PNO - 20 năm qua tôi đã làm xong trách nhiệm của một đứa con gái lớn với gia đình. Giờ tôi sẽ sống cho mình và gia đình nhỏ của mình. Nghĩ vậy, nhưng tôi biết vết thương lòng của mình còn sâu lắm.
| Chia sẻ bài viết: |
Ngọc Quang 09-11-2022 17:46:17
Làm cha làm mẹ là phải công bằng với con cái. Như cha mẹ trong câu chuyện này là không được, tham tiền, khi nghèo không lo được cho con, phải để con lấy chồng xa (kiểu bán con lấy tiền) rồi mặc nhiên cho đó là công cụ kiếm tiền cho cả gia đình. Đến khi nhiều tiền vẫn cho đó là công cụ kiếm tiền, không nghĩ đó là con. Cha mẹ kiểu này về già có tiền chưa chắc đã sung sướng đâu.
Nguyễn đình 09-11-2022 12:20:02
Như mình cũng vậy khi khó khăn trắc trở họ tìm tới mình, xong rồi khi vui sướng họ không nhớ mình là ai!
Nguyễn Thành nghĩa 08-11-2022 18:12:54
Sao mà giống trường hợp của vợ tôi vậy trời. Đau lòng
Hoanganh 08-11-2022 14:53:03
Bạn ơi đừng buôn mà bị ốm đó, tôi cũng gống như bạn chỉ khác là con cả của bà mẹ đã qua đời lúc tôi 3 tuổi. Khi chia đất tôi cũng không có phần. Nghĩ cũng buồn, xong nghĩ mình hãy tự lực bạn a. Hãy thanh thản đi coi như bố không có gì cho các con cả. Chúc bạn hãy sống vui vẻ và không nghĩ về tiền bán đất của bố mẹ. Trách nhiệm của bạn với đấng sinh thành đã hoàn thành
Cô sauha 06-11-2022 09:10:51
Đúng đấy ,khi mình còng lưng lo cho gia đình thì giá đình mặc nhiên mình ổn ,khá rồi và chẳng ai lo cho mình và còn giao thêm trách nhiệm.....
Tnth6868 05-11-2022 14:39:03
Nếu bạn không có khó khắn quá về kinh tế thì hãy buông bỏ, con người và sức khoẻ của bạn mới là quan trọng. Sự hy sinh của bạn đối với gia đình hãy lấy đó làm bài học cho con của bạn. Dạy nó làm người
Trịnh quang hưng 04-11-2022 19:08:43
Bạn đừng buồn. Ông trời có mắt sẽ lo cho bạn. Còn những đứa không có não, có cho nó tiền thì suốt đời cũng nghèo thôi
Khuất Sơn Hà 04-11-2022 14:28:11
Nhân quả cả thôi! Giúp đỡ ai thì cũng phải đúng và có giới hạn kẻo là tiếp tay cho giặc biến người thân thành người xấu, những kẻ vong ân bội nghĩa và ích kỷ
Hoà Nguyễn 04-11-2022 11:20:51
Xin chia sẻ cùng chị. Tôi đọc mà cũng thấy chua xót vô cùng. Chị đã hi sinh cả tuổi thanh xuân vì gia đình mình nơi đất khách quê người nhưng khi sung sướng, ấm no họ lại "quên" mất chị. Phận làm con mình không thể đòi hỏi và như chị nói, hãy buông bỏ đi chị ạ. Chị đã hoàn thành trách nhiệm của một người con, người chị cả. Giờ là lúc chị sống cho mình, cho người chồng tốt bụng và những đứa con ngoan. Giờ đây mọi việc lớn nhỏ ở VN chị không liên quan nữa, đứng tránh sang 1 bên. Với cha mẹ, ngày lễ Tết cần thì chị gọi điện thăm hỏi vài câu cho phải đạo. Dù là máu mủ ruột thịt nhưng khi người ta đã không nghĩ đến mình thì mình cũng đừng nghĩ đến họ quá nhiều. Chúc chị suy nghĩ tích cực và hãy sống nhẹ nhàng vui vẻ bên gia đình nhỏ chị nhé.
Hoabg Le 04-11-2022 10:52:35
Hai ông bà xử sự như vậy là không được rồi. Tiền bạc thì đã là một chuyện rồi , nhưng như thế thì con cái nó cảm giác mình như người ngoài , chạnh lòng...
