Rồi con sẽ kể cho con của con nghe

30/08/2021 - 05:34

PNO - Con sẽ kể cho con của con nghe, rằng có trải qua rồi mới biết, rằng thực ra thiếu thốn, khó khăn một chút cũng không có gì là quá đáng sợ.

Tuần này có cột mốc quan trọng: anh Bi đã xuống bếp tự nấu ăn, tuyên bố không ăn mì gói nữa. Nhìn cậu con trai học lớp Bảy đang nhổ giò, hai bàn tay có những ngón dài nghều vụng về lột vỏ tôm, cầm đũa đảo tôm trong nồi, nêm mắm muối, mẹ Bi mấy lần muốn nhào vô làm thay, rồi lại cố ghìm mình lại.

Thay đổi mang tính “cách mạng” chứ đâu phải đơn giản. Trước đây, cậu chỉ muốn đồ ăn nhanh, lý sự rằng giãn cách nên đặt đồ ăn qua mạng. Bây giờ cậu đưa ra giả thiết rằng một ngày nào đó, những quán xá và thế giới vô vàn món ăn trên mạng biết đâu cũng biến mất. 

Mẹ Bi để Bi tự tung tự tác với bếp, muốn ăn gì nấu đó. Ngày đầu tiên Bi chiên được một dĩa cơm, mẹ thấy đũa, chảo, chén, muỗng, dao thớt đầy ắp trong bồn rửa chén, nhưng rất may là không có đổ máu và cháy khét gì.

Ngày hôm sau Bi gọt được một trái dưa lưới, miếng dưa to nhỏ không đều nhiều miếng hình thù kỳ dị, mời cả nhà ăn dưa Bi cười có vẻ hơi quê, nói cả nhà bỏ qua hình dáng của dưa, rồi cậu nói thêm: “Do con không biết gọt trái dưa nên cực vậy!”.

Ảnh mang tính minh họa - SHUTTERSTOCK
Ảnh mang tính minh họa - SHUTTERSTOCK

Mẹ Bi chia sẻ trong nhóm: “Không thể tưởng tượng nổi có lúc nào đó, có thứ gì đó có thể giữ chân những cô cậu này trong nhà hơn hai tháng trời. Vậy mà chúng đã ở trong nhà chừng đó thời gian”. Cơn cuồng chân cuồng cẳng những ngày đầu giãn cách cũng qua đi.

Những ngày đầu tiên con ngủ vùi, đôi khi quá trưa mới dậy, đôi khi không buồn tắm giường ngủ bốc mùi, nhưng rồi sau đó mọi chuyện dần thay đổi. Con đã chấp nhận thực tế này, tự mình dọn dẹp, tự lên lịch làm những việc cần thiết cho mình trong ngày. 

Với nhà Bi, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Mẹ Bi thì thào kể cho ba Bi nghe rằng cửa phòng Bi mở suốt mấy ngày hôm nay, trước đây ba mẹ có yêu cầu hay thậm chí ra lệnh cậu mới miễn cưỡng mở hé cửa. Sáng nay mẹ Bi bước vào phòng, con đang nằm mở mắt nhìn trần nhà thấy mẹ đã mỉm cười thoải mái.

Đôi mắt ấy thật hiếm hoi, đẹp và đen thẫm, trước nay mẹ hay thấy nó gắn chặt vào các loại màn hình, từ điện thoại đến máy tính rồi ti vi. Nay đôi mắt ấy trong trẻo, không có ánh phản chiếu của màn hình nào, mẹ thấy trong đôi mắt ấy có một tâm hồn không che giấu, không phòng thủ. Thật lạ, thật đẹp.

Rồi con sẽ kể cho con của con nghe về những ngày tháng này, phải không con? Mẹ hình dung thế hệ Y hay Z sẽ không còn thờ ơ hay nhăn nhó khi người lớn kể những câu chuyện về tuổi thơ thiếu thốn của mình, không khó chịu khi ba mẹ, ông bà “ôn nghèo kể khổ”.

