Chỉ là cuộc sống mệt mỏi quá…

09/04/2025 - 17:30

PNO - Không có ai phản bội. Chẳng có một sự kiện kinh khủng nào xảy ra. Chỉ là những bất đồng nhỏ cứ chồng chất dần lên.

Ành minh hoạ: Freepik
Ành minh hoạ: Freepik


So với các cặp vợ chồng trẻ khác, chúng tôi khá là may mắn. Một căn hộ nhỏ ở quận vùng ven đang trả góp, thu nhập tạm đủ sống, thêm con mèo mướp hay nằm dài và rụng lông trên sô-pha.

Công việc của tôi vất vả bận rộn, cô ấy cũng vậy. Những buổi tối hiếm hoi cùng nhau nấu ăn, hoặc sáng cuối tuần lười biếng trên giường, tôi đã nghĩ chúng tôi đủ yêu thương để đi cùng nhau mãi mãi. Con cái và tương lai xa xôi là những điều chưa kịp nghĩ tới. Vậy mà cuối cùng, chúng tôi vẫn chọn cách chia tay.

Không có ai phản bội. Chẳng có một sự kiện kinh khủng nào xảy ra. Chỉ là những tháng ngày trôi qua, sự bất đồng nhỏ cứ chồng chất dần lên. Cô ấy không thích tôi về trễ, tôi lại luôn bị cuốn vào những cuộc họp kéo dài. Tôi muốn chuyển sang chỗ ở rộng và gần nơi làm hơn, cô ấy lại muốn giữ tiền để du lịch, tận hưởng tuổi trẻ.

Cô ấy nói tôi không lắng nghe, tôi thấy cô ấy quá nhạy cảm. Nhiều cuộc tranh luận tưởng chừng vụn vặt, cuối cùng đã trở thành khoảng cách.

Nhịp sống của người trẻ ở đô thị vốn không dễ dàng. Căn chung cư của chúng tôi vài chục mét vuông, đủ tiện nghi nhưng vẫn quá chật chội. Khu bếp nhỏ, một phòng khách kiêm nơi làm việc, chiếc giường đặt sát cửa sổ… không gian chỉ vừa đủ để 2 người xoay xở nhưng lại khó thở khi căng thẳng ập đến.

Ngày nối ngày, chúng tôi lao vào công việc, chạy đua với deadline, kẹt xe hàng giờ trên đường về nhà, rồi về nhà lại vùi đầu vào điện thoại, máy tính. Những buổi tối không còn là thời gian dành cho nhau, mà trở thành nỗi cam chịu lặng lẽ - mỗi người một góc, mỗi người một thế giới riêng. Áp lực kiếm tiền, cha mẹ ở quê, lo lắng về mọi thứ, những gánh nặng vô hình cứ thế kéo 2 đứa ra xa, dù vẫn chung phòng.

Có những lúc tôi nhìn cô ấy, thấy rõ sự mỏi mệt trong mắt, tôi cũng vậy. Nhưng thay vì tìm cách kéo nhau lại gần, chúng tôi chọn im lặng, vì đơn giản là chẳng còn đủ sức để cố gắng. Và cứ thế, hôn nhân từ một giấc mơ đẹp và lãng mạn trở thành một trách nhiệm nặng nề, một điều gì đó cần phải duy trì hơn là tận hưởng. Cho đến khi một ngày, cả 2 đều tự hỏi: “Mình còn cần nhau không?”.

Ly hôn không phải một cuộc cãi vã ầm ĩ, mà là một quyết định lạnh lùng và thực tế. Chúng tôi ngồi xuống, bàn bạc xem sẽ chia gì, giữ gì. Không ai muốn nợ ai. Căn hộ bán đi, chia đôi. 2 chiếc xe máy - của ai nấy giữ. Bộ sưu tập nước hoa của cô ấy, dĩ nhiên cô ấy mang theo. Bộ loa tôi yêu thích, tôi giữ. Tài khoản tiết kiệm chung, nào đã có gì…

Con mèo là thứ duy nhất khiến chúng tôi lúng túng. Tôi bảo cô ấy mang nó theo, vì cô ấy chăm nó nhiều hơn. Nhưng cô ấy nói mèo quen nhà, nên để lại cho chủ mới. Mong là họ chấp nhận.

