Sau tay lái người chồng, người cha...

07/10/2021 - 17:32

PNO - Thương nhất là các cháu bé, có bé chỉ vài tháng tuổi. Hành trình hơn hai ngàn cây số, người lớn còn kiệt sức, trẻ nào chịu thấu.

 

Mấy ngày này trên mạng xã hội tràn ngập hình ảnh người dân từ TPHCM và các tỉnh Bình Dương, Đồng Nai… đổ về quê. Về miền Tây, chỉ cần bốn tới sáu tiếng là về tới nhà. Thương những người quê tận miền Trung, miền Bắc, hành trình hơn hai ngàn ki-lô-mét, đường đèo dốc gập ghềnh, phải đi mấy ngày mới về đến quê.

Mùa này, trời lại đang mưa bão. Khó càng thêm khó.

Nhìn những chuyến xe chở nặng vợ chồng con cái, thêm hành lý cồng kềnh, trùm kín mít trong áo mưa, lao đi trong mưa và gió lạnh tôi không khỏi xót lòng.

Thương nhất là các cháu bé, có bé ba bốn tuổi, bé chỉ vài tháng tuổi, ánh mắt ngây thơ, ngơ ngác. Các bé được bọc trong mấy lớp áo, thêm khăn nón, khẩu trang. Với hơn hai ngàn ki-lô-mét hành trình, người lớn còn mệt lã, trẻ nào chịu thấu.

Đêm đến, khi đuối sức, họ trải áo mưa nằm la liệt bên vệ đường, ngủ lịm.

Thương những đứa bé cùng cha mẹ trong hành trình nhọc nhằn (Nguồn facebook)
Thương những đứa bé  ánh mắt trong veo đi cùng cha mẹ trong hành trình nhọc nhằn (Nguồn: Facebook)

Tôi xem đoạn video ghi cảnh cháu bé ngất lịm trên tay mẹ mà rơi nước mắt. Người mẹ cố gắng ôm chặt con, trong khi cha mải miết chạy trong mưa gió không hay con đã ngất khi nào. Tiếng gào “cứu con tôi” thảng thốt và đau đớn ở trạm dừng đèo Hải Vân làm nhói buốt trái tim bao người. Khi hoạn nạn chạm đến con trẻ, nỗi xót thương dường như nhân lên gấp bội.

May, cháu bé được cứu tỉnh và lại cùng ba mẹ tiếp tục cuộc hành trình. Biết sao được khi quê nhà còn xa!

Người dân bên đường tiếp tế cho người về quê (Nguồn facebook)
Người dân bên đường tiếp tế cho người về quê (Nguồn: Facebook)

Hơn ba tháng qua, người lao động đã cố bám trụ, đã xài đến đồng xu cuối cùng. Nhiều tổ chức xã hội và các nhà hảo tâm đã cố hết sức để không ai bị đói. Giờ người giàu và người nghèo đều đã mệt. Người lao động đành bỏ cuộc. Họ muốn về nhà.

Có gia đình, chị vợ phải bán đôi bông tai, tài sản cuối cùng của họ để về nhà. Có gia đình không có xe máy, vợ chồng con cái dắt díu nhau đi bộ. Người thì đi xe đạp.

Họ đi với niềm tin đi rồi sẽ đến. Đi rồi sẽ về tới nhà. Và, dọc đường họ sẽ có chỗ ăn, chỗ ngủ, sẽ không ai bỏ rơi họ trong cảnh khốn cùng.

Người dân về quê bằng xe đạp (Nguồn facebook)
Người dân về quê bằng xe đạp (Nguồn: Facebook)

Trên những chuyến xe hồi hương, tay lái đa phần là người chồng, người cha. Tấm lưng họ cố giang rộng để che chắn gió mưa cho vợ con. Đôi tay phải gắng sức gấp đôi để không lạc tay lái. Vào lúc này, vợ con cần người đàn ông của họ mạnh mẽ, bản lĩnh gấp mười.

Tôi từng xem cảnh một người cha khi dừng xe nghỉ giữa đường đã ngã quỵ, không kịp dựng chân chống xe. Vợ con anh hốt hoảng khóc. Người đi đường xúm lại dìu người đàn ông, đỡ chiếc xe trĩu nặng. Hai mắt anh như dại đi, mặt xanh mét không còn chút sức lực.

