Sau tay lái người chồng, người cha...

07/10/2021 - 17:32

PNO - Thương nhất là các cháu bé, có bé chỉ vài tháng tuổi. Hành trình hơn hai ngàn cây số, người lớn còn kiệt sức, trẻ nào chịu thấu.

 

Mấy ngày này trên mạng xã hội tràn ngập hình ảnh người dân từ TPHCM và các tỉnh Bình Dương, Đồng Nai… đổ về quê. Về miền Tây, chỉ cần bốn tới sáu tiếng là về tới nhà. Thương những người quê tận miền Trung, miền Bắc, hành trình hơn hai ngàn ki-lô-mét, đường đèo dốc gập ghềnh, phải đi mấy ngày mới về đến quê.

Mùa này, trời lại đang mưa bão. Khó càng thêm khó.

Nhìn những chuyến xe chở nặng vợ chồng con cái, thêm hành lý cồng kềnh, trùm kín mít trong áo mưa, lao đi trong mưa và gió lạnh tôi không khỏi xót lòng.

Thương nhất là các cháu bé, có bé ba bốn tuổi, bé chỉ vài tháng tuổi, ánh mắt ngây thơ, ngơ ngác. Các bé được bọc trong mấy lớp áo, thêm khăn nón, khẩu trang. Với hơn hai ngàn ki-lô-mét hành trình, người lớn còn mệt lã, trẻ nào chịu thấu.

Đêm đến, khi đuối sức, họ trải áo mưa nằm la liệt bên vệ đường, ngủ lịm.

Thương những đứa bé cùng cha mẹ trong hành trình nhọc nhằn (Nguồn facebook)
Thương những đứa bé  ánh mắt trong veo đi cùng cha mẹ trong hành trình nhọc nhằn (Nguồn: Facebook)

Tôi xem đoạn video ghi cảnh cháu bé ngất lịm trên tay mẹ mà rơi nước mắt. Người mẹ cố gắng ôm chặt con, trong khi cha mải miết chạy trong mưa gió không hay con đã ngất khi nào. Tiếng gào “cứu con tôi” thảng thốt và đau đớn ở trạm dừng đèo Hải Vân làm nhói buốt trái tim bao người. Khi hoạn nạn chạm đến con trẻ, nỗi xót thương dường như nhân lên gấp bội.

May, cháu bé được cứu tỉnh và lại cùng ba mẹ tiếp tục cuộc hành trình. Biết sao được khi quê nhà còn xa!

Người dân bên đường tiếp tế cho người về quê (Nguồn facebook)
Người dân bên đường tiếp tế cho người về quê (Nguồn: Facebook)

Hơn ba tháng qua, người lao động đã cố bám trụ, đã xài đến đồng xu cuối cùng. Nhiều tổ chức xã hội và các nhà hảo tâm đã cố hết sức để không ai bị đói. Giờ người giàu và người nghèo đều đã mệt. Người lao động đành bỏ cuộc. Họ muốn về nhà.

Có gia đình, chị vợ phải bán đôi bông tai, tài sản cuối cùng của họ để về nhà. Có gia đình không có xe máy, vợ chồng con cái dắt díu nhau đi bộ. Người thì đi xe đạp.

Họ đi với niềm tin đi rồi sẽ đến. Đi rồi sẽ về tới nhà. Và, dọc đường họ sẽ có chỗ ăn, chỗ ngủ, sẽ không ai bỏ rơi họ trong cảnh khốn cùng.

Người dân về quê bằng xe đạp (Nguồn facebook)
Người dân về quê bằng xe đạp (Nguồn: Facebook)

Trên những chuyến xe hồi hương, tay lái đa phần là người chồng, người cha. Tấm lưng họ cố giang rộng để che chắn gió mưa cho vợ con. Đôi tay phải gắng sức gấp đôi để không lạc tay lái. Vào lúc này, vợ con cần người đàn ông của họ mạnh mẽ, bản lĩnh gấp mười.

Tôi từng xem cảnh một người cha khi dừng xe nghỉ giữa đường đã ngã quỵ, không kịp dựng chân chống xe. Vợ con anh hốt hoảng khóc. Người đi đường xúm lại dìu người đàn ông, đỡ chiếc xe trĩu nặng. Hai mắt anh như dại đi, mặt xanh mét không còn chút sức lực.

Tôi thắt lòng khi nghĩ suốt hành trình gian nan đó, anh đã lèo lái cả bốn sinh mệnh bằng cả trái tim, bằng bản năng của người trụ cột gia đình.