Lúc rời đi, tôi thấy mình muốn khóc.

Chúng tôi mất vài tuần hoàn tất thủ tục, nhưng mất lâu hơn nhiều để làm quen với cuộc sống một mình. Những thói quen cũ cứ bám theo dai dẳng. Có lần tôi đi siêu thị, vô thức lấy vỉ sữa chua vì nhớ cô ấy thích ăn loại đó. Khi về đến nhà, tôi nhìn mấy hộp sữa trong tay, rồi bật cười một mình.

Sau chia tay, tôi không vội yêu ai. Bạn bè rủ đi chơi nhiều hơn, có người khuyên tìm ai đó mới để quên đi quá khứ. Nhưng tôi thừa biết, không phải cứ bên một người khác là sẽ ổn. Những vướng víu của hiện tại vẫn chẳng khác gì ngày còn bên cô ấy. Đôi khi tôi nghĩ, nếu ngày đó, tôi chịu lắng nghe hơn một chút, cô ấy chịu nhường nhịn hơn một chút, có lẽ chúng tôi đã không phải đi đến bước này. Nhưng tình yêu không thể tồn tại chỉ với những “giá như”. Mọi thứ tiếp tục, và tôi cũng vậy. Chỉ là, có những vết cắt không nhìn thấy được, nhưng sẽ luôn để lại sẹo trong lòng.

Chúng tôi có lẽ giống nhiều cặp đôi bây giờ, dễ dàng đến với nhau, nhưng khó để dung hòa cuộc sống chung, cái tôi và nỗi bận rộn áp lực của ai cũng lớn, cũng nhiều. Rồi tới lúc chỉ muốn bung ra, phá tan sự ổn định vô nghĩa. Chứ đâu cần gì phải mâu thuẫn to tát, càng không có khái niệm cố gắng hay chịu đựng nhau. Rạch ròi và đơn giản, chúng tôi bước qua một đoạn thanh xuân của nhau, không nhiều luyến tiếc hoặc tổn thương to lớn.

Chỉ là, có cuộc chia tay nào mà chẳng ngậm ngùi?

Nguyễn Phúc Đăng

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Me keo nhung nhớ

    Me keo nhung nhớ

    23-06-2026 06:00

    Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...

  • Những người đàn bà góa

    Những người đàn bà góa

    22-06-2026 18:15

    Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.

  • Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    22-06-2026 06:00

    Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.

  • Đàn ông đi họp lớp

    Đàn ông đi họp lớp

    21-06-2026 19:30

    Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.

  • Mệt thì về nhà với ba

    Mệt thì về nhà với ba

    21-06-2026 19:00

    Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai

  • Một tách Viagra đen trước giờ G?

    Một tách Viagra đen trước giờ G?

    21-06-2026 16:12

    Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.

  • Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    21-06-2026 06:00

    Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn

  • Ai biết đâu là lần cuối

    Ai biết đâu là lần cuối

    20-06-2026 13:50

    Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.

  • Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    20-06-2026 06:00

    Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…

  • Chiếc bẫy tình thân

    Chiếc bẫy tình thân

    19-06-2026 06:00

    Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.

  • Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    18-06-2026 19:00

    Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.

  • Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    18-06-2026 17:28

    Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống

  • Có mẹ, con có mùa hè

    Có mẹ, con có mùa hè

    18-06-2026 06:00

    Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...

  • Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    17-06-2026 17:37

    “Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.

  • Có chồng mà như không

    Có chồng mà như không

    17-06-2026 06:00

    Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.

  • Những lớp học cắt may ngày ấy…

    Những lớp học cắt may ngày ấy…

    16-06-2026 19:30

    Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...

  • Tự lo cho mình chính là thương con

    Tự lo cho mình chính là thương con

    16-06-2026 11:30

    Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.

  • 'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    16-06-2026 06:00

    World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.