"Khoảng thở" trong hôn nhân

Xích ra - gần lại - thương sâu!

13/05/2021 - 19:08

PNO - Những thứ quan trọng luôn có cái quan trọng hơn và mọi ràng buộc thuở ban đầu sẽ khác với những ràng buộc lúc đã cùng nhau đi qua một đoạn đường khá dài.

Lúc ngồi trên con đò cùng má sang tỉnh thăm ba, tâm trạng của tôi là tâm trạng của một đứa con nít được đi chơi, được có một cuộc khởi hành mới mẻ đầy thú vị.

Sự hớn hở bắt đầu từ lúc nghe tiếng còi tàu tu tu ngân dài khi đò cập bến, lúc lót tót theo má đang khệ nệ xách cái giỏ nặng trĩu rau này trái nọ, lúc leo lên ngồi trên băng ghế gỗ dài, lúc đón những cơn gió sông mát rượi quất vào mặt.

Tất cả những điều hay ho này khiến tôi quên mất rằng, có một người phụ nữ đầy tâm trạng đang ngồi bên cạnh mình.

Má tôi hẳn đã kỳ vọng rất nhiều trên những chuyến đò thăm ba tôi. Tuy nhiên thường thì sự thất vọng cũng nhiều như thế cho đến khi họ gặp mặt nhau.

Ba tôi bận công chuyện nên ít khi về nhà, đi theo đó là những đồn đoán và bóng dáng người thứ ba. Má tôi, vẫn cố gắng nối kết, tha thứ và làm liền các đứt gãy.

Má vừa buông lỏng, vừa cột chặt, vừa nới ra, lại xích vào. Má làm mọi thứ với rất nhiều nỗ lực, cả những mất mát riêng tư. Tôi cũng không hiểu bằng cách nào, má đã làm được. Có lẽ bà đã rất kiên nhẫn và rất yêu thương. 

Ảnh Khắc Hiếu
Ảnh Khắc Hiếu

Liên hệ chuyện má mình, chỉ để tôi xâu kết, rằng hôn nhân ở bất cứ thời nào, cũng cần rất nhiều nỗ lực. Chúng được tích lũy, vun đầy, thứ tha, được chăm sóc và hơn thế là được sẻ chia. Chúng không phải là sự trọn vẹn, tròn trịa. Song liệu mỗi vết nứt có khiến người ta trưởng thành hơn?

Để tìm một triết lý cho hôn nhân bền bỉ, chắc rằng mỗi người và cách họ sống đã làm thành một triết lý riêng. Tôi tin thế, giống như tin vào những cuộc tình gắn kết mấy mươi năm và cả những cuộc ngắn ngủi vì mọi lý do mà không còn bên nhau được nữa.

Những thứ quan trọng luôn có cái quan trọng hơn và mọi ràng buộc thuở ban đầu sẽ khác với những ràng buộc lúc đã cùng nhau đi qua một đoạn đường khá dài.

Mỗi người rồi sẽ tự tìm thấy, tự ngộ ra cái khớp nhất với mình. Buộc vào hay mở ra, nới lỏng tay dành cho nhau khoảng thở hay cứ siết chặt vậy hoài, mỗi thứ khẳng định đều bất khả với thực tế của từng người.

Tôi nhớ có lần mình viết một bài báo với tiêu đề Bỏ chồng con đi du lịch - phụ nữ gì đây? Cái tít hơi gây sốc này cũng chỉ để chia sẻ cách nhìn từ hai phái.

Trong đó, nam chính nên là người khuyến khích nữ chính có những thú vui riêng tư lành mạnh sau khoảng thời gian miệt mài với công việc, bận rộn với chồng con. Điều này là sự cân bằng chứ không phải quyền lợi, là sự sẻ chia chứ không phải đòi hỏi. Bản thân người vợ cũng khuyến khích chồng hãy “đi đu đưa đi” mà không cần có mặt vợ.

Xã hội bây giờ tất nhiên rất khác với thời của má tôi. Phụ nữ đa phần quyết đoán và mạnh mẽ, họ sẵn sàng cởi bỏ nút thắt, làm mẹ đơn thân, tìm tự do cho mình. Nhưng, việc ở lại bên nhau, đã cùng đồng cam cộng khổ, thì những “khoảng thở” riêng chính là điều cần thiết để giúp nhau làm nên những thăng hoa. 

