Có tuổi già để chào đón là vui rồi!

23/04/2020 - 17:06

PNO - Cuộc sống này có biết bao người không kịp đi qua ngưỡng cửa ấy vì bệnh tật, rủi ro hay do thiên tai… Đến với tuổi già, là đã được trải qua tuổi trẻ - những năm tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất của đời người. Thế thì, còn “oan ức” gì nữa.

Có lần tôi đọc được hồi ký của một người đàn ông từng trải qua giai đoạn “cận tử” - một trạng thái gần kề với cái chết và rồi được trở về với cuộc sống. 

Trong cuốn hồi ký, ông đề cập đến rất nhiều chuyện khác nhau, từ những người thân đã mất, cho đến những con người xa lạ mà ông đã “gặp” trong những ngày nằm mê man với chi chít dây nhợ trên người. Họ đều là những người không sợ già, và không hề sợ chết.

Ông “gặp” người cha quá cố, người đã mất từ nhiều năm trước. Cha ông kể về nỗi khổ của những năm tháng nằm một chỗ do tai biến, vừa đau đớn thể xác, vừa khổ sở về tinh thần. Cha ông nói, tuổi già không hề đáng sợ, cái chết cũng là một quy luật tất yếu của sự sống. Điều đáng sợ chính là một tinh thần già nua cằn cỗi và những nỗi sợ hãi. 

Tôi nhớ nụ cười móm mém của bà ngoại tôi khi nhận được lời chúc “sống lâu trăm tuổi” của bầy con cháu và những người thân quen: “Sống lâu mà sống lay lắt, quặt quẹo thì có gì vui đâu. Sống thọ và sống dai khác nhau. Nên chỉ cần chúc sống khỏe là đủ rồi”. Một điều rất dung dị bình thường, nhưng khiến không ít người “ờ hén!” như chợt nhớ ra một điều gì đó. 

Mấy ai dễ dàng chấp nhận được tuổi già, hay chấp nhận rằng mình đã đứng ở bên kia con dốc cuộc đời. Nhất là khi những cô cậu thanh niên mới cách đó chưa lâu vẫn gọi ta là anh, là chị, bỗng một ngày chuyển sang gọi bằng chú hay cô, chợt thấy buồn và chênh chao chi lạ. Thời gian quay thêm tí, khi ở một nơi công cộng nào đó mà “mấy đứa nhỏ” tự động đứng dậy nhường chỗ cho ta, lại thoáng buồn và chạnh lòng với câu hỏi “đã đến lúc được “sắp nhỏ” kính lão rồi chăng?”. 

Lần đầu tiên đọc cuốn sách Già ơi… Chào bạn! của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ nhàng và cởi mở hơn với tuổi già rồi sẽ đến. Và tôi lại tìm đọc tiếp Gió heo may đã vềGià sao cho sướng? Cách viết dí dỏm, thực tế, mang đến tinh thần “yêu đời, yêu mình” và vô cùng chí lý.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

 Khi người ta trẻ, người ta thường ít nghĩ đến những giới hạn tuổi tác. Những khái niệm như “thoái hóa xương khớp”, “đục thủy tinh thể”, “lão hóa da”… là điều xa lạ. Khi gió heo may về, khi đường biên tuổi tác chạm đến những giới hạn, người ta chới với nhận ra mình chưa có sự chuẩn bị tốt để đón nhận sự thật. 

Người quản lý cũ của tôi từng nói, tuổi già chỉ thực sự đến khi người ta tin rằng mình già, và người ta vẫn còn trẻ cho đến khi nào còn giữ được sự lạc quan và thái độ sống tích cực. Có những người đã “già” từ lúc mới hăm mấy, ba mươi… cũng có những người đã đi qua sáu mươi năm cuộc đời vẫn còn rất trẻ. 

Tôi có chị bạn thân xấp xỉ tuổi… mẹ tôi. Hồi mới gặp chị lần đầu, tôi cứ nghĩ chắc chị chỉ lớn hơn tôi chừng mười tuổi là cùng, đến khi thân quen và biết được tuổi thật của chị, tôi mới ngỡ ngàng và vô cùng ngưỡng mộ. Càng hiểu về chị, tôi mới rõ vì sao chị lại là một “lão ngoan đồng” dám thách thức thời gian như thế.

Chị sống lành mạnh, yêu thể dục thể thao, nói không với những thói quen xấu và không ngừng làm việc. Thêm nữa, chị còn ăn mặc rất có gu, luôn suy nghĩ tích cực và đặc biệt là không hề sợ tuổi già”. Chị nói với tôi rằng, “tuổi già và cái chết không hề đáng sợ, bởi ai mà chẳng phải chết. Ngày nào còn được sống, hãy cháy hết mình, để khi chia tay cuộc đời chúng ta không có gì hối tiếc”.

Trở lại câu chuyện của người đàn ông trở về từ cõi chết và quyển hồi ký của ông, tôi ấn tượng nhất là chữ “ngộ”. Ông dùng từ “ngộ” trong đạo Phật để nói về cảm giác đầu tiên khi đặt chân trở lại cuộc sống.

Ông viết dí dỏm: “Có tuổi già để mà chào đón đã là mừng lắm rồi; khi cuộc sống này có biết bao người không kịp đi qua ngưỡng cửa ấy vì bệnh tật, rủi ro hay do thiên tai… Đến với tuổi già, là đã được trải qua tuổi trẻ - những năm tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất của đời người. Thế thì, còn “oan ức” gì nữa mà xua tay chối bỏ hành-trình-tất-nhiên-phải-đến ấy?”.

Biết, rồi hiểu, và chấp nhận… có lẽ chính là con đường hạnh phúc cho mỗi chúng ta. 

Phạm Thư

Ý KIẾN BẠN ĐỌC(1)
 
TIN MỚI