Gánh nặng đích tôn

23/02/2019 - 14:00

PNO - Tôi không thể là thằng bỏ vợ, bị vợ bỏ càng không. Một ông đích tôn, trưởng họ thì phải hoàn hảo. Vợ nhìn tôi thương hại: 'Đến khi nào anh mới được sống cho mình?'.

Tôi cầm quyết định ly hôn hai năm tám tháng mười lăm ngày rồi mà bạn bè, gia đình, đồng nghiệp không một ai biết. 

Tôi không thông báo, cũng không có mặt mũi để báo, thậm chí suốt hai năm trước ly hôn, tôi gần như phát điên nhưng vẫn phải giả bộ bình thản với tất cả. 

Tôi là đích tôn, là trưởng họ, một cái danh oai như sấm, hữu danh vô thực nhưng không phải cứ muốn là có hay mua bán đổi chác được.

Ganh nang dich ton
Tôi là đích tôn, là trưởng họ, một cái danh oai như sấm. Ảnh minh họa

Ngày bé, tôi thích ngủ đến giờ nào thì ngủ, mẹ không đánh thức được sẽ lau mặt cho và cõng tôi đến lớp trong khi ba cô em gái tự biết giờ mà dậy. Tôi không phải loại dốt nát nên mỗi năm một lớp, đậu đại học ngay năm đầu trong vui sướng lẫn tự hào của bố mẹ và dòng tộc. Ngày ấy nhà khó khăn, tôi đòi đi làm thêm nhưng ông bà không cho, nói cứ tập trung ăn học, cả họ chẳng lẽ không nuôi nổi anh?

Tôi học ra trường, ông chú bảo vào Nam, ông đã thu xếp cho tôi một chỗ. 

Trước đó, tôi nghĩ trưởng họ là một thứ gì đó oai vệ, như bố tôi chỉ cần quát to một tiếng là mọi người nín khe, từ ông già bảy mươi nhưng thuộc chi dưới đến đứa trẻ vừa biết mặc quần. Giờ tôi mới hiểu cái danh trưởng họ là thứ gông xiềng vô hình khoác lên cổ mình khi đứa em họ ra trường, tôi phải lo công việc cho nó; đứa em trai cưới, tôi phải xin nghỉ về đi đám. Khi tôi mua được nhà thì nơi này thành nhà trọ, trung chuyển. Bất cứ ai "vào Nam" đều ghé nhà tôi ở lại, người đi chữa bệnh, kẻ thăm con cháu, em út cháu chắt vào học đại học, kiếm việc đều chọn nhà tôi là nơi đến đầu tiên.

Khi tôi còn độc thân thì không sao, nhưng từ ngày có vợ có con, vợ tôi luôn nhăn nhó khi có ai ở làng vào ở lại. Đàn ông làng tôi ai cũng có cái điếu cày bên cạnh, thứ mà theo vợ tôi nói là độc hại, hôi hám và man rợ khi nửa đêm tảng sáng cứ sôi sòng sọc. Vợ nói không lẽ phải đeo khẩu trang chống độc. Tôi cũng thấy khó chịu, cũng ngứa mắt thật, nhưng mở miệng nói thì chú bác sẽ tự ái ngay.

Ganh nang dich ton
Cái danh trưởng họ là thứ gông xiềng vô hình khoác lên cổ tôi. Ảnh minh họa

Vợ bảo nếu tôi không nói, cô ấy sẽ nói, tôi năn nỉ thôi ráng chịu đựng, vợ quắc mắt: “Tại sao tôi phải chịu đựng khi ở trong nhà mình, có tháng nào nhà không có khách không? Không ông chú ở quê thì bà thím ở xóm, thoát được người già thì đám em cháu sinh viên cuối tuần kéo nhau xuống!”.

Vợ nói hoàn toàn đúng, tôi cũng thấy mình không hơi đâu phải đón tiếp chứa chấp họ, nhưng làm sao từ chối khi bố mẹ nói ông chú ngày xưa bán bò cho tôi có tiền đóng học, bà thím thức từ ba giờ sáng nấu nồi xôi đậu cho tôi mang theo ăn đường. Tôi nói mình có thể đền lại mười con bò, hai mươi nồi xôi nhưng bố mẹ nói bò, xôi đền được, tình nghĩa sao trả?

Vậy là tôi phải gánh cái nợ này cả đời.