Lần đó, bài báo vô tình trở thành một diễn đàn tranh luận. Tôi đọc được các phản hồi đồng tình lẫn vô số bình luận phản đối.

Đáng chú ý, vẫn nhiều người cho rằng, phụ nữ dù có hiện đại cỡ nào, thì hành vi, lối sống vẫn cứ phải nên phụ thuộc vào thái độ nam giới dành cho họ, vào những định nghĩa bất biến thuộc về gia đình. Làm gì thì làm, họ phải ngó thái độ của người đàn ông, có chấp nhận hay không.

Có những phản hồi thẳng thắn rằng, nếu phụ nữ kiểu ấy, tức là kiểu “dám” bỏ chồng con đi du lịch một mình, thì đừng nên có gia đình, vì như vậy là quá ích kỷ. 

Đọc hết những phản hồi, tôi vẫn thấy rõ bản chất của định kiến. Thế kỷ XXI rồi mà đàn ông vẫn được, còn phụ nữ luôn thua…

Chính những định kiến như vậy cũng khiến tôi giật mình khi mọi chia sẻ từ phía ngoài dành cho một cuộc hôn nhân của ai đó đều là sự bất khả.

Không ai hiểu hơn người trong cuộc, bởi bản chất thật của hôn nhân vẫn là những định dạng riêng tư chỉ dành cho người đó.

Cái người khác làm, mình thực hiện y hệt chưa chắc đúng. Rốt cuộc, đó không phải là chuyện ai được đi chơi, ai phải ở nhà trông con hay ai phải làm việc kiếm tiền, ai trở thành nội trợ, mà là cách tổ chức cuộc sống và cùng nhau chữa lành những vết thương. 

Đó không phải là việc đi cùng nhau hay đi một mình, mà là sự đồng cảm đi cùng năm tháng. Khoảng thở, đơn giản có thể là người phụ nữ yêu chiều mình bằng một bữa ở tiệm gội đầu mà không cần phải nhìn đồng hồ xem giờ về nhà chuẩn bị bữa cơm, là người chồng biết vợ bận rộn và căng thẳng nên sẽ không cau có càu nhàu.

“Khoảng nghỉ” đó không phải để dành cho những tràng pháo tay, không phải là cuộc trình diễn khoe khoang mà là những thong thả thật thà chỉ riêng hai người hiểu được. 

Và mỗi sự xích ra là để gần lại rồi thương sâu. Cũng không hẳn là hy sinh, là sao y công thức như nấu một món ăn, điều quan trọng là nấu sao cho vừa với chính mình. 

Minh Phúc

 
Array ( [news_id] => 1433397 [news_title] => Xích ra - gần lại - thương sâu! [news_title_seo] => Xích ra - gần lại - thương sâu! [news_supertitle] => "Khoảng thở" trong hôn nhân [news_picture] => pncn14-xich-ra-gan-lai-thuong-sau-_1620276649.jpg [news_subcontent] => Những thứ quan trọng luôn có cái quan trọng hơn và mọi ràng buộc ban đầu sẽ khác với những ràng buộc lúc đã cùng nhau đi qua một đoạn đường dài. [news_subcontent_seo] => Những thứ quan trọng luôn có cái quan trọng hơn và mọi ràng buộc ban đầu sẽ khác với những ràng buộc lúc đã cùng nhau đi qua một đoạn đường dài. [news_headline] => Những thứ quan trọng luôn có cái quan trọng hơn và mọi ràng buộc thuở ban đầu sẽ khác với những ràng buộc lúc đã cùng nhau đi qua một đoạn đường khá dài. [news_content] =>

Lúc ngồi trên con đò cùng má sang tỉnh thăm ba, tâm trạng của tôi là tâm trạng của một đứa con nít được đi chơi, được có một cuộc khởi hành mới mẻ đầy thú vị.

Sự hớn hở bắt đầu từ lúc nghe tiếng còi tàu tu tu ngân dài khi đò cập bến, lúc lót tót theo má đang khệ nệ xách cái giỏ nặng trĩu rau này trái nọ, lúc leo lên ngồi trên băng ghế gỗ dài, lúc đón những cơn gió sông mát rượi quất vào mặt.