Bùi Cải 04-11-2022 08:46:26
Đúng là đau buồn. Dù con có là tỷ phú cũng phải có phần. Ông bà già rồi mà suy nghĩ vẫn quá nông cạn. Đánh nhau chia gạo chào nhau ăn cơm là vậy.
Son VuNgoc 04-11-2022 04:22:58
Chuyện đắng lòng. Sự thật mất lòng, xảy ra hàng ngày, có những lúc phải biết cách khắc phục để được sống cho mình.
Lam 03-11-2022 22:00:49
Tội nghiệp bạn quá. Ông trời sẽ có mắt và công bằng. Bạn sẽ có tương lai, hậu vận tốt. Mình mua 2 nhà đều bố mẹ đứng tên. Rồi chị gái âm thầm cùng bố mẹ bán đưa hết tiền cho chị mà mình ở gần cũng k hề biết. Khóc không nổi với ruột thịt của mình. Giờ mình sống cho mình và gia đình nhỏ của mình thôi
Lê tuấn 03-11-2022 20:02:48
Bố mẹ như vậy là không được. Kể cả các đứa em. Sống và cư xử như vậy. Không biết lương tâm như thế nào???
Huỳnh Lộc Toàn 03-11-2022 19:14:03
Coi như là xong bổn phận với gia đình,còn về sau nhà ai nấy lo đâu lo mãi được, mình làm phải gặp phải,ở đời nhiều chuyện nó bạc bẽo lắm
"Em mệt mỏi lắm rồi, năm nào cũng quẩn quanh tết nhất như thế này. Em không chịu được nữa", vợ tôi than.
Tết năm nay, nhìn con ngủ ngoan trong vòng tay, tôi nhận ra tết quê không còn là nỗi ám ảnh như trước dù nó vẫn ồn ào, vẫn nhiều va chạm...
Một cái tết gọn gàng, vừa vặn với nhu cầu của gia đình mang lại niềm vui bền hơn rất nhiều so với cảm giác hào hứng mua sắm ngắn ngủi.
Sau tết, tôi học được cách buông bớt những kỳ vọng không thuộc về mình.
Người ta hẹn “con/cháu sẽ sớm về” vì biết rằng, nếu còn người chờ mình ở đó, còn người ta mong ngóng được gặp gỡ hỏi han… thì đó là tết.
Tưởng sẽ có tết trọn vẹn bên bố mẹ đã lớn tuổi, gia đình tôi ngậm ngùi quay lại thành phố sớm vì không chịu được sự ồn ào nơi quê nhà.
Mong rằng, ai rồi cũng sẽ tràn đầy những nguồn năng lượng bắt đầu hành trình mới của riêng mình, với tất cả những niềm hy vọng...
Tôi muốn giữ trọn không khí này vì chính mình cần nó, cần những khoảng lặng, cần những yêu thương.
Tết năm trước về ngoại, anh kêu đau lưng nằm lì trong phòng để mình tôi chở cha và các con đi thăm tết họ hàng.
PNO - Tôi học cách nhìn các mối quan hệ bằng một tâm thế khác, bớt đòi hỏi sự bền vững tuyệt đối, bớt ám ảnh về chuyện cũ.
Tết của Hà là những tiếng lục đục trong gian bếp của mẹ từ sáng sớm, mùi thức ăn lan tỏa khắp không gian.
PNO - Điện thoại im hơn. Lịch hẹn trống hơn. Và trong khoảnh khắc rất ngắn ấy, họ nhận ra một cảm giác rõ ràng: nhẹ nhõm.
Tết là để đoàn viên nhưng liệu có thực sự trọn vẹn khi phụ nữ phải dành toàn bộ thời gian trong bếp?
Việc chuẩn bị phong lì xì của tôi nhẹ hơn trước. Chỉ khó ở chỗ làm sao để con tôi không nhận về bao lì xì giá trị quá lớn.
Gia đình tôi giữ vàng 3 đời nhưng đó là quyết định của người lớn. Còn cô bé kia, ở tuổi lên 10, đã tự lựa chọn cách giữ tiền của mình.
Ngày tết, tôi ngán cảnh nhậu nhẹt của nhà ngoại. Tửu lượng kém, tôi đành giả say trốn trong phòng.
Tết đầu tiên sau ly hôn, Thùy nhận ra, đôi khi, bình yên là dám chấp nhận cái tết không trọn vẹn.
Tôi không về quê đón Giao thừa. Hóa vàng nhà vợ xong tôi mới bay ra Bắc, nhưng năm nay tôi tận hưởng sự thoải mái hiếm có.