PNO - Tiểu tam mà vẫn hạnh phúc thì có vô lý quá không, chẳng lẽ phim ảnh lại đi cổ súy cho việc cướp chồng người khác?
| Chia sẻ bài viết: |
Nguyễn Thị Thu Thảo 08-09-2025 14:31:48
Tôi không đồng ý với bạn Thành. Có cái gì đó không ổn trong quan điểm của bạn. Cứ sống chung mà thấy không hợp thì có quyền tìm người khác hợp hơn. Sao nghe na ná kiểu " Ồ, cái áo này cũ rồi, chật rồi, không còn hợp thời trang nữa; quăng nó vào thùng rác sớm thôi; mau mau đi tậu một chiếc áo, mới toanh, hợp với mình từ A đến Z ".Bạn có nghĩ đến một lúc nào đó, lịch sử lặp lại : chiếc áo mà bạn tậu được hôm nay sẽ đươc (hay bị) thay thế bằng một chiếc khác, mới hơn, đẹp hơn, hợp với bạn hơn ??
Chuyện vợ chồng, tiếc thay, mà cũng may mắn thay, không thể nào so sánh với chuyện mua sắm quần áo được. Khác biệt thế nào thì có lẽ ai đã, đang và sẽ lập gia đình đều hiểu rõ- nếu thực sự có nền tảng giáo dục căn bản và đạo đức vững chắc.
Vấn đề thứ hai anh Thành đề nghị " thôi hãy tha thứ cho các tiểu tam đi "! Việc tha thứ hay không tôi không dám lạm bàn, bởi vì sẽ có hàng tỉ lý do đưa ra để biện hộ cho cái tội " phá hoại gia cang" nhà người khác; trong số đó sẽ có những lý do xem ra ( có vẻ) rất chính đáng. Điều tôi băn khoăn ở đây là "hạnh phúc" có được bằng cách cướp đoạt của người khác, "hạnh phúc" được xây dựng từ sự đổ vỡ của một gia đình, từ sự đau khổ của người vợ, đôi khi có cả những đứa con.... thứ "hạnh phúc" ấy liệu có trường tồn với thời gian ?? Tôi, hiện đã qua lứa tuổi " ngũ thập tri thiên mệnh", hiểu không nhiều về luật nhân quả. Tuy nhiên, tôi biết rõ một điều là gieo nhân nào gặt quả ấy. Những gì tiểu tam làm ngày hôm nay sẽ quay lại với chính cô ta ngày mai.
Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...
Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.
Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.
Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.
Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai
Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.
Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn
Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.
Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…
Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.
Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.
Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống
Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...
“Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.
Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.
Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...
Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.
World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.