PNO - 20 năm qua tôi đã làm xong trách nhiệm của một đứa con gái lớn với gia đình. Giờ tôi sẽ sống cho mình và gia đình nhỏ của mình. Nghĩ vậy, nhưng tôi biết vết thương lòng của mình còn sâu lắm.
| Chia sẻ bài viết: |
Ngọc Quang 09-11-2022 17:46:17
Làm cha làm mẹ là phải công bằng với con cái. Như cha mẹ trong câu chuyện này là không được, tham tiền, khi nghèo không lo được cho con, phải để con lấy chồng xa (kiểu bán con lấy tiền) rồi mặc nhiên cho đó là công cụ kiếm tiền cho cả gia đình. Đến khi nhiều tiền vẫn cho đó là công cụ kiếm tiền, không nghĩ đó là con. Cha mẹ kiểu này về già có tiền chưa chắc đã sung sướng đâu.
Nguyễn đình 09-11-2022 12:20:02
Như mình cũng vậy khi khó khăn trắc trở họ tìm tới mình, xong rồi khi vui sướng họ không nhớ mình là ai!
Nguyễn Thành nghĩa 08-11-2022 18:12:54
Sao mà giống trường hợp của vợ tôi vậy trời. Đau lòng
Hoanganh 08-11-2022 14:53:03
Bạn ơi đừng buôn mà bị ốm đó, tôi cũng gống như bạn chỉ khác là con cả của bà mẹ đã qua đời lúc tôi 3 tuổi. Khi chia đất tôi cũng không có phần. Nghĩ cũng buồn, xong nghĩ mình hãy tự lực bạn a. Hãy thanh thản đi coi như bố không có gì cho các con cả. Chúc bạn hãy sống vui vẻ và không nghĩ về tiền bán đất của bố mẹ. Trách nhiệm của bạn với đấng sinh thành đã hoàn thành
Cô sauha 06-11-2022 09:10:51
Đúng đấy ,khi mình còng lưng lo cho gia đình thì giá đình mặc nhiên mình ổn ,khá rồi và chẳng ai lo cho mình và còn giao thêm trách nhiệm.....
Tnth6868 05-11-2022 14:39:03
Nếu bạn không có khó khắn quá về kinh tế thì hãy buông bỏ, con người và sức khoẻ của bạn mới là quan trọng. Sự hy sinh của bạn đối với gia đình hãy lấy đó làm bài học cho con của bạn. Dạy nó làm người
Trịnh quang hưng 04-11-2022 19:08:43
Bạn đừng buồn. Ông trời có mắt sẽ lo cho bạn. Còn những đứa không có não, có cho nó tiền thì suốt đời cũng nghèo thôi
Khuất Sơn Hà 04-11-2022 14:28:11
Nhân quả cả thôi! Giúp đỡ ai thì cũng phải đúng và có giới hạn kẻo là tiếp tay cho giặc biến người thân thành người xấu, những kẻ vong ân bội nghĩa và ích kỷ
Hoà Nguyễn 04-11-2022 11:20:51
Xin chia sẻ cùng chị. Tôi đọc mà cũng thấy chua xót vô cùng. Chị đã hi sinh cả tuổi thanh xuân vì gia đình mình nơi đất khách quê người nhưng khi sung sướng, ấm no họ lại "quên" mất chị. Phận làm con mình không thể đòi hỏi và như chị nói, hãy buông bỏ đi chị ạ. Chị đã hoàn thành trách nhiệm của một người con, người chị cả. Giờ là lúc chị sống cho mình, cho người chồng tốt bụng và những đứa con ngoan. Giờ đây mọi việc lớn nhỏ ở VN chị không liên quan nữa, đứng tránh sang 1 bên. Với cha mẹ, ngày lễ Tết cần thì chị gọi điện thăm hỏi vài câu cho phải đạo. Dù là máu mủ ruột thịt nhưng khi người ta đã không nghĩ đến mình thì mình cũng đừng nghĩ đến họ quá nhiều. Chúc chị suy nghĩ tích cực và hãy sống nhẹ nhàng vui vẻ bên gia đình nhỏ chị nhé.
Hoabg Le 04-11-2022 10:52:35
Hai ông bà xử sự như vậy là không được rồi. Tiền bạc thì đã là một chuyện rồi , nhưng như thế thì con cái nó cảm giác mình như người ngoài , chạnh lòng...
Bùi Cải 04-11-2022 08:46:26
Đúng là đau buồn. Dù con có là tỷ phú cũng phải có phần. Ông bà già rồi mà suy nghĩ vẫn quá nông cạn. Đánh nhau chia gạo chào nhau ăn cơm là vậy.
Son VuNgoc 04-11-2022 04:22:58
Chuyện đắng lòng. Sự thật mất lòng, xảy ra hàng ngày, có những lúc phải biết cách khắc phục để được sống cho mình.
Lam 03-11-2022 22:00:49
Tội nghiệp bạn quá. Ông trời sẽ có mắt và công bằng. Bạn sẽ có tương lai, hậu vận tốt. Mình mua 2 nhà đều bố mẹ đứng tên. Rồi chị gái âm thầm cùng bố mẹ bán đưa hết tiền cho chị mà mình ở gần cũng k hề biết. Khóc không nổi với ruột thịt của mình. Giờ mình sống cho mình và gia đình nhỏ của mình thôi
Lê tuấn 03-11-2022 20:02:48
Bố mẹ như vậy là không được. Kể cả các đứa em. Sống và cư xử như vậy. Không biết lương tâm như thế nào???
Huỳnh Lộc Toàn 03-11-2022 19:14:03
Coi như là xong bổn phận với gia đình,còn về sau nhà ai nấy lo đâu lo mãi được, mình làm phải gặp phải,ở đời nhiều chuyện nó bạc bẽo lắm
Những va đập cuộc đời dạy chị biết giữ im lặng trước nỗi buồn, biết mỗi sớm mai thức dậy còn có việc để làm đã là hạnh phúc.
Nhìn tay bạn trong tay chồng và nhìn chồng tôi đang ung dung đi một mình, lòng tôi dâng lên một chút tủi hờn.
Thấy người người mua đất sang tay kiếm lời, tôi học theo 'lướt sóng', vay nợ mua đất, không lướt được, tôi đóng lãi ngân hàng 1 năm rồi bán giá vốn.
Vợ đường đột thông báo sẽ về nhà ngoại sống cùng con trai nhỏ, còn tôi và con trai lớn về với ông bà nội.
Cô gái bắt phải xe của anh tài xế ‘có mùi’ và sau chuyến xe dài 13km giữa trời nắng, cô gái bất bình, tự nhận mình ‘cạn phước’.
Có lẽ không cần phải dạy các bà mẹ yêu con như thế nào bởi đó là chuyện của trái tim.
Mẹ tôi chưa từng đo tình cảm, giá trị của ba bằng tiền, bằng sự thành bại. Cũng chưa từng tính toán hay rời đi.
Không phải mọi cảm xúc đều cần giữ lại. Khi biết buông bớt những điều không cần thiết, gia đình sẽ trở thành nơi dễ thở và bình yên hơn mỗi ngày.
Nhóm đồng nghiệp, gồm tôi, Lan và Huy, rủ nhau mở tài khoản, mỗi người một ít vốn, coi như kiếm thêm tiền chợ mỗi tháng.
Đôi khi, lùi lại một bước, giữ cho nhau một khoảng cách an toàn lại là cách tốt nhất để bảo tồn sự tôn trọng và tình thân
Nếu cứ mãi đứng đó đợi chờ hay mong mỏi một cái ngoảnh đầu thì cuối cùng chính bản thân sẽ tự khước từ hạnh phúc.
Làm sao để 'sống sót' qua giai đoạn khó khăn này, khi bạn bị thất nghiệp ở tuổi 45, với 2 đứa con đang độ tuổi ăn học, đang ở nhà thuê?
Một lời lỡ miệng trong phòng ngủ có thể trở thành vết cứa sâu vào lòng tự trọng, nhất là khi nó chạm đến sự so sánh với người cũ.
Cầm 2 cuốn sổ hồng trên tay, tôi mới thấm thía câu chuyện phía sau những quyết định đầu tư đất cát tưởng chừng rất dễ ăn như thế này.
Họ lụi tàn do lòng tham, do chủ quan và nóng vội. Làm nên cuộc đời rực rỡ là nghị lực. Giữ được cuộc đời rực rỡ là bản lĩnh
Nghe chồng, tôi đã bán mảnh đất nền nhà phố vị trí đẹp để mua chung cư, đến giờ tôi vẫn tiếc nuối vì không thể mua lại được tài sản này.
Hạnh phúc nên là một cuốn sổ tiết kiệm dày hay một đôi chân đã đi qua vạn dặm đường?
Mới đây, 1 tài khoản đã đăng bài viết trên mạng xã hội có chủ đề khá sốc 'Thà không có cha còn hơn chứng kiến mẹ chịu đựng'