Tết ơi là tết!

26/02/2018 - 16:00

PNO - Thời này thứ gì cũng có, bánh trái người ta làm quanh năm, trái cây đúng mùa nghịch mùa thiếu gì, chỉ có chị là vẫn giữ tư duy ông bà kiểu “ngày ba mươi tết thịt treo trong nhà”.

Sau đợt nghỉ tết dài, cả nhà như ì ra - thay vì sáng dậy sớm, lo đi làm, đi học như thường lệ, mọi người đều nằm ườn đến khi nào thích thì dậy, bởi “dậy sớm cũng chẳng làm gì”.

Tet oi la tet!
 

Bữa sáng bắt đầu lúc chín giờ, rồi hai, ba giờ chiều mới ăn trưa hoặc bỏ luôn và bữa tối thì thật vô tội vạ, ngày ăn lúc bốn giờ chiều, ngày ăn lúc tám giờ tối, có ngày ăn lúc 11 giờ khuya do khách khứa đến chơi hay đi chúc tết về muộn. Giờ giấc sinh hoạt của cả nhà bao lâu tập thành nếp, giờ đảo lộn hết cả.

Trong nhà, chị luôn đúng giờ để vừa nêu gương cho con, vừa điều chỉnh nhịp sinh hoạt cho gia đình, nay đành chặc lưỡi, hùa theo “đám đông” khi một mình thui thủi. Nay mai, nhất định phải quay lại nền nếp cũ, coi bộ khó chứ không đùa.

Chị là người đi làm sớm nhất nhà. Tròng bộ đồng phục vào, chị hoảng hồn khi thấy cái áo dường như... bé lại. Có điều gì đó “sai sai” đã xảy ra. Len lén lôi cân ra, chị “đứng hình” khi thấy cây kim lao vút đến số 53kg. Bình thường, chị chỉ quanh quẩn ở mốc 48-49kg. Lợi dụng mấy ngày tết, họ hàng nhà mỡ kéo đến kết thân. Chị méo mặt nhớ lại những bữa cơm ê hề thịt thà, đồ ngọt. Thói quen đi bộ quăng sang một bên, cái máy chạy cũng không được sờ tới.

Đến cơ quan, chị mới biết không riêng gì chị mà tất thảy nam phụ lão ấu đều nhăn nhó, ca thán. Và thay vì ăn bữa cơm khai trương năm mới, cả văn phòng kéo nhau đi siêu thị, mua các loại rau củ quả về hấp, luộc ăn để bù lượng rau xanh thiếu hụt. Vừa ăn vừa đau đớn khi nghĩ tới cảnh phải tiếp tục ăn kiểu ấy cho đến... hết tháng.

Tet oi la tet!
Ảnh minh họa

Nào đã xong, tối về chị lại vấp phải nỗi lo khác: không biết tiền bạc đã đi đâu hết. Tiền thưởng tết của hai vợ chồng không ít. Dành biếu bố mẹ hai bên một khoản, mua cho hai đứa trẻ mấy bộ quần áo, khi đi chơi có mua này mua kia, mừng tuổi cho trẻ con… nhưng đến giờ thì chị chịu, không biết đã mua gì mà đi tong gần 20 triệu đồng.

Hỏi chồng thì anh tròn mắt “vợ là người chi mà”. Trước tết, chị đinh ninh sẽ dành được một khoản, qua tết bỏ vào ngân hàng để dành cho chuyến du lịch hè. Nhưng giờ thì tằn tiện chờ đến kỳ lương sau cũng không đủ khi mà mấy ngày tết ăn ngon đã quen.

Mở tủ lạnh, chị thần người không biết nấu gì cho bữa tối. Thịt thà cá tôm gì cũng đã chán mà trong tủ thì vẫn ê hề nào là gà vịt, giò chả, bánh mứt… các loại. Cứ nghĩ ngày đầu năm phải tươm tất, sung túc nên thấy gì chị cũng mua, cũng sắm, bảo không lẽ nhà người ta có mà nhà mình lại không, rồi bọn trẻ thèm thuồng tội nghiệp.

Dạo một vòng trên chợ online, thấy gì cũng muốn mua, gì cũng cần, chí ít cũng là để cho chắc ăn, nên chị thả phanh click chuột. Hàng giao tới, cứ rút ví ra trả. Nay hết mùng rồi mà một số món vẫn chưa đụng tới. Nào phải của rẻ của ôi gì, cũng đồ nhập khẩu, đồ thương hiệu chứ ít sao.

Tối, sau bữa ăn toàn rau củ, chị triệu tập cả nhà lại, thẳng thắn kiểm điểm “bà nội trợ” là mình. Chồng hể hả “do mẹ cuồng shopping”, con trai lắc lắc đầu như ông cụ “giờ người ta chơi tết chứ mấy ai ăn tết mà mẹ cứ mua này mua kia”, bé con thỏ thẻ: “Con đến nhà mấy cô chú, mỗi nhà ăn một ít, về nhà mình đâu muốn ăn nữa nên dư là phải rồi”. Chị thở dài, ờ, lỗi do chị, nhưng sao không ai hiểu chị làm tất cả những điều đó, mua sắm nhiều thế là vì ai, nhưng chị không dám nói ra.