Anh bạn tôi sau hành trình ba ngày ba đêm về Thăng Bình (Quảng Nam), gọi báo bình an cho bạn bè mà nghẹn lời. Anh nói với tôi: “Kinh khủng quá em ạ. Chưa bao giờ anh đi kiểu này. Mưa gió nên đường trơn lắm, anh và nhiều người bị trượt xe, té mấy lần. Về tới nhà mới biết mình toàn mạng. Biết là khó khăn nhưng anh vẫn phải về, về để ba mẹ yên lòng”.

Tôi biết mỗi năm đôi lần, anh bạn tôi cũng nổi hứng chạy xe máy về quê. Mệt đâu thì nghỉ đó, thấy cảnh đẹp thì dừng xe chụp hình, chơi thong dong rồi mới đi. Anh kể chuyến đi này khác hẳn, rối bời với nhiều nỗi niềm. Ngày xưa anh rời đi là để khôn lớn, bay cao bay xa. Giờ, những đứa con như anh lại tìm về quê như tìm về chốn bình an.

Nhưng người ta có quê để về đã là hạnh phúc.

Mong gian khó qua nhanh, hy vọng bạn tôi, và nhiều người khác nữa sẽ quay lại. 

                                                                                                                                                                                                                                                            Phương Quỳnh

 
Array ( [news_id] => 1447771 [news_title] => Sau tay lái người chồng, người cha... [news_title_seo] => Sau tay lái người chồng, người cha... [news_supertitle] => [news_picture] => bo-pho-hay-tru-lai-hanh-trinh-lam-_1633601634.jpg [news_subcontent] => Thương nhất là các cháu bé, có bé chỉ vài tháng tuổi. Hành trình hơn hai ngàn cây số, người lớn còn kiệt sức, trẻ nào chịu thấu. [news_subcontent_seo] => Thương nhất là các cháu bé, có bé chỉ vài tháng tuổi. Hành trình hơn hai ngàn cây số, người lớn còn kiệt sức, trẻ nào chịu thấu. [news_headline] => Thương nhất là các cháu bé, có bé chỉ vài tháng tuổi. Hành trình hơn hai ngàn cây số, người lớn còn kiệt sức, trẻ nào chịu thấu. [news_content] =>

 

Mấy ngày này trên mạng xã hội tràn ngập hình ảnh người dân từ TPHCM và các tỉnh Bình Dương, Đồng Nai… đổ về quê. Về miền Tây, chỉ cần bốn tới sáu tiếng là về tới nhà. Thương những người quê tận miền Trung, miền Bắc, hành trình hơn hai ngàn ki-lô-mét, đường đèo dốc gập ghềnh, phải đi mấy ngày mới về đến quê.

Mùa này, trời lại đang mưa bão. Khó càng thêm khó.

Nhìn những chuyến xe chở nặng vợ chồng con cái, thêm hành lý cồng kềnh, trùm kín mít trong áo mưa, lao đi trong mưa và gió lạnh tôi không khỏi xót lòng.

Thương nhất là các cháu bé, có bé ba bốn tuổi, bé chỉ vài tháng tuổi, ánh mắt ngây thơ, ngơ ngác. Các bé được bọc trong mấy lớp áo, thêm khăn nón, khẩu trang. Với hơn hai ngàn ki-lô-mét hành trình, người lớn còn mệt lã, trẻ nào chịu thấu.

Đêm đến, khi đuối sức, họ trải áo mưa nằm la liệt bên vệ đường, ngủ lịm.

Thương những đứa bé cùng cha mẹ trong hành trình nhọc nhằn (Nguồn facebook)
Thương những đứa bé  ánh mắt trong veo đi cùng cha mẹ trong hành trình nhọc nhằn (Nguồn: Facebook)

Tôi xem đoạn video ghi cảnh cháu bé ngất lịm trên tay mẹ mà rơi nước mắt. Người mẹ cố gắng ôm chặt con, trong khi cha mải miết chạy trong mưa gió không hay con đã ngất khi nào. Tiếng gào “cứu con tôi” thảng thốt và đau đớn ở trạm dừng đèo Hải Vân làm nhói buốt trái tim bao người. Khi hoạn nạn chạm đến con trẻ, nỗi xót thương dường như nhân lên gấp bội.

May, cháu bé được cứu tỉnh và lại cùng ba mẹ tiếp tục cuộc hành trình. Biết sao được khi quê nhà còn xa!

Người dân bên đường tiếp tế cho người về quê (Nguồn facebook)
Người dân bên đường tiếp tế cho người về quê (Nguồn: Facebook)

Hơn ba tháng qua, người lao động đã cố bám trụ, đã xài đến đồng xu cuối cùng. Nhiều tổ chức xã hội và các nhà hảo tâm đã cố hết sức để không ai bị đói. Giờ người giàu và người nghèo đều đã mệt. Người lao động đành bỏ cuộc. Họ muốn về nhà.

