Đợi đến giờ G

16/02/2015 - 06:38

PNO - PN - Nhớ giữa năm ngoái, chồng tuyên bố “Năm này mình ăn Tết quê ngoại nhé cả nhà”. Với vợ, mừng có, tủi có, cùng nhiều cảm xúc đan xen.

edf40wrjww2tblPage:Content

Đã nhiều năm rồi, vợ chưa được về quê dịp Tết vui vầy với ba mẹ từ sau ngày lấy chồng. Ba mẹ tuy không nói ra, nhưng có lẽ buồn lắm. Nhớ ngày xưa ba hay nói “Con gái là con người ta”, câu nói ấy thật đúng với hoàn cảnh em. Em không có ý trách chồng, vì anh cũng có lý “Con cái xa nhà cả năm, Tết phải về sum vầy với mẹ, dâu con như em đấy là dịp để thể hiện mình”. Đúng là sau khi cưới nhau, em làm dâu nhà chồng chưa tròn tuần lễ, rồi vợ chồng mình tha hương. Mẹ chồng ngày một già yếu, bao lo toan đều do vợ chồng em trai gánh vác, nên ngày Tết sao lại nỡ không về?

Doi den gio G
 

Nhưng nếu nghĩ vậy, không lẽ con gái xuất giá thì quyền được về Tết thăm ba mẹ ruột lại khó khăn đến thế sao? Em nhớ đã từng “trưng cầu ý kiến” hai năm sẽ về Tết quê ngoại một lần, nhưng anh giận, bảo thế sao được, hãy về đằng ngoại vào dịp nghỉ phép năm. Mà ngặt nỗi, nhà nội, ngoại cách trở tuyến đường, không thể tạt đằng này vài hôm, đằng kia vài bữa được, thế là cứ hè đằng ngoại, Tết đằng nội. May mà ba mẹ thương con gái nên thông cảm, có khi còn lặn lội vào thăm con cháu cho đỡ nhớ nữa.

Đùng một cái, mẹ chồng đột quỵ, cả nhà không kịp trở tay. Cái Tết đầu tiên sau ngày mẹ mất, chồng bảo phải về nhang khói cho mẹ kẻo mẹ lạnh lẽo, người quê quở trách. Đến cái Tết thứ hai, chồng bảo cũng phải về vì mình chưa mãn tang. Vợ thấy chồng nói gì cũng có lý, nên cứ răm rắp thực hiện. Đến cái Tết thứ ba vào năm ngoái, cả nhà mới được đoàn tụ quê ngoại. Tết nhà ngoại khách khứa nhiều, giống y nhà nội. Người quê vốn hiếu khách, khách tới nhà dù già, trẻ đều bày ăn uống, nên mẹ luôn vất vả. Đón Tết quê ngoại, chợt nhớ mẹ chồng. Những ngày này lúc còn sống, mẹ tất tả vì công việc, mà quê mình mùa Tết lại rét căm căm. Nhớ bóng mẹ nhỏ nhắn, thoăn thoắt làm đủ việc giữa ngày đông tháng giá mà thương quá.

Chợt giật mình, may mà Tết nào vợ chồng con cái cũng về quê nội, để bây giờ mẹ mất, em mới không ân hận. Mà cũng may trời thương, ba mẹ ruột em còn khỏe, còn vui Tết cùng con cháu, nên cái Tết “đầu tiên” (sau ngày em lấy chồng) sẽ có ý nghĩa rất nhiều với không chỉ riêng em, mà cả gia đình em nữa. Nhìn em “sống lại” với tuổi thơ, ngay trên quê hương em trong dịp Tết, chắc anh ít nhiều cảm nhận những nỗi niềm chất chứa bấy lâu, hôm nay bao cảm xúc trong em vỡ òa, với những vui buồn tràn dâng. Nói gở, chẳng may ba mẹ em không còn, thì cái Tết này có ý nghĩa gì với em, mà có khi anh cũng ân hận, rằng đã quá cứng nhắc trong việc sắp xếp chuyện về Tết, đến nỗi không quan tâm đến cảm xúc của vợ, đến những mong đợi của ba mẹ vợ.

Doi den gio G
 

Tết này cả nhà lại về quê ngoại, vì anh biết Tết năm ngoái em vui Tết chưa đã, phải không? Nhưng năm sau, dù mẹ chồng em đã mất, mình cũng thu xếp về quê một chuyến, để dưới suối vàng mẹ vui anh nhé. Em cũng rất muốn con cái hiểu rõ hơn về cội nguồn, dù ông bà nội không còn, nhưng gốc rễ vẫn còn đó, vẫn phải duy trì, thắt chặt các mối quan hệ bên nội, nên thỉnh thoảng sẽ về Tết quê nội. Ngày về quê ngoại chưa tới, mà quà thì đã chuẩn bị hết rồi. Đợi đến giờ G, cả nhà lại lên đường. Chỉ mới nghĩ đến đây thôi, cảm giác nôn nao chưa từng có anh ơi.

 

SONG NGUYÊN

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI