Đẻ mướn cho chồng

18/04/2015 - 12:39

PNO - PN - Có lẽ anh không bao giờ hiểu được cảm giác của em mỗi lần đến phòng khám hiếm muộn ngồi chờ. Thời gian ở nơi này như đóng băng lạnh lẽo trong sự bất lực của phận người.

edf40wrjww2tblPage:Content

Không ai có quyền vội vã, dù một đống việc đang chờ mình ở nhà, dù đã nhịn đói cả ngày, dù mệt muốn xỉu thì cũng cứ ngồi chờ đến lượt được gọi tên. Những lúc ấy, anh có thể đang ở trong quán nhậu, ăn tục nói phét với bạn bè; hoặc quần áo chỉnh tề ngồi ở cơ quan vừa rung đùi vừa lên facebook than thở chuyện gia đình. Em phải cố không bật khóc giữa đám đông vì thấy tủi thân và đơn độc.

Không dám bấm máy gọi cho anh, chỉ sợ nhận lại toàn lời hờ hững. Nỗ lực để có một đứa con cực nhọc chẳng khác nào cuộc chiến mà lại là cuộc chiến của riêng em. Bảy năm trời một mình thuốc thang chạy chữa, chỉ cần gom góp lời thiên hạ mỉa mai em cũng đủ đau rồi. Anh chẳng cần phải thêm lời cay đắng. Em chỉ muốn tựa vào vai anh cho trôi qua quãng đời mệt mỏi này. Nhưng, điều tưởng chừng đơn giản ấy vẫn là ước ao tội nghiệp trong em.

Em không có nhiều bạn ở thành phố này. Cũng do vậy, nỗi niềm của một người vô sinh chỉ có thể giãi bày với những khuôn mặt xa lạ gặp ở phòng khám. Có đến đây mới biết đâu chỉ mình em bất hạnh, vô số bi kịch dồn lại nơi này. Người ta dễ dàng bắt chuyện, chia sẻ để gục vào nhau khóc ngon lành. Chị A kể từ khi mình bị bệnh, cả gia đình chồng hắt hủi.

Chị B khổ kiểu khác, vì vô sinh nên chị đã nhiều lần chủ động viết đơn ly hôn nhưng chồng chị nhất định không chịu ký. Cũng chẳng phải vì yêu thương gì chị đâu, chẳng qua là sợ thiên hạ chửi bạc tình. Mọi người hỏi chuyện của em, em chẳng dám nói gì. Những nỗi đau một màu, đã gặp nhau ở đây rồi thì bi kịch nào cũng... từa tựa vậy thôi.

De muon cho chong

Nhưng hóa ra em nhầm, không phải người đàn ông nào cũng vô tâm như em nghĩ. Mấy lần em đến khám đều gặp đôi vợ chồng đã ngoài bốn mươi tuổi ngồi ở phòng chờ an ủi và chăm chút cho nhau. Người chồng hỏi vợ có mệt không? Lôi ra từ trong túi xách chai nước cam, mở nắp đưa cho vợ. Rồi liên tục cầm tay động viên vợ “không sao đâu em, còn nước còn tát. Lo gì”. Đó là cặp vợ chồng quê mãi tận Yên Bái.
Trông anh chồng hơi cục mịch với chiếc áo màu cháo lòng và đôi dép đã mòn hết gót. Vợ anh bị bệnh, đã chạy chữa lâu rồi nhưng vẫn vô vọng.

Chị tính xin con nuôi, thậm chí đã có lúc xui anh đi lấy vợ khác. Nhưng anh bảo, sẽ làm mọi cách để chị được hưởng niềm hạnh phúc làm mẹ, dẫu có phải mưu sinh cơ cực thế nào. Em cho rằng đó là thứ tình yêu kỳ diệu, bởi nó chứa đựng lòng kiên nhẫn và sự sẻ chia sâu sắc, điều mà em đã không có được từ chồng mình. Sự lạnh nhạt đến tàn nhẫn của anh khiến em đau đớn. Chúng ta đã từng thương yêu nhau ư? Từng có những tháng năm tuổi trẻ thề thốt, hứa hẹn sẽ sống chết cùng nhau? Chao ôi, hóa ra đó chỉ là ảo tưởng.

Anh sắp có con do chính em sinh ra. Nhưng em chỉ là người mang thai hộ cho chồng. Anh nào thấu hiểu nỗi đau đớn tột cùng khi em biết mình bị suy buồng trứng và không thể có con, dù có làm thụ tinh ống nghiệm. Đành chấp nhận giải pháp xin trứng rồi mang nặng đẻ đau đứa con không phải giọt máu của mình.

Chẳng phải vì lời dọa “em mà không đẻ được thì đừng có oán anh phụ bạc”. Em chấp nhận, đơn giản vì luôn nghĩ đến hạnh phúc được làm cha của anh. Em không muốn sau này phải hối tiếc vì đã không cố gắng đến tận cùng. Em cay đắng nhận ra, đến cuối cùng em vẫn chẳng là gì trong trái tim anh. Có chăng cũng chỉ là người đẻ mướn cho anh…

 THANH BA

 
Array ( [news_id] => 24011 [news_title] => Đẻ mướn cho chồng [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => PN - Có lẽ anh không bao giờ hiểu được cảm giác của em mỗi lần đến phòng khám hiếm muộn ngồi chờ. Thời gian ở nơi này như đóng băng lạnh lẽo trong sự bất lực của phận người. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => PN - Có lẽ anh không bao giờ hiểu được cảm giác của em mỗi lần đến phòng khám hiếm muộn ngồi chờ. Thời gian ở nơi này như đóng băng lạnh lẽo trong sự bất lực của phận người. [news_content] =>
edf40wrjww2tblPage:Content

Không ai có quyền vội vã, dù một đống việc đang chờ mình ở nhà, dù đã nhịn đói cả ngày, dù mệt muốn xỉu thì cũng cứ ngồi chờ đến lượt được gọi tên. Những lúc ấy, anh có thể đang ở trong quán nhậu, ăn tục nói phét với bạn bè; hoặc quần áo chỉnh tề ngồi ở cơ quan vừa rung đùi vừa lên facebook than thở chuyện gia đình. Em phải cố không bật khóc giữa đám đông vì thấy tủi thân và đơn độc.