Tôi thắt lòng khi nghĩ suốt hành trình gian nan đó, anh đã lèo lái cả bốn sinh mệnh bằng cả trái tim, bằng bản năng của người trụ cột gia đình.

Anh bạn tôi sau hành trình ba ngày ba đêm về Thăng Bình (Quảng Nam), gọi báo bình an cho bạn bè mà nghẹn lời. Anh nói với tôi: “Kinh khủng quá em ạ. Chưa bao giờ anh đi kiểu này. Mưa gió nên đường trơn lắm, anh và nhiều người bị trượt xe, té mấy lần. Về tới nhà mới biết mình toàn mạng. Biết là khó khăn nhưng anh vẫn phải về, về để ba mẹ yên lòng”.

Tôi biết mỗi năm đôi lần, anh bạn tôi cũng nổi hứng chạy xe máy về quê. Mệt đâu thì nghỉ đó, thấy cảnh đẹp thì dừng xe chụp hình, chơi thong dong rồi mới đi. Anh kể chuyến đi này khác hẳn, rối bời với nhiều nỗi niềm. Ngày xưa anh rời đi là để khôn lớn, bay cao bay xa. Giờ, những đứa con như anh lại tìm về quê như tìm về chốn bình an.

Nhưng người ta có quê để về đã là hạnh phúc.

Mong gian khó qua nhanh, hy vọng bạn tôi, và nhiều người khác nữa sẽ quay lại. 

                                                                                                                                                                                                                                                            Phương Quỳnh

 
Array ( [news_id] => 1447771 [news_title] => Sau tay lái người chồng, người cha... [news_title_seo] => Sau tay lái người chồng, người cha... [news_supertitle] => [news_picture] => bo-pho-hay-tru-lai-hanh-trinh-lam-_1633601634.jpg [news_subcontent] => Thương nhất là các cháu bé, có bé chỉ vài tháng tuổi. Hành trình hơn hai ngàn cây số, người lớn còn kiệt sức, trẻ nào chịu thấu. [news_subcontent_seo] => Thương nhất là các cháu bé, có bé chỉ vài tháng tuổi. Hành trình hơn hai ngàn cây số, người lớn còn kiệt sức, trẻ nào chịu thấu. [news_headline] => Thương nhất là các cháu bé, có bé chỉ vài tháng tuổi. Hành trình hơn hai ngàn cây số, người lớn còn kiệt sức, trẻ nào chịu thấu. [news_content] =>

 

Mấy ngày này trên mạng xã hội tràn ngập hình ảnh người dân từ TPHCM và các tỉnh Bình Dương, Đồng Nai… đổ về quê. Về miền Tây, chỉ cần bốn tới sáu tiếng là về tới nhà. Thương những người quê tận miền Trung, miền Bắc, hành trình hơn hai ngàn ki-lô-mét, đường đèo dốc gập ghềnh, phải đi mấy ngày mới về đến quê.

Mùa này, trời lại đang mưa bão. Khó càng thêm khó.

Nhìn những chuyến xe chở nặng vợ chồng con cái, thêm hành lý cồng kềnh, trùm kín mít trong áo mưa, lao đi trong mưa và gió lạnh tôi không khỏi xót lòng.

Thương nhất là các cháu bé, có bé ba bốn tuổi, bé chỉ vài tháng tuổi, ánh mắt ngây thơ, ngơ ngác. Các bé được bọc trong mấy lớp áo, thêm khăn nón, khẩu trang. Với hơn hai ngàn ki-lô-mét hành trình, người lớn còn mệt lã, trẻ nào chịu thấu.

Đêm đến, khi đuối sức, họ trải áo mưa nằm la liệt bên vệ đường, ngủ lịm.

Thương những đứa bé cùng cha mẹ trong hành trình nhọc nhằn (Nguồn facebook)
Thương những đứa bé  ánh mắt trong veo đi cùng cha mẹ trong hành trình nhọc nhằn (Nguồn: Facebook)

Tôi xem đoạn video ghi cảnh cháu bé ngất lịm trên tay mẹ mà rơi nước mắt. Người mẹ cố gắng ôm chặt con, trong khi cha mải miết chạy trong mưa gió không hay con đã ngất khi nào. Tiếng gào “cứu con tôi” thảng thốt và đau đớn ở trạm dừng đèo Hải Vân làm nhói buốt trái tim bao người. Khi hoạn nạn chạm đến con trẻ, nỗi xót thương dường như nhân lên gấp bội.