Có gia đình, chị vợ phải bán đôi bông tai, tài sản cuối cùng của họ để về nhà. Có gia đình không có xe máy, vợ chồng con cái dắt díu nhau đi bộ. Người thì đi xe đạp.

Họ đi với niềm tin đi rồi sẽ đến. Đi rồi sẽ về tới nhà. Và, dọc đường họ sẽ có chỗ ăn, chỗ ngủ, sẽ không ai bỏ rơi họ trong cảnh khốn cùng.

Người dân về quê bằng xe đạp (Nguồn facebook)
Người dân về quê bằng xe đạp (Nguồn: Facebook)

Trên những chuyến xe hồi hương, tay lái đa phần là người chồng, người cha. Tấm lưng họ cố giang rộng để che chắn gió mưa cho vợ con. Đôi tay phải gắng sức gấp đôi để không lạc tay lái. Vào lúc này, vợ con cần người đàn ông của họ mạnh mẽ, bản lĩnh gấp mười.

Tôi từng xem cảnh một người cha khi dừng xe nghỉ giữa đường đã ngã quỵ, không kịp dựng chân chống xe. Vợ con anh hốt hoảng khóc. Người đi đường xúm lại dìu người đàn ông, đỡ chiếc xe trĩu nặng. Hai mắt anh như dại đi, mặt xanh mét không còn chút sức lực.

Tôi thắt lòng khi nghĩ suốt hành trình gian nan đó, anh đã lèo lái cả bốn sinh mệnh bằng cả trái tim, bằng bản năng của người trụ cột gia đình.

Anh bạn tôi sau hành trình ba ngày ba đêm về Thăng Bình (Quảng Nam), gọi báo bình an cho bạn bè mà nghẹn lời. Anh nói với tôi: “Kinh khủng quá em ạ. Chưa bao giờ anh đi kiểu này. Mưa gió nên đường trơn lắm, anh và nhiều người bị trượt xe, té mấy lần. Về tới nhà mới biết mình toàn mạng. Biết là khó khăn nhưng anh vẫn phải về, về để ba mẹ yên lòng”.

Tôi biết mỗi năm đôi lần, anh bạn tôi cũng nổi hứng chạy xe máy về quê. Mệt đâu thì nghỉ đó, thấy cảnh đẹp thì dừng xe chụp hình, chơi thong dong rồi mới đi. Anh kể chuyến đi này khác hẳn, rối bời với nhiều nỗi niềm. Ngày xưa anh rời đi là để khôn lớn, bay cao bay xa. Giờ, những đứa con như anh lại tìm về quê như tìm về chốn bình an.

Nhưng người ta có quê để về đã là hạnh phúc.

Mong gian khó qua nhanh, hy vọng bạn tôi, và nhiều người khác nữa sẽ quay lại. 

                                                                                                                                                                                                                                                            Phương Quỳnh

[news_source] => [news_tag] => hành trình về quê,chạy xe về miền Trung,chạy xe về miền Bắc,hồi hương [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-10-07 17:10:33 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-10-07 17:32:48 [news_relate_news] => 1447410,1447325,1447571,1447523,1447473, [newcol_id] => [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 311 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/sau-tay-lai-nguoi-chong-nguoi-cha-a1447771.html [tag] => hành trình về quêchạy xe về miền Trungchạy xe về miền Bắchồi hương [daynews2] => 2021-10-07 17:32 [daynews] => 07/10/2021 - 17:32 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Về nhà chồng một mình

    Về nhà chồng một mình

    29-11-2021 05:53

    Những gì ta luôn nhớ đến khi người ấy còn bên cạnh, ta sẽ còn nhớ nhiều khi người đó ra đi. Giá trị của nỗi nhớ là năng lượng vô biên.

  • Vợ dọn đi rồi

    Vợ dọn đi rồi

    28-11-2021 12:25

    Khi tôi đi làm về thì vợ và con trai đã dọn đi. Lá thư để trên bàn nói rằng vợ muốn tôi được sống theo những gì mình muốn.

  • Đừng tin vào câu “Ở nhà anh nuôi”

    Đừng tin vào câu “Ở nhà anh nuôi”

    28-11-2021 06:00

    Khi người vợ ở nhà nội trợ, gia đình dễ xảy ra mâu thuẫn vì vấn đề tài chính,

  • Tôi ngán đi cùng cô vợ dữ dằn

    Tôi ngán đi cùng cô vợ dữ dằn

    27-11-2021 18:04

    Sau khi kết hôn cô ấy càng ngày càng đổi tính. Tôi tự hỏi, đây có phải người mình yêu thương, chọn lựa kết tóc xe duyên suốt cuộc đời hay không?

