhem nhuốc, ăn vạ vật thì sinh đau ốm.

Tôi vẫn bình thường, tuy không thật khỏe. Con gái tôi cũng thế. Cho nên may mắn là chưa ai đau ốm, không thì không biết lấy đâu ra tiền thuốc (mặc dù chúng tôi đều mua bảo hiểm y tế). Con gái tôi cũng đi tìm việc, nhưng ở đâu cũng thừa người. Có những nơi nhận thì lương rất thấp, thật sự không đủ tiền xăng xe; nếu đi làm như thế, thêm ăn cơm bụi và hiếu hỷ đồng nghiệp có lẽ còn tốn hơn.

Chúng tôi thật sự không biết phải làm sao. Tiền tiết kiệm thì cạn dần, mặc dù đã tiêu rất “li ti”. Ai cũng bảo Sài Gòn rất dễ sống, nhưng cụ thể là chúng tôi đây, toàn những người có chút ít trình độ, thì lại trong hoàn cảnh khó khăn này.

Theo anh thì phải làm sao? Mong anh cho ý kiến giúp. Cảm ơn anh nhiều.

V.M.H.

Chị V.M.H. thân mến,

Tôi đọc thư của chị và nhớ ngay tới một trải nghiệm của bản thân:

Hồi đầu những năm 2000, đứa cháu gái trong nhà nhận công việc ở Hà Nội. Lần đầu tiên nó xa nhà, lại là cháu cưng của đại gia đình, nên bà nội rất lo lắng, âm thầm thu xếp các việc ngoài ấy mà vẫn không để con bé có cảm giác mất độc lập. Một trong những việc bà thu xếp là nhờ kiếm được cho con bé một người chuyên nấu cơm, dọn nhà, và chỉ dẫn cháu nó cách cư xử sao cho “hợp thổ nhưỡng”.

Sau khoảng một tháng, cô cháu gái gọi cho tôi, nhờ tôi nói làm sao để chị giúp việc kia nghỉ. Lý do là: “Cô ấy giỏi quá, làm cái gì cũng tinh tươm, có lẽ gốc cô ấy phải rất khá giả. Cô ấy nấu ăn cực ngon, để nấu cho mình con thì phí lắm, nếu bán hàng ăn chắc chắn thành công”.

Tôi bảo: “Sao cháu không tự nói với cô ấy như vừa nói?”.

“Cháu nói thì cô ấy sẽ nghĩ cháu đuổi khéo”.

Và tôi gọi điện cho chị giúp việc, nói ý kiến của cháu gái tôi, rằng chị nên mạnh dạn mở hàng ăn.
Đã hơn mười năm rồi, chị ấy nay đã có một quán ăn đông khách, bán cả sáng lẫn chiều. Cháu tôi cũng đã trưởng thành, có vị trí cao ở công ty, nhưng luôn tự hào bảo: “Cháu không bao giờ sợ chết đói, vì cháu có thể giúp việc nhà rất giỏi”.

Thưa chị V.M.H.,

Vấn đề là chị và con gái chị cần phải có việc làm, để ra ngoài, để kiếm được một thứ tiền trôi chảy, từ lao động. Đừng quá tính toán tiền xăng xe, cơm hàng cháo chợ. Lạc hậu và tù túng mới là mất mát lớn nhất. Có đi làm mới có người nhận ra những tiềm năng trong ta mà ta chưa thấy, từ đó mở ra những cơ hội mới. Chưa kể con gái chị cũng cần đi làm vì ra ngoài thì mới có các “nhân tố” để làm quen.

Làm gì thưa chị? Làm gì cũng được. Đừng chê công việc gì hết. Không có lao động nào là thấp kém, chỉ có thái độ thế nào trong lao động mới bị coi là thấp kém. Nuôi bệnh, nấu ăn, thu dọn quán ăn… là những công việc ít người chịu làm, nên khi có người chịu làm mà làm giỏi, làm chăm thì ai cũng quý, cũng cần, và không bao giờ hết việc.

Nghề thủ thư trước kia của chị cũng sẽ có lúc dùng khi làm những công việc tưởng như không liên quan. Nhưng đừng để nó níu kéo khiến mình thành sĩ diện, không làm được việc gì mà ngỡ như “thấp kém” hơn.

Phải lao động, và nên lao động. Lao động cho dù không đủ sống vẫn còn có ích cho ai đó. Còn những lợi ích khác của lao động, nhưng e thư đã dài. Chúc chị và cháu có được quyết định mạnh dạn và sáng suốt để sống cởi mở hơn, “có lối thoát” hơn. Nên nhớ, sổ tiết kiệm có to đến mấy vẫn luôn là ngõ cụt, chị nhé. 

Ti Vi

[news_source] => [news_tag] => khó khăn tài chính,mẹ con thu xếp,cuộc sống tằn tiện [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-04-21 23:59:19 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-04-27 15:06:32 [news_relate_news] => 1408742,1408621,1408622, [newcol_id] => 32 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2187 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/khong-co-cong-viec-nao-thap-kem-a1408784.html [tag] => khó khăn tài chínhmẹ con thu xếpcuộc sống tằn tiện [daynews2] => 2020-04-27 15:06 [daynews] => 27/04/2020 - 15:06 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Đừng ngăn mình được vui

    Đừng ngăn mình được vui

    20-06-2021 06:00

    Ước gì đàn bà hiểu rằng ai cũng thích gần một khuôn mặt vui vẻ, tươi cười, một khuôn mặt giãn ra, thực sự thư thả từ sự bao dung, buông bỏ.

