Chính con đã thay đổi tôi. Mọi việc tôi làm, mọi điều tôi nghĩ, mọi thứ tôi thích đều đặt con lên trên hết.
Câu chuyện “ông con" bị mẹ ép đi khám tâm thần vì không chịu lấy vợ đã làm dậy sóng cộng đồng mạng.
Ước tính tại Việt Nam có trên 3 triệu thanh, thiếu niên gặp các vấn đề tâm lý nhưng chỉ khoảng 20% được hỗ trợ.
Cả ba mẹ tôi và tôi đều từng nhận con gái nuôi. Nhưng mối quan hệ của ba mẹ tôi và người con nuôi đã không suôn sẻ.
Đáng trách nhất là thái độ “con nít nó có biết gì đâu” của cha mẹ các em trước sự việc.
Ba tôi chữa được nồi cơm sống, chữa cơm bị khê nên ông tự nhận mình là “kỹ sư” nấu cơm.
Rũ bỏ những bận bịu, mẹ đưa con về quê, trả lời hàng vạn câu hỏi về gà, vịt, mèo… cũng là đưa chính mình quay về với tuổi thơ.
Làm sao uốn nắn cách ăn mặc để con gái sạch sẽ, gọn gàng, được yêu mến, tôn trọng đồng thời không dị hợm hoặc làm mồi cho việc trêu ghẹo?
Đôi chân đó từng băng đồng, lội ruộng miệt mài kiếm cơm. Đôi tay đó đã từng cầm búa chẻ từng gốc nhãn to tướng, chất thành những đống củi lớn...
Báo hiếu là làm cho cha mẹ thấy con đã trưởng thành, có cuộc sống hạnh phúc và giúp cha mẹ sống an bình.
Xa nhà, con đã vượt qua khó khăn vì cuộc sống không tiện nghi, thoải mái như ở nhà. Và con đã cố gắng nhiều để thoát khỏi danh xưng "cậu ấm".
Con trải lòng: "Sao con lớn nhanh vậy? Con chưa muốn lớn. Lớn lên không có gì vui”. Mẹ nghe con hỏi cũng hơi bất ngờ.
Những bất đắc chí trong công việc, với sếp, với khách hàng, chị chọn chồng con như một nơi trút bỏ.
Tôi vẫn nghĩ, một đứa trẻ cần biết rón rén bước chân khi cha mẹ ngủ hay khe khẽ nói nhỏ, tắt ti vi khi thấy đã quá giờ vào buổi tối.
Ở chung cư của tôi có chuyện các con chuyền tay nhau phim X và làm theo. Tôi rất lo lắng...
Theo triết lý của Jeff Bezos - nhà sáng lập kiêm chủ tịch Amazon, rằng thà để con bị đứt tay còn hơn không biết con dao như thế nào.
Giáo sư Trương Nguyện Thành nói, ông có vài nguyên tắc trong hành trình lớn lên cùng con. Một là tập trung vào sự kiện chứ không tập trung vào cá nhân.
Đưa con về quê, ngoài ý nghĩa lớn lao như thăm ông bà, quê hương… các con và chính tôi không hề nhận ra đó cũng là một cuộc “huấn luyện”.
Cứ đầu tháng là chị em tôi nghe má khoe: “Má sắp tới lương rồi”, và cụ già 88 tuổi lại hát “tèn ten” sau câu khoe lãnh lương đó.
Mất người thân có lẽ là trải nghiệm kinh khủng nhất của đời người. Nó khiến cho ai nấy phải bàng hoàng, thảng thốt.
Từ đấy, cuộc đời tôi bắt đầu có ba. Ba yêu thương, bảo bọc, chăm sóc tôi như con gái ruột.
Con không hiểu mình đã nói hay làm gì sai. Cho con xin đề cương môn “nghệ thuật chinh phục” người yêu...
Tôi may mắn khi luôn có thể co kéo để dành 90 phút mỗi ngày cho con. Vậy nhưng nếu quỹ thời gian eo hẹp, chúng ta có thể giảm xuống.
Lâu lắm rồi tôi chẳng về nhà, chẳng được nghe tiếng mẹ nhặt khoan sớm tối. Lâu lắm rồi tôi không thấy đôi bàn chân bước nhẹ sớm mai.