PNO - Anh vẫn điệp khúc "anh phải làm vì tương lai của hai ta", rồi "đàn ông phải có sự nghiệp". Anh luôn coi công việc là chuyện tối quan trọng, mọi thứ khác đều xếp sau.
| Chia sẻ bài viết: |
Thảo 01-11-2021 15:19:04
Nói chung chồng nghiện gì thì nghiện, vẫn phải nghiện vợ. Không nghiện vợ thì phải chấn chỉnh!
Hào Quang 01-11-2021 13:47:37
Bạn có thể giới thiệu với chồng những công cụ cân bằng cuộc sống như là "bánh xe cuộc đời", hay đọc về những cuốn sách cân bằng tâm trí. Anh ấy cần thoát ra trước khi quá muộn.
Trần Tuấn 01-11-2021 13:39:37
Tôi đã từng như chồng chị và đã thoát ra được.
Nam Anh 01-11-2021 11:35:04
Vấn đề không chỉ nghiện việc, mà nghiện vậy rất dễ dẫn đến căng thẳng triền miên và trầm cảm. Nghe chị miêu tả về chồng chị tôi thấy như anh đang tra đầu vào chiếc thòng lọng, rất nguy hiểm.
Minh Hà 01-11-2021 11:30:33
Bố tôi cũng là một người nghiện việc. Sau này lớn lên tôi mới hiểu mẹ tôi đã cô đơn thế nào trong cuộc hôn nhân đó.
Nguyễn Mai 01-11-2021 10:19:50
Hôn nhân phức tạp nhỉ? Chăm chỉ làm việc cũng là một vấn đề đáng lên án sao?
Mỹ Loan 01-11-2021 09:46:56
Ai nói nghiện việc thì đỡ hơn nghiện những thứ khác chắc chưa sống với người nghiện viện bao giờ.
An Toàn 01-11-2021 09:45:13
Nghiện việc còn đỡ hơn nghiện rượu chè gái gú đó chị ơi! Cai việc xong ổng chuyển sang nghiện mấy cái tệ nạn kia thì khóc thét!
Hạnh Hoa 01-11-2021 09:43:24
Đàn ông ông nào cũng nghiện việc, không nghiện việc thì cũng nghiện bạn bè, nhậu nhẹt, bồ bịch... Chán!
Sau khi sinh bé thứ hai cách đây 7 năm, chồng tôi dọn sang phòng khác và vợ chồng hoàn toàn không có đời sống gối chăn.
Rắc rối này xuất phát từ quá khứ của anh ấy, hãy để anh ấy dọn dẹp. Em phải mang nặng đẻ đau, không việc gì phải đứng ra hứng gạch đá.
Từ góc độ người ngoài, anh ấy là người tốt, có trách nhiệm với con. Liệu có thể tìm được một giải pháp khác ngoài việc cắt giảm tiền cấp dưỡng?
Bây giờ từ chối lòng tốt của chị, cho con ra ở riêng thì sợ chị tự ái, còn đồng ý cho con ở nhờ thì sợ phát sinh phiền toái.
Nỗi đau của cậu mợ và sự xót xa của mẹ chồng em là có thật nhưng họ không có quyền dùng nguồn gen của em vì bất cứ mục đích nào.
Bình thường, người ta thất tình thì có thể kêu than, khóc lóc... còn em chỉ biết chống chọi với nỗi đau một mình vì em yêu người cùng giới.
Chồng vô tâm, tôi rất muốn ly thân để anh nhìn nhận lại mọi chuyện và thay đổi. Thế nhưng, tôi lại lo chồng giận tôi bỏ đi rồi ly hôn thật.
Nếu bạn vội vàng kết tội anh ấy ngoại tình khi chưa có bằng chứng xác thực, khoảng cách xa xôi rất dễ đẩy vợ chồng bạn vào thế đối đầu.
Bạn đang nỗ lực sửa sai bằng cách giao ra sự tự do nhưng quên rằng, định vị chỉ quản lý được thân xác, không quản lý được lòng tin…
Con gái không hề né tránh mà coi chuyện có bạn trai ở tuổi 17 là hết sức bình thường. Là mẹ, sao tôi bình chân như vại được?
Sự tổn thương này cần có thời gian để chữa lành. Bạn có quyền được khóc cho những năm tháng thanh xuân một mình ôm con vượt cạn ngày ấy.
Rất khó để chữa lành hôn nhân nếu người gây tổn thương chỉ đổ lỗi cho bạn đời mà không nhìn lại chính mình.
Tôi đang đối mặt với một áp lực lớn từ chuyện phòng ngủ mà không biết phải giải quyết thế nào.
Được làm việc mình thích, được giao tiếp xã hội, lại có thêm thu nhập, người già sẽ cảm thấy mình có ích, có giá trị, nhờ vậy sống vui, sống khỏe.
Một người đàn ông thật lòng yêu em sẽ không nỡ để em khóc hay lặng lẽ chờ đợi một mình nơi xa lạ.
Chồng em có tật lấy điện thoại của vợ để chơi game rồi vào Zalo, Facebook của vợ để xem tin nhắn, cuộc gọi khiến em rất khó chịu.
Em không cần dằn vặt "tại mình thử nên mọi chuyện mới ra thế này". Phép thử chỉ làm tiến trình lộ diện của sự thật diễn ra nhanh hơn.
Đàn ông bản lĩnh không phải là người im lặng rút lui mà cần biết nói lời từ biệt chân thành, dám đối diện với quyết định, sự lựa chọn của mình.