Chị thở hắt ra: “Rồi, sang năm cho bố giữ tiền, cần mua gì mẹ sẽ xin ý kiến cả nhà rồi mới mua”. Chồng chị vẫn cái điệu cười cười: “Nói được làm được nha”, và như để “khắc sâu nỗi đau”, chị bật đèn bàn, viết ngay bản cam kết, giao cho chồng giữ, đợi cuối năm đưa ra. Đám con cười hí hí: “Đầu năm mà mẹ đã phải viết bản kiểm điểm kìa”. Chị nhấn mạnh nét bút những chữ cuối cùng, quay lại lừ đám con và ông chồng, nói từ mai vào khuôn khổ giùm, hết tết rồi.

Chồng chị định nói gì đó, nhưng chị đã trừng mắt: “Chưa đi làm thì dậy phụ lo cho đám con giùm em. Chớ mai là rối cho coi” và nhìn đám trẻ đứa kiếm tập đứa kiếm khăn quàng, nháo nhào cả lên.

Đợi cả nhà ngủ, chị ra ban công, đi qua đi lại với hy vọng tống cổ được chút mỡ nào hay chút đó, cùng tiếng thở dài: “Tết ơi là tết!”. 

 Thái Phan

 
Array ( [news_id] => 41253 [news_title] => Tết ơi là tết! [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 122968_12-5-26833550.jpg [news_subcontent] => Thời này thứ gì cũng có, bánh trái người ta làm quanh năm, trái cây đúng mùa nghịch mùa thiếu gì, chỉ có chị là vẫn giữ tư duy ông bà kiểu “ngày ba mươi tết thịt treo trong nhà”. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Thời này thứ gì cũng có, bánh trái người ta làm quanh năm, trái cây đúng mùa nghịch mùa thiếu gì, chỉ có chị là vẫn giữ tư duy ông bà kiểu “ngày ba mươi tết thịt treo trong nhà”. [news_content] =>

Sau đợt nghỉ tết dài, cả nhà như ì ra - thay vì sáng dậy sớm, lo đi làm, đi học như thường lệ, mọi người đều nằm ườn đến khi nào thích thì dậy, bởi “dậy sớm cũng chẳng làm gì”.

Tet oi la tet!
 

Bữa sáng bắt đầu lúc chín giờ, rồi hai, ba giờ chiều mới ăn trưa hoặc bỏ luôn và bữa tối thì thật vô tội vạ, ngày ăn lúc bốn giờ chiều, ngày ăn lúc tám giờ tối, có ngày ăn lúc 11 giờ khuya do khách khứa đến chơi hay đi chúc tết về muộn. Giờ giấc sinh hoạt của cả nhà bao lâu tập thành nếp, giờ đảo lộn hết cả.

Trong nhà, chị luôn đúng giờ để vừa nêu gương cho con, vừa điều chỉnh nhịp sinh hoạt cho gia đình, nay đành chặc lưỡi, hùa theo “đám đông” khi một mình thui thủi. Nay mai, nhất định phải quay lại nền nếp cũ, coi bộ khó chứ không đùa.

Chị là người đi làm sớm nhất nhà. Tròng bộ đồng phục vào, chị hoảng hồn khi thấy cái áo dường như... bé lại. Có điều gì đó “sai sai” đã xảy ra. Len lén lôi cân ra, chị “đứng hình” khi thấy cây kim lao vút đến số 53kg. Bình thường, chị chỉ quanh quẩn ở mốc 48-49kg. Lợi dụng mấy ngày tết, họ hàng nhà mỡ kéo đến kết thân. Chị méo mặt nhớ lại những bữa cơm ê hề thịt thà, đồ ngọt. Thói quen đi bộ quăng sang một bên, cái máy chạy cũng không được sờ tới.

Đến cơ quan, chị mới biết không riêng gì chị mà tất thảy nam phụ lão ấu đều nhăn nhó, ca thán. Và thay vì ăn bữa cơm khai trương năm mới, cả văn phòng kéo nhau đi siêu thị, mua các loại rau củ quả về hấp, luộc ăn để bù lượng rau xanh thiếu hụt. Vừa ăn vừa đau đớn khi nghĩ tới cảnh phải tiếp tục ăn kiểu ấy cho đến... hết tháng.

Tet oi la tet!
Ảnh minh họa

Nào đã xong, tối về chị lại vấp phải nỗi lo khác: không biết tiền bạc đã đi đâu hết. Tiền thưởng tết của hai vợ chồng không ít. Dành biếu bố mẹ hai bên một khoản, mua cho hai đứa trẻ mấy bộ quần áo, khi đi chơi có mua này mua kia, mừng tuổi cho trẻ con… nhưng đến giờ thì chị chịu, không biết đã mua gì mà đi tong gần 20 triệu đồng.