Thế hệ của con đang phải đối đầu với những khó khăn đáng kể, phải tự hạn chế mình. Con sẽ kể cho con của con nghe rằng đi chợ phải có phiếu, phải xếp hàng, chỉ mua những đồ thiết yếu.

Con sẽ kể chuyện con đổ giá đậu xanh, sau mấy ngày thu hoạch được hơn hai chục cọng giá bỏ lọt thỏm trong đĩa. Con sẽ kể cho con của con nghe về quãng thời gian ở nhà tuyệt đối, về Sài Gòn không có ai ra đường sau sáu giờ chiều. 

Và điều quan trọng nhất mẹ tin rằng con sẽ kể cho con của con nghe: con đã quen được, đã vượt qua được, đã chấp nhận tự khép mình vào kỷ luật vì lợi ích của mình và lợi ích của cộng đồng. Sống vì người khác chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Trong những ngày này, chuyện sống vì người khác đang diễn ra hằng ngày trước mắt con, không chỉ còn là chuyện trong sách vở, không còn là bài học lý thuyết kinh điển xa vời nào đó.

Muốn xuống phố, muốn gặp gỡ tụ hội với bạn bè, muốn vòng tay ôm một ai đó, lúc này con phải ở yên trong nhà trước đã, phải ý thức để đảm bảo mình không trở thành gánh nặng cho gia đình mình, cho khu phố mình, cho các y bác sĩ ở bệnh viện.

Con sẽ hiểu ra những lợi ích của mỗi cá nhân chỉ được đảm bảo trên nền tảng lợi ích của cộng đồng.

Bên trong những cánh cổng đóng kín, những khu phố lặng yên thời giãn cách, hàng triệu đứa trẻ vẫn đang lớn lên mỗi ngày. Nuôi con những tháng ngày dịch bệnh ập đến, cha mẹ nào cũng nhận thấy bao nhiêu khó khăn.

Mẹ Bi cứ hình dung mười năm, mười lăm năm nữa, khi những đứa trẻ ấy lớn lên, lập gia đình, có con… chúng sẽ có rất nhiều câu chuyện để kể cho thế hệ tiếp theo.

Con sẽ kể cho con của con nghe, rằng có trải qua rồi mới biết, rằng thực ra thiếu thốn, khó khăn một chút cũng không có gì là quá đáng sợ. Rồi mình sẽ quen, sẽ vượt qua. Như những thế hệ ông bà đã quen, đã vượt qua. 

Ký ức về những ngày giãn cách giữa Sài Gòn chắc chắn sẽ không thể nào quên. Mẹ ngắm những ngày trôi qua trong căn nhà của mình, khi cả nhà đang cùng nhau tạo ra những kỷ niệm, biết rằng những điều hôm nay sẽ in vào ký ức, thành của để dành cho tương lai của các con.

Hoàng Mai

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
Array ( [news_id] => 1444409 [news_title] => Rồi con sẽ kể cho con của con nghe [news_title_seo] => Rồi con sẽ kể cho con của con nghe [news_supertitle] => [news_picture] => roi-con-se-ke-cho-con-cua-con-nghe_1629991856.jpg [news_subcontent] => Con sẽ kể cho con của con nghe, rằng có trải qua rồi mới biết, rằng thực ra thiếu thốn, khó khăn một chút cũng không có gì là quá đáng sợ. [news_subcontent_seo] => Con sẽ kể cho con của con nghe, rằng có trải qua rồi mới biết, rằng thực ra thiếu thốn, khó khăn một chút cũng không có gì là quá đáng sợ. [news_headline] => Con sẽ kể cho con của con nghe, rằng có trải qua rồi mới biết, rằng thực ra thiếu thốn, khó khăn một chút cũng không có gì là quá đáng sợ. [news_content] =>

Tuần này có cột mốc quan trọng: anh Bi đã xuống bếp tự nấu ăn, tuyên bố không ăn mì gói nữa. Nhìn cậu con trai học lớp Bảy đang nhổ giò, hai bàn tay có những ngón dài nghều vụng về lột vỏ tôm, cầm đũa đảo tôm trong nồi, nêm mắm muối, mẹ Bi mấy lần muốn nhào vô làm thay, rồi lại cố ghìm mình lại.

