Chẳng lẽ vì sự “thích hay không thích” của đàn ông mà chúng ta cứ giả vờ ngu ngơ một chút nhưng xinh đẹp hơn một chút để người đối diện vừa lòng?
Chúng con không muốn bị loạn giữa mọi mục đích sống như người già: nào nhà cửa, nào con cái, nào lý tưởng. Chúng con chỉ làm những gì khiến mình thật sự hạnh phúc mà thôi!
Trước lễ, chị em râm ran hỏi nhau: “Lễ này có đi riêng hay với gia đình”. Du lịch với chị em giờ đã là một phong cách sống. Nhưng cũng có nhiều người cho rằng, đàn bà du lịch một mình là ích kỷ.
Đối với tôi, muốn gia đình hạnh phúc, phụ nữ nhất thiết phải biết “hy sinh” nhưng hy sinh như thế nào, ra sao tùy vào hoàn cảnh của mỗi người...
Quan niệm sống của mẹ đơn giản: còn sức là còn làm. Đang còn sức sao lại phải để con cái lo lắng từng bữa ăn?
Chồng tôi tá hỏa, chuyện trong nhà, sao người ngoài biết hết? Anh bạn kia tự khai là lấy thông tin từ fb của đứa cháu chồng, cháu đang sống chung nhà với chúng tôi.
Là phụ nữ, tốt nhất, cứ tập trung sống tốt cuộc đời mình, cứ xinh đẹp, cứ rạng rỡ, cứ tự tin hơn là cứ mải miết tìm cách “quản chồng”. Vì điều đó là không thể!
Đây là mô-típ đàn ông tôn thờ mẹ, luôn coi mẹ là nhất. Nếu điều đó chỉ gói gọn trong phạm vi lòng kính trọng, yêu thương và trách nhiệm hiếu dưỡng của con đối với mẹ… thì hẳn không ai phản đối..
Từ ngày huấn luyện viên Park Hang-seo cầm quân, ông đã mang về không ít những niềm vui cho cổ động viên Việt Nam. Thế nhưng, niềm vui đó theo sau là những nỗi niềm của không ít bà vợ.
Chồng tôi bảo, vậy cúng cho ai, cúng cô hồn chết, hay cô hồn sống? Tôi thì bảo, cúng mà đóng cửa, thì ai mà… dự? Riêng cái chuyện cúng đóng cửa hay không đóng cửa, mà vợ chồng tôi lục đục...
Ở Sài Gòn, đi đâu gặp ai, không ít người bị hỏi: Có nhà chưa? Nhà bao nhiêu mét vuông, mấy tầng, ở khu nào…
Khi con gái mới ngỏ ý đưa ông bà sang Úc định cư, ông đã mắng át con qua điện thoại: “Tao sinh ra ở đây thì sẽ chết ở đây, đừng bắt tao đi đâu hết”.
Phụ nữ luôn được khuyên về nhà cũng như ra đường, cứ phải tươm tất gọn gàng cho chồng khỏi chán. Tại sao đàn ông không vậy?.
Sau lần nói chuyện phải quấy đó, vợ chồng anh “cạch mặt” tôi, không thèm nói chuyện, không thèm ăn cơm chung. Bố mẹ biết chuyện quay sang trách tôi ỷ có công việc tốt, lương cao nên "bắt nạt" anh.
Nếu đã là thương, thì trọn cuộc đời cũng cứ thương. Giờ xế bóng heo may, hổng lẽ để tiếng đờn mãi thắt thẻo bên kia sông. Còn bên này sông, lại thêm một người dằn vặt xót xa.
Mới đây, báo nước ngoài đăng tin nhiều youtuber, facebooker (người chơi YouTube và Facebook) phải đi điều trị tâm lý vì quá căng thẳng trong việc tư duy, thực hiện nội dung cho các "post" của mình, tôi buồn cười nghĩ tới đám bạn mình.
Khi cuộc tình đổ vỡ, khi lời yêu không được đáp lại hay khi mối quan hệ trở nên căng thẳng mà không thể chấm dứt, làm sao để tâm an?
Mở mạng xã hội lúc này, dễ dàng bắt gặp cảnh nhà nhà khoe hoa, khoe cây. Đây là cách "detox" tâm hồn hiệu quả, giúp tinh thần an lành, và vì thế các hội nhóm trồng cây, trồng hoa cũng nở rộ.
Diễn viên Quang Thảo là ông chủ của trang trại 20.000 mét vuông. Diễn viên Thanh Tuấn thì nói: “Những lúc không bận bịu phim ảnh, luyện tập, tôi thích nhất được về vườn… tắm heo”.
Mẹ bạn mất cách đây hai năm. Và có lẽ nơi suối vàng, bà vẫn chưa thể cười mãn nguyện dù cho những đứa concó dâng vô vàn những món ngon vật lạ trong ngày Vu lan.
Mấy hôm nay, tin cô diễn viên M.P. bị ung thư khiến bao người xót xa. Rồi ai đó nói, cuộc sống này chỉ là chốn trọ thôi mà, còn cuộc sống khác ở một chốn nào đó, thênh thang hơn đang chờ phía trước.
Anh em chúng tôi luôn tự hào về mẹ, nhưng tất cả sụp đổ khi tôi phát hiện ra mẹ có mối quan hệ với người đã có gia đình.
Bao lần vợ chồng cãi nhau, là bấy lần chị định bụng làm cho ra lẽ, quyết tâm nói chuyện nghiêm túc với anh. Nhưng rồi chị lại thấy không cần thiết. Chuyện vợ chồng, đâu có công thức nào chung để áp dụng.
Trang Facebook của họa sĩ Đỗ Lệnh Hùng Tú và em trai Đỗ Lệnh Hùng Vỹ, những người đàn ông đã qua tuổi 60, luôn đầy ắp hình ảnh của mẹ Linh Hương.
Tôi từng bỏ qua rất nhiều lời cảnh tỉnh để yêu một người đàn ông đã có gia đình. Nhưng sau đó, qua một vài phép thử, tôi đã biết mình đi sai đường...