Tất cả những điều hay ho này khiến tôi quên mất rằng, có một người phụ nữ đầy tâm trạng đang ngồi bên cạnh mình.

Má tôi hẳn đã kỳ vọng rất nhiều trên những chuyến đò thăm ba tôi. Tuy nhiên thường thì sự thất vọng cũng nhiều như thế cho đến khi họ gặp mặt nhau.

Ba tôi bận công chuyện nên ít khi về nhà, đi theo đó là những đồn đoán và bóng dáng người thứ ba. Má tôi, vẫn cố gắng nối kết, tha thứ và làm liền các đứt gãy.

Má vừa buông lỏng, vừa cột chặt, vừa nới ra, lại xích vào. Má làm mọi thứ với rất nhiều nỗ lực, cả những mất mát riêng tư. Tôi cũng không hiểu bằng cách nào, má đã làm được. Có lẽ bà đã rất kiên nhẫn và rất yêu thương. 

Ảnh Khắc Hiếu
Ảnh Khắc Hiếu

Liên hệ chuyện má mình, chỉ để tôi xâu kết, rằng hôn nhân ở bất cứ thời nào, cũng cần rất nhiều nỗ lực. Chúng được tích lũy, vun đầy, thứ tha, được chăm sóc và hơn thế là được sẻ chia. Chúng không phải là sự trọn vẹn, tròn trịa. Song liệu mỗi vết nứt có khiến người ta trưởng thành hơn?

Để tìm một triết lý cho hôn nhân bền bỉ, chắc rằng mỗi người và cách họ sống đã làm thành một triết lý riêng. Tôi tin thế, giống như tin vào những cuộc tình gắn kết mấy mươi năm và cả những cuộc ngắn ngủi vì mọi lý do mà không còn bên nhau được nữa.

Những thứ quan trọng luôn có cái quan trọng hơn và mọi ràng buộc thuở ban đầu sẽ khác với những ràng buộc lúc đã cùng nhau đi qua một đoạn đường khá dài.

Mỗi người rồi sẽ tự tìm thấy, tự ngộ ra cái khớp nhất với mình. Buộc vào hay mở ra, nới lỏng tay dành cho nhau khoảng thở hay cứ siết chặt vậy hoài, mỗi thứ khẳng định đều bất khả với thực tế của từng người.

Tôi nhớ có lần mình viết một bài báo với tiêu đề Bỏ chồng con đi du lịch - phụ nữ gì đây? Cái tít hơi gây sốc này cũng chỉ để chia sẻ cách nhìn từ hai phái.

Trong đó, nam chính nên là người khuyến khích nữ chính có những thú vui riêng tư lành mạnh sau khoảng thời gian miệt mài với công việc, bận rộn với chồng con. Điều này là sự cân bằng chứ không phải quyền lợi, là sự sẻ chia chứ không phải đòi hỏi. Bản thân người vợ cũng khuyến khích chồng hãy “đi đu đưa đi” mà không cần có mặt vợ.

Xã hội bây giờ tất nhiên rất khác với thời của má tôi. Phụ nữ đa phần quyết đoán và mạnh mẽ, họ sẵn sàng cởi bỏ nút thắt, làm mẹ đơn thân, tìm tự do cho mình. Nhưng, việc ở lại bên nhau, đã cùng đồng cam cộng khổ, thì những “khoảng thở” riêng chính là điều cần thiết để giúp nhau làm nên những thăng hoa. 

Lần đó, bài báo vô tình trở thành một diễn đàn tranh luận. Tôi đọc được các phản hồi đồng tình lẫn vô số bình luận phản đối.

Đáng chú ý, vẫn nhiều người cho rằng, phụ nữ dù có hiện đại cỡ nào, thì hành vi, lối sống vẫn cứ phải nên phụ thuộc vào thái độ nam giới dành cho họ, vào những định nghĩa bất biến thuộc về gia đình. Làm gì thì làm, họ phải ngó thái độ của người đàn ông, có chấp nhận hay không.