Thay đổi mang tính “cách mạng” chứ đâu phải đơn giản. Trước đây, cậu chỉ muốn đồ ăn nhanh, lý sự rằng giãn cách nên đặt đồ ăn qua mạng. Bây giờ cậu đưa ra giả thiết rằng một ngày nào đó, những quán xá và thế giới vô vàn món ăn trên mạng biết đâu cũng biến mất. 

Mẹ Bi để Bi tự tung tự tác với bếp, muốn ăn gì nấu đó. Ngày đầu tiên Bi chiên được một dĩa cơm, mẹ thấy đũa, chảo, chén, muỗng, dao thớt đầy ắp trong bồn rửa chén, nhưng rất may là không có đổ máu và cháy khét gì.

Ngày hôm sau Bi gọt được một trái dưa lưới, miếng dưa to nhỏ không đều nhiều miếng hình thù kỳ dị, mời cả nhà ăn dưa Bi cười có vẻ hơi quê, nói cả nhà bỏ qua hình dáng của dưa, rồi cậu nói thêm: “Do con không biết gọt trái dưa nên cực vậy!”.

Ảnh mang tính minh họa - SHUTTERSTOCK
Ảnh mang tính minh họa - SHUTTERSTOCK

Mẹ Bi chia sẻ trong nhóm: “Không thể tưởng tượng nổi có lúc nào đó, có thứ gì đó có thể giữ chân những cô cậu này trong nhà hơn hai tháng trời. Vậy mà chúng đã ở trong nhà chừng đó thời gian”. Cơn cuồng chân cuồng cẳng những ngày đầu giãn cách cũng qua đi.

Những ngày đầu tiên con ngủ vùi, đôi khi quá trưa mới dậy, đôi khi không buồn tắm giường ngủ bốc mùi, nhưng rồi sau đó mọi chuyện dần thay đổi. Con đã chấp nhận thực tế này, tự mình dọn dẹp, tự lên lịch làm những việc cần thiết cho mình trong ngày. 

Với nhà Bi, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Mẹ Bi thì thào kể cho ba Bi nghe rằng cửa phòng Bi mở suốt mấy ngày hôm nay, trước đây ba mẹ có yêu cầu hay thậm chí ra lệnh cậu mới miễn cưỡng mở hé cửa. Sáng nay mẹ Bi bước vào phòng, con đang nằm mở mắt nhìn trần nhà thấy mẹ đã mỉm cười thoải mái.

Đôi mắt ấy thật hiếm hoi, đẹp và đen thẫm, trước nay mẹ hay thấy nó gắn chặt vào các loại màn hình, từ điện thoại đến máy tính rồi ti vi. Nay đôi mắt ấy trong trẻo, không có ánh phản chiếu của màn hình nào, mẹ thấy trong đôi mắt ấy có một tâm hồn không che giấu, không phòng thủ. Thật lạ, thật đẹp.

Rồi con sẽ kể cho con của con nghe về những ngày tháng này, phải không con? Mẹ hình dung thế hệ Y hay Z sẽ không còn thờ ơ hay nhăn nhó khi người lớn kể những câu chuyện về tuổi thơ thiếu thốn của mình, không khó chịu khi ba mẹ, ông bà “ôn nghèo kể khổ”.

Thế hệ của con đang phải đối đầu với những khó khăn đáng kể, phải tự hạn chế mình. Con sẽ kể cho con của con nghe rằng đi chợ phải có phiếu, phải xếp hàng, chỉ mua những đồ thiết yếu.