Ganh nang dich ton
Tại sao tôi phải chịu đựng khi ở trong nhà mình? Ảnh minh họa

Tôi chưa biết xử lý sao thì không biết may hay rủi, ông chú ruột nghe được câu chuyện liền chỉ tay vào mặt vợ tôi nói: “Chị lấy chồng mà coi khinh dòng họ nhà chồng. Chị có biết nếu không có chúng tôi thì chồng chị hôm nay không có công ty riêng mà chỉ là anh công nhân làm công ăn lương đầu tháng lo cuối tháng không?”.

Vợ tôi cũng không vừa: “Tôi thà lấy chồng công nhân mà thoải mái. Ông bà cũng thôi cái trò kể lể ơn nghĩa đi, ngày xưa ông góp cho anh ấy bao nhiêu, con gái ông học hết lớp tám nhờ ai xin việc cho, thằng con trai ông nhờ đâu có việc làm lương cao để mỗi năm ông xách giỏ vào thăm một lần? Con trai ông có nhà sao không đến đó ở, cứ phải đến đây ăn rồi nằm rồi phán, nhà tôi đâu phải trại tế bần?”.

Ông chú suýt ngất, đùng đùng bỏ đi, nửa tiếng sau bố mẹ tôi gọi điện vào, hai người thay nhau trách tôi sao không biết dạy vợ, để cô ta leo lên đầu, vợ chứ có béo bở gì, không đứa này kiếm đứa khác. Rồi như sực nhớ: “Thảo nào đợt trước tôi vào, nó cứ gườm gườm nhìn”.

Bố mẹ tôi hẳn không biết, vốn liếng, công sức vận hành công ty có một nửa của vợ, nhưng tôi không thể nói ra chuyện đó. Trong mắt bố mẹ, tôi là ông giám đốc thành đạt nhờ ơn trên và họ hàng. Như tôi giờ muốn đâu chẳng được vợ, cần gì cô vợ đanh đá, đẻ được mỗi đứa con gái rồi không chịu đẻ thêm. Chuyện con cái, vợ tôi thẳng thừng, “em sợ sinh con trai, nó sẽ dẫm vào vết chân anh. Đích với chả tôn, họ với chả hàng, nó cứ phải sống vui đời nó cái đã”.

Bố mẹ một mặt tác động tôi, mặt khác gọi điện mắng chửi con dâu, mẹ tôi còn mua vé máy bay vào tận nơi. Khi mẹ về, vợ đưa tờ đơn, ngắn gọn: “Em mệt rồi!”.

Ganh nang dich ton
Vợ tôi buông hết vì quá mệt. Ảnh minh họa

Tôi giấu nhẹm mọi chuyện, lấy cớ công ty bận rộn, tết vừa rồi còn tiếp đón khách khứa nên không có thời gian về quê. Tôi cũng không dám nói đang sống một mình, sợ bố mẹ lại thúc giục tôi lấy vợ khác. Vì thế bố mẹ vẫn gọi điện mắng mỏ con dâu, tôi năn nỉ cô ấy giấu kín chuyện giùm. Tôi không thể là thằng bỏ vợ, bị vợ bỏ càng không. Một ông đích tôn, trưởng họ thì phải hoàn hảo. Vợ nhìn tôi thương hại: “Đến khi nào anh mới được sống cho mình?”.

Tôi không biết đến khi nào, chỉ biết cứ giấu được ngày nào hay ngày ấy.

Công Tuấn

 
Array ( [news_id] => 131451 [news_title] => Gánh nặng đích tôn [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 144116_dan-ong-1-72139444.jpg [news_subcontent] => Tôi không thể là thằng bỏ vợ, bị vợ bỏ càng không. Một ông đích tôn, trưởng họ thì phải hoàn hảo. Vợ nhìn tôi thương hại: 'Đến khi nào anh mới được sống cho mình?'. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Tôi không thể là thằng bỏ vợ, bị vợ bỏ càng không. Một ông đích tôn, trưởng họ thì phải hoàn hảo. Vợ nhìn tôi thương hại: 'Đến khi nào anh mới được sống cho mình?'. [news_content] =>

Tôi cầm quyết định ly hôn hai năm tám tháng mười lăm ngày rồi mà bạn bè, gia đình, đồng nghiệp không một ai biết. 

Tôi không thông báo, cũng không có mặt mũi để báo, thậm chí suốt hai năm trước ly hôn, tôi gần như phát điên nhưng vẫn phải giả bộ bình thản với tất cả. 