Có những phản hồi thẳng thắn rằng, nếu phụ nữ kiểu ấy, tức là kiểu “dám” bỏ chồng con đi du lịch một mình, thì đừng nên có gia đình, vì như vậy là quá ích kỷ. 

Đọc hết những phản hồi, tôi vẫn thấy rõ bản chất của định kiến. Thế kỷ XXI rồi mà đàn ông vẫn được, còn phụ nữ luôn thua…

Chính những định kiến như vậy cũng khiến tôi giật mình khi mọi chia sẻ từ phía ngoài dành cho một cuộc hôn nhân của ai đó đều là sự bất khả.

Không ai hiểu hơn người trong cuộc, bởi bản chất thật của hôn nhân vẫn là những định dạng riêng tư chỉ dành cho người đó.

Cái người khác làm, mình thực hiện y hệt chưa chắc đúng. Rốt cuộc, đó không phải là chuyện ai được đi chơi, ai phải ở nhà trông con hay ai phải làm việc kiếm tiền, ai trở thành nội trợ, mà là cách tổ chức cuộc sống và cùng nhau chữa lành những vết thương. 

Đó không phải là việc đi cùng nhau hay đi một mình, mà là sự đồng cảm đi cùng năm tháng. Khoảng thở, đơn giản có thể là người phụ nữ yêu chiều mình bằng một bữa ở tiệm gội đầu mà không cần phải nhìn đồng hồ xem giờ về nhà chuẩn bị bữa cơm, là người chồng biết vợ bận rộn và căng thẳng nên sẽ không cau có càu nhàu.

“Khoảng nghỉ” đó không phải để dành cho những tràng pháo tay, không phải là cuộc trình diễn khoe khoang mà là những thong thả thật thà chỉ riêng hai người hiểu được. 

Và mỗi sự xích ra là để gần lại rồi thương sâu. Cũng không hẳn là hy sinh, là sao y công thức như nấu một món ăn, điều quan trọng là nấu sao cho vừa với chính mình. 

Minh Phúc

[news_source] => [news_tag] => bí quyết giữ hạnh phúc hôn nhân,bí quyết hạnh phúc,bí quyết giữ gia đình hạnh phúc [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-05-06 11:43:15 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-05-13 19:08:06 [news_relate_news] => 1432596,1430813,1424749,1422982, [newcol_id] => [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 1909 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/xich-ra-gan-lai-thuong-sau--a1433397.html [tag] => bí quyết giữ hạnh phúc hôn nhânbí quyết hạnh phúcbí quyết giữ gia đình hạnh phúc [daynews2] => 2021-05-13 19:08 [daynews] => 13/05/2021 - 19:08 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Bạc tóc vì con hư, con phá

    Bạc tóc vì con hư, con phá

    10-06-2021 13:51

    Bao gia đình đổ vỡ, bao đứa trẻ sống trong gia đình khiếm khuyết, nhưng chúng vẫn cố gắng học hành, phấn đấu đó thôi.

  • Nuôi con gái để... gả chồng

    Nuôi con gái để... gả chồng

    10-06-2021 06:00

    Quan niệm nuôi con gái chỉ để gả chồng, nuôi con gái ngoan để nghe lời chồng… là quan niệm cổ hủ lắm rồi.

  • Nhà tôi thành F3

    Nhà tôi thành F3

    09-06-2021 18:27

    Hai con tôi chấp nhận việc "dính F" một cách bình thản, hẳn các con cũng hiểu được ngoài kia đang xảy ra chuyện gì.

  • Chồng vẫn dây dưa với người yêu cũ

    Chồng vẫn dây dưa với người yêu cũ

    09-06-2021 11:59

    Mai loáng thoáng nghe và biết chồng vừa cho người yêu cũ mượn một khoản tiền...

  • Đổi vai mùa dịch cho đỡ mỏi

    Đổi vai mùa dịch cho đỡ mỏi

    09-06-2021 06:00

    Ở nhiều gia đình, hễ chồng mang tiền về thì coi vợ như Osin, hễ vợ thu nhập cao hơn thì chê chồng kém cỏi...