Con sẽ kể chuyện con đổ giá đậu xanh, sau mấy ngày thu hoạch được hơn hai chục cọng giá bỏ lọt thỏm trong đĩa. Con sẽ kể cho con của con nghe về quãng thời gian ở nhà tuyệt đối, về Sài Gòn không có ai ra đường sau sáu giờ chiều. 

Và điều quan trọng nhất mẹ tin rằng con sẽ kể cho con của con nghe: con đã quen được, đã vượt qua được, đã chấp nhận tự khép mình vào kỷ luật vì lợi ích của mình và lợi ích của cộng đồng. Sống vì người khác chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Trong những ngày này, chuyện sống vì người khác đang diễn ra hằng ngày trước mắt con, không chỉ còn là chuyện trong sách vở, không còn là bài học lý thuyết kinh điển xa vời nào đó.

Muốn xuống phố, muốn gặp gỡ tụ hội với bạn bè, muốn vòng tay ôm một ai đó, lúc này con phải ở yên trong nhà trước đã, phải ý thức để đảm bảo mình không trở thành gánh nặng cho gia đình mình, cho khu phố mình, cho các y bác sĩ ở bệnh viện.

Con sẽ hiểu ra những lợi ích của mỗi cá nhân chỉ được đảm bảo trên nền tảng lợi ích của cộng đồng.

Bên trong những cánh cổng đóng kín, những khu phố lặng yên thời giãn cách, hàng triệu đứa trẻ vẫn đang lớn lên mỗi ngày. Nuôi con những tháng ngày dịch bệnh ập đến, cha mẹ nào cũng nhận thấy bao nhiêu khó khăn.

Mẹ Bi cứ hình dung mười năm, mười lăm năm nữa, khi những đứa trẻ ấy lớn lên, lập gia đình, có con… chúng sẽ có rất nhiều câu chuyện để kể cho thế hệ tiếp theo.

Con sẽ kể cho con của con nghe, rằng có trải qua rồi mới biết, rằng thực ra thiếu thốn, khó khăn một chút cũng không có gì là quá đáng sợ. Rồi mình sẽ quen, sẽ vượt qua. Như những thế hệ ông bà đã quen, đã vượt qua. 

Ký ức về những ngày giãn cách giữa Sài Gòn chắc chắn sẽ không thể nào quên. Mẹ ngắm những ngày trôi qua trong căn nhà của mình, khi cả nhà đang cùng nhau tạo ra những kỷ niệm, biết rằng những điều hôm nay sẽ in vào ký ức, thành của để dành cho tương lai của các con.

Hoàng Mai

 

 

 

 

 

 

 

 

 

[news_source] => [news_tag] => đi qua mùa dịch,ở nhà mùa dịch,covid-19 [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-08-26 22:29:40 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-08-30 05:34:33 [news_relate_news] => 1444000,1406565,1406002, [newcol_id] => 34 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2366 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/roi-con-se-ke-cho-con-cua-con-nghe-a1444409.html [tag] => đi qua mùa dịchở nhà mùa dịchcovid 19 [daynews2] => 2021-08-30 05:34 [daynews] => 30/08/2021 - 05:34 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Lặn lội xa xứ một mình nuôi con

    Lặn lội xa xứ một mình nuôi con

    30-11-2021 06:00

    Nhiều bà mẹ đơn thân người Philippines đến Việt Nam sống và làm việc, phần lớn họ là giáo viên.

  • Rát mặt, chán ngán khi sống cùng... cái bật lửa

    Rát mặt, chán ngán khi sống cùng... cái bật lửa

    29-11-2021 17:39

    Mỗi lần mâu thuẫn lên đỉnh điểm, chị H. hạ quyết tâm “chuyến này nhất định ly hôn”, nhưng rồi đâu lại vào đó...