Tôi là đích tôn, là trưởng họ, một cái danh oai như sấm, hữu danh vô thực nhưng không phải cứ muốn là có hay mua bán đổi chác được.

Ganh nang dich ton
Tôi là đích tôn, là trưởng họ, một cái danh oai như sấm. Ảnh minh họa

Ngày bé, tôi thích ngủ đến giờ nào thì ngủ, mẹ không đánh thức được sẽ lau mặt cho và cõng tôi đến lớp trong khi ba cô em gái tự biết giờ mà dậy. Tôi không phải loại dốt nát nên mỗi năm một lớp, đậu đại học ngay năm đầu trong vui sướng lẫn tự hào của bố mẹ và dòng tộc. Ngày ấy nhà khó khăn, tôi đòi đi làm thêm nhưng ông bà không cho, nói cứ tập trung ăn học, cả họ chẳng lẽ không nuôi nổi anh?

Tôi học ra trường, ông chú bảo vào Nam, ông đã thu xếp cho tôi một chỗ. 

Trước đó, tôi nghĩ trưởng họ là một thứ gì đó oai vệ, như bố tôi chỉ cần quát to một tiếng là mọi người nín khe, từ ông già bảy mươi nhưng thuộc chi dưới đến đứa trẻ vừa biết mặc quần. Giờ tôi mới hiểu cái danh trưởng họ là thứ gông xiềng vô hình khoác lên cổ mình khi đứa em họ ra trường, tôi phải lo công việc cho nó; đứa em trai cưới, tôi phải xin nghỉ về đi đám. Khi tôi mua được nhà thì nơi này thành nhà trọ, trung chuyển. Bất cứ ai "vào Nam" đều ghé nhà tôi ở lại, người đi chữa bệnh, kẻ thăm con cháu, em út cháu chắt vào học đại học, kiếm việc đều chọn nhà tôi là nơi đến đầu tiên.

Khi tôi còn độc thân thì không sao, nhưng từ ngày có vợ có con, vợ tôi luôn nhăn nhó khi có ai ở làng vào ở lại. Đàn ông làng tôi ai cũng có cái điếu cày bên cạnh, thứ mà theo vợ tôi nói là độc hại, hôi hám và man rợ khi nửa đêm tảng sáng cứ sôi sòng sọc. Vợ nói không lẽ phải đeo khẩu trang chống độc. Tôi cũng thấy khó chịu, cũng ngứa mắt thật, nhưng mở miệng nói thì chú bác sẽ tự ái ngay.

Ganh nang dich ton
Cái danh trưởng họ là thứ gông xiềng vô hình khoác lên cổ tôi. Ảnh minh họa

Vợ bảo nếu tôi không nói, cô ấy sẽ nói, tôi năn nỉ thôi ráng chịu đựng, vợ quắc mắt: “Tại sao tôi phải chịu đựng khi ở trong nhà mình, có tháng nào nhà không có khách không? Không ông chú ở quê thì bà thím ở xóm, thoát được người già thì đám em cháu sinh viên cuối tuần kéo nhau xuống!”.

Vợ nói hoàn toàn đúng, tôi cũng thấy mình không hơi đâu phải đón tiếp chứa chấp họ, nhưng làm sao từ chối khi bố mẹ nói ông chú ngày xưa bán bò cho tôi có tiền đóng học, bà thím thức từ ba giờ sáng nấu nồi xôi đậu cho tôi mang theo ăn đường. Tôi nói mình có thể đền lại mười con bò, hai mươi nồi xôi nhưng bố mẹ nói bò, xôi đền được, tình nghĩa sao trả?

Vậy là tôi phải gánh cái nợ này cả đời.

Ganh nang dich ton
Tại sao tôi phải chịu đựng khi ở trong nhà mình? Ảnh minh họa

Tôi chưa biết xử lý sao thì không biết may hay rủi, ông chú ruột nghe được câu chuyện liền chỉ tay vào mặt vợ tôi nói: “Chị lấy chồng mà coi khinh dòng họ nhà chồng. Chị có biết nếu không có chúng tôi thì chồng chị hôm nay không có công ty riêng mà chỉ là anh công nhân làm công ăn lương đầu tháng lo cuối tháng không?”.