Không dám bấm máy gọi cho anh, chỉ sợ nhận lại toàn lời hờ hững. Nỗ lực để có một đứa con cực nhọc chẳng khác nào cuộc chiến mà lại là cuộc chiến của riêng em. Bảy năm trời một mình thuốc thang chạy chữa, chỉ cần gom góp lời thiên hạ mỉa mai em cũng đủ đau rồi. Anh chẳng cần phải thêm lời cay đắng. Em chỉ muốn tựa vào vai anh cho trôi qua quãng đời mệt mỏi này. Nhưng, điều tưởng chừng đơn giản ấy vẫn là ước ao tội nghiệp trong em.

Em không có nhiều bạn ở thành phố này. Cũng do vậy, nỗi niềm của một người vô sinh chỉ có thể giãi bày với những khuôn mặt xa lạ gặp ở phòng khám. Có đến đây mới biết đâu chỉ mình em bất hạnh, vô số bi kịch dồn lại nơi này. Người ta dễ dàng bắt chuyện, chia sẻ để gục vào nhau khóc ngon lành. Chị A kể từ khi mình bị bệnh, cả gia đình chồng hắt hủi.

Chị B khổ kiểu khác, vì vô sinh nên chị đã nhiều lần chủ động viết đơn ly hôn nhưng chồng chị nhất định không chịu ký. Cũng chẳng phải vì yêu thương gì chị đâu, chẳng qua là sợ thiên hạ chửi bạc tình. Mọi người hỏi chuyện của em, em chẳng dám nói gì. Những nỗi đau một màu, đã gặp nhau ở đây rồi thì bi kịch nào cũng... từa tựa vậy thôi.

De muon cho chong

Nhưng hóa ra em nhầm, không phải người đàn ông nào cũng vô tâm như em nghĩ. Mấy lần em đến khám đều gặp đôi vợ chồng đã ngoài bốn mươi tuổi ngồi ở phòng chờ an ủi và chăm chút cho nhau. Người chồng hỏi vợ có mệt không? Lôi ra từ trong túi xách chai nước cam, mở nắp đưa cho vợ. Rồi liên tục cầm tay động viên vợ “không sao đâu em, còn nước còn tát. Lo gì”. Đó là cặp vợ chồng quê mãi tận Yên Bái.
Trông anh chồng hơi cục mịch với chiếc áo màu cháo lòng và đôi dép đã mòn hết gót. Vợ anh bị bệnh, đã chạy chữa lâu rồi nhưng vẫn vô vọng.

Chị tính xin con nuôi, thậm chí đã có lúc xui anh đi lấy vợ khác. Nhưng anh bảo, sẽ làm mọi cách để chị được hưởng niềm hạnh phúc làm mẹ, dẫu có phải mưu sinh cơ cực thế nào. Em cho rằng đó là thứ tình yêu kỳ diệu, bởi nó chứa đựng lòng kiên nhẫn và sự sẻ chia sâu sắc, điều mà em đã không có được từ chồng mình. Sự lạnh nhạt đến tàn nhẫn của anh khiến em đau đớn. Chúng ta đã từng thương yêu nhau ư? Từng có những tháng năm tuổi trẻ thề thốt, hứa hẹn sẽ sống chết cùng nhau? Chao ôi, hóa ra đó chỉ là ảo tưởng.

Anh sắp có con do chính em sinh ra. Nhưng em chỉ là người mang thai hộ cho chồng. Anh nào thấu hiểu nỗi đau đớn tột cùng khi em biết mình bị suy buồng trứng và không thể có con, dù có làm thụ tinh ống nghiệm. Đành chấp nhận giải pháp xin trứng rồi mang nặng đẻ đau đứa con không phải giọt máu của mình.

Chẳng phải vì lời dọa “em mà không đẻ được thì đừng có oán anh phụ bạc”. Em chấp nhận, đơn giản vì luôn nghĩ đến hạnh phúc được làm cha của anh. Em không muốn sau này phải hối tiếc vì đã không cố gắng đến tận cùng. Em cay đắng nhận ra, đến cuối cùng em vẫn chẳng là gì trong trái tim anh. Có chăng cũng chỉ là người đẻ mướn cho anh…

 THANH BA

[news_source] => [news_tag] => phụ bạc,cay đắng,thụ tinh ống nghiệm,đẻ mướn [news_status] => 6 [news_createdate] => 2015-04-18 12:39:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2015-04-18 12:39:00 [news_relate_news] => [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/de-muon-cho-chong-5670/ [news_urlid] => 5670 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 10300 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/de-muon-cho-chong-a24011.html [tag] => phụ bạccay đắngthụ tinh ống nghiệmđẻ mướn [daynews2] => 2015-04-18 12:39 [daynews] => 18/04/2015 - 12:39 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Người phụ nữ khéo léo

    Người phụ nữ khéo léo

    28-10-2020 05:56

    Phụ nữ có thể không đẹp, không rực rỡ trên đường công danh, nhưng nếu khéo léo, có khi họ chẳng cần loay hoay định nghĩa hạnh phúc là gì!

  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...