  • Vợ nghiện mua sắm, làm sao chồng tin tưởng!

    Vợ nghiện mua sắm, làm sao chồng tin tưởng!

    27-11-2021 11:23

    Dịch bệnh kéo dài, thu nhập bị ảnh hưởng, nhưng nhiều phụ nữ vẫn không bỏ được thói quen tiêu xài vung tay, khiến đức ông chồng đau đầu.

  • Vô nhiễm với tiếng ồn

    Vô nhiễm với tiếng ồn

    27-11-2021 05:49

    Hàng xóm hát karaoke ồn ào, vậy mà tôi vẫn giữ tĩnh lặng cho lòng mình được. Đó là nhờ một vài bí quyết.

  • Giờ thì vợ không phải yêu thầm nữa…

    Giờ thì vợ không phải yêu thầm nữa…

    26-11-2021 11:50

    Anh và cô, hai con người hóa ra không phải “đồng sàng dị mộng” như anh tưởng, hóa ra cô yêu anh từ rất lâu…

  • Vợ “nghiện” thuê người giúp việc

    Vợ “nghiện” thuê người giúp việc

    26-11-2021 05:40

    Tôi không phản đối chuyện vợ thuê người giúp việc, nhưng khi kinh tế gia đình đang gặp khó khăn thì phải tính lại...

  • Bi hài chuyện vợ chồng “đổi gió”

    Bi hài chuyện vợ chồng “đổi gió”

    25-11-2021 19:48

    Tìm không gian mới, rời xa phòng ngủ quen thuộc để có những phút giây thăng hoa, không ít cặp đôi gặp phải tình huống dở khóc dở cười.

  • Sống vì con hay sống cho mình?

    Sống vì con hay sống cho mình?

    25-11-2021 11:47

    Lúc không ngờ nhất thì thần Cupid lại nhắm trúng Ngọc. Anh xuất hiện ngay thời điểm "ai đâu ở yên đấy".

  • Còn ai giữ những "ngôi nhà chung" trên mạng?

    Còn ai giữ những "ngôi nhà chung" trên mạng?

    25-11-2021 06:14

    Tôi muốn lưu lại một số trang, nhóm để làm kỷ niệm và là "bằng chứng" về việc đã vượt qua khó khăn thời COVID-19 như thế nào.

  • Đêm động phòng "đen tối"

    Đêm động phòng "đen tối"

    24-11-2021 12:00

    Không định liệu trước đêm động phòng”, không ít tân lang - tân nương đã rơi vào “đêm tân hôn đen tối” để lại di chứng đáng ngại về sau.

  • Chồng nghiện việc

    Chồng nghiện việc

    24-11-2021 05:15

    Nếu trước đây, tôi luôn tự an ủi, tìm niềm vui riêng khi chồng bận việc nhưng qua những đợt dịch, tôi cảm thấy phải tác động để anh thay đổi.

  • Hạnh phúc khi mình được là mình

    Hạnh phúc khi mình được là mình

    23-11-2021 18:10

    Hy vọng rằng, không ai phải giả vờ hạnh phúc để chứng tỏ mình trước người khác, chỉ nhằm chứng minh một triết lý nào đó không do mình tạo ra.

  • Phải làm gì với ông chồng không muốn đi làm?

    Phải làm gì với ông chồng không muốn đi làm?

    23-11-2021 14:43

    Tôi không hiểu vì sao chồng tôi lại thích ở nhà làm nội trợ. Tôi muốn chồng đi làm để cùng nhau san sẻ những nỗi niềm trong cuộc sống.

  • Chẳng còn sợ nhà chồng

    Chẳng còn sợ nhà chồng

    23-11-2021 06:00

    Hàng xóm xầm xì, bảo mẹ sao quá dễ tính, ít ra phải nhắc nhở con dâu ở lại nhà vài bữa, phụ dọn dẹp và làm quen cuộc sống nhà chồng.

  • Bố mẹ bắt trả hiếu bằng việc nuôi em trai

    Bố mẹ bắt trả hiếu bằng việc nuôi em trai

    22-11-2021 18:01

    Hai vợ chồng tôi liên tục cãi vã vì bố mẹ cô ấy buộc con gái phải báo hiếu bằng cách nuôi em trai.

  • Ăn bám chồng thì đã sao?

    Ăn bám chồng thì đã sao?

    22-11-2021 11:02

    Trong một số tình huống, người vợ phải tạm gác công việc, lùi về phía sau, nhưng đôi bên đồng lòng thì có gì phải sợ!