Vợ tôi cũng không vừa: “Tôi thà lấy chồng công nhân mà thoải mái. Ông bà cũng thôi cái trò kể lể ơn nghĩa đi, ngày xưa ông góp cho anh ấy bao nhiêu, con gái ông học hết lớp tám nhờ ai xin việc cho, thằng con trai ông nhờ đâu có việc làm lương cao để mỗi năm ông xách giỏ vào thăm một lần? Con trai ông có nhà sao không đến đó ở, cứ phải đến đây ăn rồi nằm rồi phán, nhà tôi đâu phải trại tế bần?”.

Ông chú suýt ngất, đùng đùng bỏ đi, nửa tiếng sau bố mẹ tôi gọi điện vào, hai người thay nhau trách tôi sao không biết dạy vợ, để cô ta leo lên đầu, vợ chứ có béo bở gì, không đứa này kiếm đứa khác. Rồi như sực nhớ: “Thảo nào đợt trước tôi vào, nó cứ gườm gườm nhìn”.

Bố mẹ tôi hẳn không biết, vốn liếng, công sức vận hành công ty có một nửa của vợ, nhưng tôi không thể nói ra chuyện đó. Trong mắt bố mẹ, tôi là ông giám đốc thành đạt nhờ ơn trên và họ hàng. Như tôi giờ muốn đâu chẳng được vợ, cần gì cô vợ đanh đá, đẻ được mỗi đứa con gái rồi không chịu đẻ thêm. Chuyện con cái, vợ tôi thẳng thừng, “em sợ sinh con trai, nó sẽ dẫm vào vết chân anh. Đích với chả tôn, họ với chả hàng, nó cứ phải sống vui đời nó cái đã”.

Bố mẹ một mặt tác động tôi, mặt khác gọi điện mắng chửi con dâu, mẹ tôi còn mua vé máy bay vào tận nơi. Khi mẹ về, vợ đưa tờ đơn, ngắn gọn: “Em mệt rồi!”.

Ganh nang dich ton
Vợ tôi buông hết vì quá mệt. Ảnh minh họa

Tôi giấu nhẹm mọi chuyện, lấy cớ công ty bận rộn, tết vừa rồi còn tiếp đón khách khứa nên không có thời gian về quê. Tôi cũng không dám nói đang sống một mình, sợ bố mẹ lại thúc giục tôi lấy vợ khác. Vì thế bố mẹ vẫn gọi điện mắng mỏ con dâu, tôi năn nỉ cô ấy giấu kín chuyện giùm. Tôi không thể là thằng bỏ vợ, bị vợ bỏ càng không. Một ông đích tôn, trưởng họ thì phải hoàn hảo. Vợ nhìn tôi thương hại: “Đến khi nào anh mới được sống cho mình?”.

Tôi không biết đến khi nào, chỉ biết cứ giấu được ngày nào hay ngày ấy.

Công Tuấn

[news_source] => [news_tag] => họ hàng,khách khứa,trưởng họ,đích tôn [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-02-23 14:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-02-23 14:00:00 [news_relate_news] => 12641,12654,12711,47217,131218,132321,132357,132360 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/nho-to-tam-su/ganh-nang-dich-ton-144116/ [news_urlid] => 144116 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 3340 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/ganh-nang-dich-ton-a131451.html [tag] => họ hàngkhách khứatrưởng họđích tôn [daynews2] => 2019-02-23 14:00 [daynews] => 23/02/2019 - 14:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Ghen để giữ vợ?

    Ghen để giữ vợ?

    22-06-2021 05:58

    Sống chung nhưng ăn cơm khác kiểu, không ngủ cùng phòng, tâm tư không hướng về nhau, nhất cử nhất động đều có cớ cho đối phương đặt một dấu chấm hỏi.

  • Vợ chồng phải “khai” mọi chuyện?

    Vợ chồng phải “khai” mọi chuyện?

    21-06-2021 18:58

    Cháu thực sự thất vọng. Cháu không thể tin vợ 100% nữa. Nhưng cô ấy cứ cho là cháu phóng đại mọi chuyện.

  • Thèm một bữa cơm nhà

    Thèm một bữa cơm nhà

    21-06-2021 10:00

    Lần đầu tiên chị nghe chồng nói những câu tình cảm đến vậy. Đúng là trong gian khó, mới thấy quý những điều bình dị.

  • Nếu như vợ chồng "bớt cái tôi"

    Nếu như vợ chồng "bớt cái tôi"

    21-06-2021 06:00

    Hạnh phúc ở trong tay mình. Nếu như ai đó luôn đặt cái tôi của mình quá cao, hôn nhân sẽ khó bền vững, đừng mong chi hạnh phúc.

  • "Sự phun trào" gây hiếm muộn?