  • Chị em gái không có cha

    Chị em gái không có cha

    19-06-2021 16:04

    Có điều, em chưa bao giờ buồn tủi vì không có ba, mặc cho bạn bè cố tình chọc ghẹo. Nói đúng hơn, con bé hận ba.

  • Trong dịch giã mới biết… vợ là ai

    Trong dịch giã mới biết… vợ là ai

    19-06-2021 06:30

    Giờ đây, ngoài giờ làm, anh còn kiêm luôn chân giao hàng giúp vợ. Bài toán kinh tế gia đình được giải quyết, anh cũng trút được gánh nặng trong lòng.

  • Chẳng lẽ xin tiền chồng cả đời

    Chẳng lẽ xin tiền chồng cả đời

    18-06-2021 18:41

    Nhìn lại mình cũng đã đứng tuổi rồi, khó có cơ hội bước ra khỏi cuộc đời nội trợ, chẳng lẽ cứ ngửa tay xin tiền chồng cả đời?

  • Đàn ông bếp gas, đàn bà bàn ủi

    Đàn ông bếp gas, đàn bà bàn ủi

    18-06-2021 13:10

    Danh y Tuệ Tĩnh khuyên: sinh hoạt vợ chồng nên điều độ để “bế tinh, dưỡng khí, tồn thần”, ích lợi hơn cho sức khỏe, tuổi xuân và trường thọ.

  • Người đàn ông thừa ra trong nhà

    Người đàn ông thừa ra trong nhà

    18-06-2021 05:59

    Nhìn ban công cải tạo lại, lòng tôi vẫn không vui. Sao vợ tôi không nói gì?

  • Yêu nhiều nhưng không bến đỗ

    Yêu nhiều nhưng không bến đỗ

    17-06-2021 18:44

    Không bến đỗ, hoặc chưa có bến đỗ có thể coi là lận đận việc lập gia đình, nhưng chắc gì đã là "khổ"?

  • Chồng sống trong sợ hãi?

    Chồng sống trong sợ hãi?

    17-06-2021 10:51

    Người ta nói, COVID-19 là một phép thử khốc liệt về ý chí sinh tồn của con người. Phải chăng, phép thử này đang có kết quả ở gia đình em?

  • Đi cách ly mà không yên dạ với đứa con đã... 19 tuổi

    Đi cách ly mà không yên dạ với đứa con đã... 19 tuổi

    17-06-2021 05:55

    Rồi những ngày ở nơi cách ly tập trung, anh chị vẫn ruột gan như lửa đốt lo lắng cho con trai ở nhà.

  • Cắt đứt với gia đình vợ

    Cắt đứt với gia đình vợ

    16-06-2021 13:39

    Ba em nói sắp tới giỗ má em, kêu thằng Ba (chồng em) về cho ba nói chuyện phải quấy. Em nghe mà lo lắng quá…

  • Nhắm mắt mà yêu chồng

    Nhắm mắt mà yêu chồng

    16-06-2021 06:00

    Đàn bà nhắm mắt để yêu không phải là mù quáng ngu muội, mà là sẽ bớt săm soi cố tìm ra khiếm khuyết để đay nghiến, dằn vặt nửa kia.

  • Vợ cũ - vợ mới, biết bênh phe nào?

    Vợ cũ - vợ mới, biết bênh phe nào?

    15-06-2021 11:51

    Đêm khuya trời lạnh, anh chồng nằm cong queo trên chiếc ghế xếp ở hành lang. Người đàn ông hiền lành này đã làm khổ hai người phụ nữ.

  • Yêu xa khó lắm…

    Yêu xa khó lắm…

    15-06-2021 05:30

    Sau tất cả, yêu xa cần niềm tin và sự thấu hiểu. Có tin tưởng nhau, thấu hiểu nhau thì khoảng cách sẽ trở nên vô hình.

  • Mùa dịch, chồng "tự cách ly", thờ ơ chăn gối

    Mùa dịch, chồng "tự cách ly", thờ ơ chăn gối

    14-06-2021 11:00

    Chồng em “tự cách ly” với vợ, nhất nhất giữ mình, thờ ơ chăn gối.

  • Tình cũ nên ngủ yên

    Tình cũ nên ngủ yên

    14-06-2021 05:34

    Tôi lấy cớ bận việc để từ chối gặp người yêu cũ. Tôi không sợ lửa gần rơm, tôi chỉ thấy khó xử...

  • Lùi chu kỳ, coi chừng cái kết không có hậu

    Lùi chu kỳ, coi chừng cái kết không có hậu

    13-06-2021 19:56

    Hiến kế chị em vài phương pháp trì hoãn kỳ kinh kiểu cây nhà lá vườn, hiệu quả có hơi năm ăn năm thua nhưng cũng lắm khi nên thuốc ra trò.

  • Bí mật của ba chồng

    Bí mật của ba chồng

    13-06-2021 10:59

    Anh im lặng với tôi mấy ngày. Tôi thì nghĩ nát óc về mối quan hệ sai trái kia của ba và đấu tranh giữa việc nói hay không với chồng mình.

  • Mất tiền vì giấu kỹ

    Mất tiền vì giấu kỹ

    13-06-2021 05:53

    Qua hôm sau chị mới nhớ 46 triệu giấu trong hộp rượu. Chị điếng cả hồn, buồn bực tới nỗi tăng huyết áp…