  • Dạy con bây giờ khó lắm thay

    Dạy con bây giờ khó lắm thay

    29-11-2021 10:42

    Câu "cha mẹ sinh con trời sinh tính" phải chăng để bào chữa cho sự bất lực của cha mẹ khi con cái không như mình muốn.

  • Người phải thay đổi là mẹ

    Người phải thay đổi là mẹ

    29-11-2021 05:47

    Tôi ly hôn, một mình nuôi con. Hà Nội, vừa rồi giãn cách nên tôi gửi con cho ông bà ngoại. Khi Hà Nội ổn định hơn, tôi về đón con.

  • Nỗi đau chạm đáy ắt sẽ bật lên

    Nỗi đau chạm đáy ắt sẽ bật lên

    28-11-2021 16:54

    Nỗi đau một khi chạm đáy ắt nó phải đi lên. Không một ai bất hạnh mãi nếu như bản thân họ thật sự mong mỏi hạnh phúc.

  • Sách nấu ăn châu Á của má chồng Tây

    Sách nấu ăn châu Á của má chồng Tây

    28-11-2021 10:08

    Tuần trước, sang thăm và phụ má chồng dọn nhà. Bà cho tôi một số sách nấu ăn còn mới để mang về.

  • Ở nhà với con thì làm gì cho hết ngày?

    Ở nhà với con thì làm gì cho hết ngày?

    28-11-2021 05:46

    “Ở nhà nuôi con, chơi với con thì làm gì cho hết ngày?”. Nhận xét này là của chung nhiều người, ngay cả chồng của bạn cũng nghĩ thế thôi.

  • Nếu chồng an phận, vợ nên vẫy vùng

    Nếu chồng an phận, vợ nên vẫy vùng

    27-11-2021 17:28

    Nếu lấy một người chồng không có chí tiến thủ, thì người vợ phải mạnh mẽ, chứ thỏa hiệp theo thì khổ cả đời?

  • Nỗi khổ cháy túi và chật nhà hậu "Black Friday"

    Nỗi khổ cháy túi và chật nhà hậu "Black Friday"

    27-11-2021 09:26

    Khi kinh tế khắp nơi bị ảnh hưởng nặng nề bởi đại dịch COVID-19, mua sắm vô tội vạ xem chừng có lỗi với những người đang gặp khó khăn hơn mình.

  • Ly thân vì "cô Vy"

    Ly thân vì "cô Vy"

    27-11-2021 05:44

    Không ai đoán trước ngày mình trở thành F, khi nào đụng độ với “cô Vy”. Các cuộc “ly thân tình thế” đã xảy ra dưới nhiều mái nhà.

  • Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    26-11-2021 18:09

    Đàn ông từ cổ chí kim tưởng rằng chỉ đàn bà phức tạp mới khiến đàn ông khốn khổ. Tôi xin dâng hiến câu chuyện về bà vợ Bao Thanh Thiên này!

  • Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    26-11-2021 11:47

    Chênh vênh là cảm giác của người đọc khi cầm trên tay cuốn "Giã từ thơ ngây" của nhà văn Hàn Quốc Park Hyun-wook.

  • Dậy sớm uống trà với ba

    Dậy sớm uống trà với ba

    26-11-2021 05:00

    Tôi đã ngồi uống trà cùng ba từ khi chất liệu nhóm bếp của ông là trấu, mùn cưa, củi khô, than, rồi sau này là bếp gas, bếp điện…

  • Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    25-11-2021 12:00

    Tiền nhiều hay tiền ít không phải là yếu tố quyết định hạnh phúc của các cặp đôi. Mà cách chi tiêu, sử dụng đồng tiền mới là yếu tố tiên quyết.

  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.

  • Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    24-11-2021 06:06

    Mỗi lần chạm tay vào cành lan, cành hồng, lòng tôi biết ơn mẹ chồng vô cùng. Mẹ luôn chở che, yêu thương và dõi chúng tôi.