May, cháu bé được cứu tỉnh và lại cùng ba mẹ tiếp tục cuộc hành trình. Biết sao được khi quê nhà còn xa!

Người dân bên đường tiếp tế cho người về quê (Nguồn facebook)
Người dân bên đường tiếp tế cho người về quê (Nguồn: Facebook)

Hơn ba tháng qua, người lao động đã cố bám trụ, đã xài đến đồng xu cuối cùng. Nhiều tổ chức xã hội và các nhà hảo tâm đã cố hết sức để không ai bị đói. Giờ người giàu và người nghèo đều đã mệt. Người lao động đành bỏ cuộc. Họ muốn về nhà.

Có gia đình, chị vợ phải bán đôi bông tai, tài sản cuối cùng của họ để về nhà. Có gia đình không có xe máy, vợ chồng con cái dắt díu nhau đi bộ. Người thì đi xe đạp.

Họ đi với niềm tin đi rồi sẽ đến. Đi rồi sẽ về tới nhà. Và, dọc đường họ sẽ có chỗ ăn, chỗ ngủ, sẽ không ai bỏ rơi họ trong cảnh khốn cùng.

Người dân về quê bằng xe đạp (Nguồn facebook)
Người dân về quê bằng xe đạp (Nguồn: Facebook)

Trên những chuyến xe hồi hương, tay lái đa phần là người chồng, người cha. Tấm lưng họ cố giang rộng để che chắn gió mưa cho vợ con. Đôi tay phải gắng sức gấp đôi để không lạc tay lái. Vào lúc này, vợ con cần người đàn ông của họ mạnh mẽ, bản lĩnh gấp mười.

Tôi từng xem cảnh một người cha khi dừng xe nghỉ giữa đường đã ngã quỵ, không kịp dựng chân chống xe. Vợ con anh hốt hoảng khóc. Người đi đường xúm lại dìu người đàn ông, đỡ chiếc xe trĩu nặng. Hai mắt anh như dại đi, mặt xanh mét không còn chút sức lực.

Tôi thắt lòng khi nghĩ suốt hành trình gian nan đó, anh đã lèo lái cả bốn sinh mệnh bằng cả trái tim, bằng bản năng của người trụ cột gia đình.

Anh bạn tôi sau hành trình ba ngày ba đêm về Thăng Bình (Quảng Nam), gọi báo bình an cho bạn bè mà nghẹn lời. Anh nói với tôi: “Kinh khủng quá em ạ. Chưa bao giờ anh đi kiểu này. Mưa gió nên đường trơn lắm, anh và nhiều người bị trượt xe, té mấy lần. Về tới nhà mới biết mình toàn mạng. Biết là khó khăn nhưng anh vẫn phải về, về để ba mẹ yên lòng”.

Tôi biết mỗi năm đôi lần, anh bạn tôi cũng nổi hứng chạy xe máy về quê. Mệt đâu thì nghỉ đó, thấy cảnh đẹp thì dừng xe chụp hình, chơi thong dong rồi mới đi. Anh kể chuyến đi này khác hẳn, rối bời với nhiều nỗi niềm. Ngày xưa anh rời đi là để khôn lớn, bay cao bay xa. Giờ, những đứa con như anh lại tìm về quê như tìm về chốn bình an.

Nhưng người ta có quê để về đã là hạnh phúc.

Mong gian khó qua nhanh, hy vọng bạn tôi, và nhiều người khác nữa sẽ quay lại. 

                                                                                                                                                                                                                                                            Phương Quỳnh

[news_source] => [news_tag] => hành trình về quê,chạy xe về miền Trung,chạy xe về miền Bắc,hồi hương [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-10-07 17:10:33 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-10-07 17:32:48 [news_relate_news] => 1447410,1447325,1447571,1447523,1447473, [newcol_id] => [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 311 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/sau-tay-lai-nguoi-chong-nguoi-cha-a1447771.html [tag] => hành trình về quêchạy xe về miền Trungchạy xe về miền Bắchồi hương [daynews2] => 2021-10-07 17:32 [daynews] => 07/10/2021 - 17:32 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI