PNO - Chồng đi lạc, xin các chị chừa cho họ đường lui. Đừng hất như hất chén nước, đừng hành xử cạn tình cạn nghĩa.
| Chia sẻ bài viết: |
Hoàng Dung 14-07-2022 14:56:08
Không phải nhé. Trước khi các anh lao đầu vào cái gọi là "cơn say nắng bất chợt", hay khi các anh đang vô tư rung đùi vỗ bàn "chén thù chén tạc" và chê trách các bà vợ ở nhà đủ điều xấu xí, hãy suy nghĩ về những điều như "họ hàng nhiếc móc, xã hội cười chê, con cái bẽ bàng… Cái giá đàn ông phải trả là mất hết danh dự, nhân phẩm, có khi còn tiêu tan gia đình, sự nghiệp" nhé. Và hãy nghĩ, nếu đổi lại người "say nắng", đi sớm về khuya, bỏ bê nhà cửa con cái... là người vợ thì liệu rằng các anh có xuề xòa giơ cao đánh khẽ được không?
Sự yêu thương, tôn trọng, cam kết trách nhiệm cùng nhau xây dựng gia đình phải đến từ cả hai phía trên tình thần tự nguyện anh à. Đừng viện bất cứ lý do gì để mà bào chữa cho hành vi không chung thủy để rồi lại ăn vạ như thế, xưa cũ lắm rồi.
Yêu thương bản thân mình cũng là một kỹ năng cần học hỏi. Bởi sau tất cả, người đồng hành cùng ta đến hơi thở cuối cùng chính là bản thân mình.
Đôi khi không cần phải xuất sắc; thậm chí nếu lỡ làm sai mà cầu thị, chịu mở miệng nhờ vợ hướng dẫn, vợ chồng càng có cơ hội gần gũi nhau.
Khi thời gian đi qua, mong mỗi người sẽ không để những điều chưa trọn vẹn trong quá khứ phủ bóng quá lâu. Điều gì xảy ra đều cần phải xảy ra.
Vậy là chị thành đàn bà cũ. Đàn bà cũ lặng lẽ cầm tờ quyết định ly hôn bước ra khỏi tòa.
Ngoài 40 tuổi, cuộc đời Ngân giống như cuốn sách chương nào cũng viết dở dang nhưng mỗi chương đều mở ra một câu chuyện thú vị.
Mái ấm có thể đổi thay hình thù, nhưng trái tim trẻ thơ nên được giữ trọn vẹn bằng tình yêu thương.
Chị chồng vô tư, ỷ lại, ngày nào cũng đưa con qua nhà mẹ ruột ăn uống khiến tôi trở thành osin phục vụ đại gia đình chồng.
Có những giai đoạn mệt mỏi, ta cứ cho phép bản thân dừng lại mà chẳng cần có kế hoạch gì phía trước.
Mẹ vẫn đang nằm đó mà anh em đã tính đến chuyện bán nhà để chia tài sản, không nghĩ gì đến hoàn cảnh của tôi.
Người ta nhận thấy con người cũng có một chiếc đồng hồ sinh học riêng cho việc trên giường.
Tôi đớn đau, dằn vặt và tự hiểu rằng đã đến lúc phải tháo chạy khỏi cuộc tình tội lỗi này. Thế nhưng phải chạy về đâu thì tôi không biết.
Ngày mới cưới, mỗi khi có dịp ở gần nhau, anh đều tìm cách gần gũi chị. Chị từng xem đó là thước đo tình yêu anh dành cho mình.
Trang thương chồng nhưng không biết phải làm sao. Tháng nào vợ cũ của anh cũng kiếm chuyện khiến tổ ấm cô vun vén không lúc nào được bình yên.
Không phải cứ hễ không thân thiết được với mẹ chồng là hôn nhân rơi vào bi kịch. Hôn nhân, suy cho cùng, là chuyện của 2 người: bạn và chồng bạn.
My nhận ra quan trọng không nằm ở 1 tỉ hay bao nhiêu, mà là bản thân My đã tìm thấy niềm vui ở công việc, cuộc sống.
Bình yên không nằm ở quá khứ, cũng chẳng ở nơi nào xa, mà ở chính khoảnh khắc mình còn đủ tĩnh để sống trọn một ngày bình thường.
Tờ đơn ly hôn cùng lá thư gửi mẹ chồng và chồng nhuốm đầy nước mắt được chị đặt lên bàn ăn...
Chị thì chờ còn anh thì mãi vô tâm. Hay có lẽ anh cũng đang chờ chị làm một điều gì đó?