Hỏi chồng thì anh tròn mắt “vợ là người chi mà”. Trước tết, chị đinh ninh sẽ dành được một khoản, qua tết bỏ vào ngân hàng để dành cho chuyến du lịch hè. Nhưng giờ thì tằn tiện chờ đến kỳ lương sau cũng không đủ khi mà mấy ngày tết ăn ngon đã quen.

Mở tủ lạnh, chị thần người không biết nấu gì cho bữa tối. Thịt thà cá tôm gì cũng đã chán mà trong tủ thì vẫn ê hề nào là gà vịt, giò chả, bánh mứt… các loại. Cứ nghĩ ngày đầu năm phải tươm tất, sung túc nên thấy gì chị cũng mua, cũng sắm, bảo không lẽ nhà người ta có mà nhà mình lại không, rồi bọn trẻ thèm thuồng tội nghiệp.

Dạo một vòng trên chợ online, thấy gì cũng muốn mua, gì cũng cần, chí ít cũng là để cho chắc ăn, nên chị thả phanh click chuột. Hàng giao tới, cứ rút ví ra trả. Nay hết mùng rồi mà một số món vẫn chưa đụng tới. Nào phải của rẻ của ôi gì, cũng đồ nhập khẩu, đồ thương hiệu chứ ít sao.

Tối, sau bữa ăn toàn rau củ, chị triệu tập cả nhà lại, thẳng thắn kiểm điểm “bà nội trợ” là mình. Chồng hể hả “do mẹ cuồng shopping”, con trai lắc lắc đầu như ông cụ “giờ người ta chơi tết chứ mấy ai ăn tết mà mẹ cứ mua này mua kia”, bé con thỏ thẻ: “Con đến nhà mấy cô chú, mỗi nhà ăn một ít, về nhà mình đâu muốn ăn nữa nên dư là phải rồi”. Chị thở dài, ờ, lỗi do chị, nhưng sao không ai hiểu chị làm tất cả những điều đó, mua sắm nhiều thế là vì ai, nhưng chị không dám nói ra.

Chị thở hắt ra: “Rồi, sang năm cho bố giữ tiền, cần mua gì mẹ sẽ xin ý kiến cả nhà rồi mới mua”. Chồng chị vẫn cái điệu cười cười: “Nói được làm được nha”, và như để “khắc sâu nỗi đau”, chị bật đèn bàn, viết ngay bản cam kết, giao cho chồng giữ, đợi cuối năm đưa ra. Đám con cười hí hí: “Đầu năm mà mẹ đã phải viết bản kiểm điểm kìa”. Chị nhấn mạnh nét bút những chữ cuối cùng, quay lại lừ đám con và ông chồng, nói từ mai vào khuôn khổ giùm, hết tết rồi.

Chồng chị định nói gì đó, nhưng chị đã trừng mắt: “Chưa đi làm thì dậy phụ lo cho đám con giùm em. Chớ mai là rối cho coi” và nhìn đám trẻ đứa kiếm tập đứa kiếm khăn quàng, nháo nhào cả lên.

Đợi cả nhà ngủ, chị ra ban công, đi qua đi lại với hy vọng tống cổ được chút mỡ nào hay chút đó, cùng tiếng thở dài: “Tết ơi là tết!”. 

 Thái Phan

[news_source] => [news_tag] => thức ăn dư thừa,mỡ thừa,sau tết,tết [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-02-26 16:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-02-26 16:00:00 [news_relate_news] => 41200,41209,41226 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/tet-oi-la-tet-122968/ [news_urlid] => 122968 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1580 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/tet-oi-la-tet--a41253.html [tag] => thức ăn dư thừamỡ thừasau tếttết [daynews2] => 2018-02-26 16:00 [daynews] => 26/02/2018 - 16:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    29-10-2020 05:45

    Ai rồi cũng đến đoạn đáng sợ của tuổi già. Sau cả đời vật lộn làm việc, nuôi con cái, ngẩng lên đã thấy mình yếu ớt, nhiều “khuyết điểm”...

  • Sài Gòn có làm ta hư?

    Sài Gòn có làm ta hư?

    28-10-2020 13:44

    Từ khi nào chẳng rõ, Sài Gòn đã trở thành nơi đắm đuối nhất cho những kẻ yêu tự do và khẳng khái sống cuộc đời của mình.

  • Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    28-10-2020 09:43

    Đàn ông sẽ làm gì khi buộc phải ngồi không? Sẽ luôn có cách nếu họ thật sự muốn dứt ra khỏi màn hình điện thoại.

  • Người phụ nữ khéo léo

    Người phụ nữ khéo léo

    28-10-2020 05:56

    Phụ nữ có thể không đẹp, không rực rỡ trên đường công danh, nhưng nếu khéo léo, có khi họ chẳng cần loay hoay định nghĩa hạnh phúc là gì!

  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…