    "Sự phun trào" gây hiếm muộn?

    20-06-2021 18:39

    Tình trạng trào ra ngoài không hiếm. Cớ sự hầu hết do đôi bên chọn tư thế phá cách hoặc do trong pha tàn cuộc, các cô ngồi dậy quá nhanh.

  • Một lần trượt ngã

    Một lần trượt ngã

    20-06-2021 06:00

    Em nghĩ người đàn ông đó cũng không thật lòng yêu em. Anh ta tính toán, biết nếu ly hôn thì em có căn nhà nên muốn cưới em.

  • Đừng ngăn mình được vui

    Đừng ngăn mình được vui

    20-06-2021 06:00

    Ước gì đàn bà hiểu rằng ai cũng thích gần một khuôn mặt vui vẻ, tươi cười, một khuôn mặt giãn ra, thực sự thư thả từ sự bao dung, buông bỏ.

  • Chị em gái không có cha

    Chị em gái không có cha

    19-06-2021 16:04

    Có điều, em chưa bao giờ buồn tủi vì không có ba, mặc cho bạn bè cố tình chọc ghẹo. Nói đúng hơn, con bé hận ba.

  • Trong dịch giã mới biết… vợ là ai

    Trong dịch giã mới biết… vợ là ai

    19-06-2021 06:30

    Giờ đây, ngoài giờ làm, anh còn kiêm luôn chân giao hàng giúp vợ. Bài toán kinh tế gia đình được giải quyết, anh cũng trút được gánh nặng trong lòng.

  • Chẳng lẽ xin tiền chồng cả đời

    Chẳng lẽ xin tiền chồng cả đời

    18-06-2021 18:41

    Nhìn lại mình cũng đã đứng tuổi rồi, khó có cơ hội bước ra khỏi cuộc đời nội trợ, chẳng lẽ cứ ngửa tay xin tiền chồng cả đời?

  • Đàn ông bếp gas, đàn bà bàn ủi

    Đàn ông bếp gas, đàn bà bàn ủi

    18-06-2021 13:10

    Danh y Tuệ Tĩnh khuyên: sinh hoạt vợ chồng nên điều độ để “bế tinh, dưỡng khí, tồn thần”, ích lợi hơn cho sức khỏe, tuổi xuân và trường thọ.

  • Người đàn ông thừa ra trong nhà

    Người đàn ông thừa ra trong nhà

    18-06-2021 05:59

    Nhìn ban công cải tạo lại, lòng tôi vẫn không vui. Sao vợ tôi không nói gì?

  • Yêu nhiều nhưng không bến đỗ

    Yêu nhiều nhưng không bến đỗ

    17-06-2021 18:44

    Không bến đỗ, hoặc chưa có bến đỗ có thể coi là lận đận việc lập gia đình, nhưng chắc gì đã là "khổ"?

  • Chồng sống trong sợ hãi?

    Chồng sống trong sợ hãi?

    17-06-2021 10:51

    Người ta nói, COVID-19 là một phép thử khốc liệt về ý chí sinh tồn của con người. Phải chăng, phép thử này đang có kết quả ở gia đình em?

  • Đi cách ly mà không yên dạ với đứa con đã... 19 tuổi

    Đi cách ly mà không yên dạ với đứa con đã... 19 tuổi

    17-06-2021 05:55

    Rồi những ngày ở nơi cách ly tập trung, anh chị vẫn ruột gan như lửa đốt lo lắng cho con trai ở nhà.

  • Cắt đứt với gia đình vợ

    Cắt đứt với gia đình vợ

    16-06-2021 13:39

    Ba em nói sắp tới giỗ má em, kêu thằng Ba (chồng em) về cho ba nói chuyện phải quấy. Em nghe mà lo lắng quá…

  • Nhắm mắt mà yêu chồng

    Nhắm mắt mà yêu chồng

    16-06-2021 06:00

    Đàn bà nhắm mắt để yêu không phải là mù quáng ngu muội, mà là sẽ bớt săm soi cố tìm ra khiếm khuyết để đay nghiến, dằn vặt nửa kia.

  • Vợ cũ - vợ mới, biết bênh phe nào?

    Vợ cũ - vợ mới, biết bênh phe nào?

    15-06-2021 11:51

    Đêm khuya trời lạnh, anh chồng nằm cong queo trên chiếc ghế xếp ở hành lang. Người đàn ông hiền lành này đã làm khổ hai người phụ nữ.