  • Cố lắm vẫn lo chồng "ra ngoài cải thiện"

    Cố lắm vẫn lo chồng "ra ngoài cải thiện"

    08-06-2021 21:03

    Bạn nên tìm cách “đả thông” cho anh nhà hiểu “lãnh cảm sau sinh” chỉ là tạm thời

  • Có nên lấy người không cần cha mẹ?

    Có nên lấy người không cần cha mẹ?

    08-06-2021 12:16

    Anh kể về những trận đòn thừa sống thiếu chết và những lời chửi rủa cay nghiệt của mẹ. Lớn lên, anh trở thành kẻ bướng bỉnh, ngang ngạnh và bất cần.

  • Cuối đời mới tỏa sáng

    Cuối đời mới tỏa sáng

    08-06-2021 05:40

    Khi vợ đẹp ra, dù đàn ông có để mắt, anh dù ghen nhưng cũng… mát lòng, còn hơn có một người vợ suốt đời nhạt nhẽo, ai nhìn cũng lắc đầu

  • Tự do trong nhà

    Tự do trong nhà

    07-06-2021 12:08

    Từ hôm đó chúng tôi thay đổi thái độ, đoàn kết thương yêu nhau hơn, và đó là cách duy nhất tiếp sức mạnh cho chúng tôi vượt qua đại dịch…

  • Vợ ham tiệc tùng

    Vợ ham tiệc tùng

    07-06-2021 06:00

    Mẹ tôi bảo đàn bà như vậy là thiếu trách nhiệm với gia đình, bảo tôi phải dạy vợ, chứ đâu mà chồng chí thú làm ăn, vợ la cà nhậu nhẹt.

  • Con dâu "sống cho mình", mẹ chồng khốn khổ

    Con dâu "sống cho mình", mẹ chồng khốn khổ

    06-06-2021 21:37

    Bà giáo buồn bã thừa nhận: con dâu hư là do lỗi của bà, bà đã không dứt khoát dạy dỗ từ khi cô gái ấy mới về nhà chồng...

  • Vợ chồng giận nhau mùa dịch

    Vợ chồng giận nhau mùa dịch

    06-06-2021 10:34

    Chị thương con anh nhiều như thế, bé cũng thương chị như mẹ ruột. Vậy mà anh nỡ nào giận chị chỉ vì cái từ “con anh”.

  • Ghét bạn của mẹ

    Ghét bạn của mẹ

    06-06-2021 07:00

    Thực lòng mà nói, gia đình em không “ổn” như em nghĩ. Việc vợ chồng em ly thân là dấu hiệu cho thấy tình trạng tổn thương của gia đình.

  • Yêu một người ly thân

    Yêu một người ly thân

    05-06-2021 19:45

    Một số người đàn ông đã theo đuổi chị, nhưng họ không đáp ứng điều kiện của chị, bởi họ vẫn có vợ. Anh thì khác...

  • Chồng dọn vào công ty ở Đồng Nai chống dịch, vợ đi đẻ một mình

    Chồng dọn vào công ty ở Đồng Nai chống dịch, vợ đi đẻ một mình

    05-06-2021 12:00

    Mai gọi cho tôi, giọng thoảng thốt: "Chị ơi, em vỡ ối rồi, làm sao đây?".

  • Vợ chồng mất kết nối

    Vợ chồng mất kết nối

    05-06-2021 07:27

    Chúng tôi của hiện tại đang có những điều đó đấy thôi? Chồng tôi đã quay lại để sửa mình sau cơn say nắng, nhưng sao tôi không tha thiết trở lại?

  • Chồng say nắng, vợ chỉ cần… ngồi yên?

    Chồng say nắng, vợ chỉ cần… ngồi yên?

    04-06-2021 13:41

    “Bức ảnh tang chứng” kia có lẽ đã đến lúc xóa đi, còn nỗi đau nếu có trở lại, thì chỉ cần… ngồi yên, lắng nghe nhịp thở của mình.

  • Con trai chăm bạn gái bệnh tật, mẹ xót

    Con trai chăm bạn gái bệnh tật, mẹ xót

    04-06-2021 05:52

    Cứ an ủi rằng va vấp nhiều, thất bại nhiều sẽ cho con trai chị nhiều hơn những kinh nghiệm sống, kinh nghiệm chăm sóc, yêu thương, giữ gìn.