Ở nhà mùa dịch làm đẹp cho ai?

14/07/2021 - 16:34

PNO - Lần trốn dịch quá lâu này, tôi đã quên hết những lấp lánh phấn son áo quần. Tôi nghĩ làm đẹp ai coi?

Sáng nay, lúc tôi đứng trước gương, cô con gái tám tuổi vừa ngủ dậy dụi dụi mắt rồi hỏi: "Ủa, sao hôm nay mẹ đẹp vậy?". Tôi thản nhiên: "Mẹ như mọi ngày mà". 
Tôi mỉm cười khoan khoái và bước ra nhà trước. Má tôi dừng ăn sáng hỏi: "Định đi đâu hay sao mà diện dữ?". 

Chị Tư Phô nhà kế bên cũng thắc mắc: "Ủa, sao hôm nay Út đẹp vậy?". Tôi chọc chị Tư: "Tự dưng ngủ dậy là tui đẹp liền vậy đó". Chị Tư lại quét một lượt từ đầu tới chân tôi, rồi hỏi tiếp: "Bộ Út mới đi đâu về hay sao đẹp vậy?". 

Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK
Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK

Tôi khẳng định mới ngủ dậy, chị Tư vẫn truy, cố tìm ra lý do cho sự đẹp bất thường của tôi. Nhìn điệu bộ thắc mắc của chị Tư, chị gái tôi giải thích: "Chắc hôm nay nó tô son nên thấy đẹp phải không?". Chị Tư gật đầu: "Đúng rồi, đúng rồi". 

Gần hai tháng nay tôi đưa con gái về nhà ngoại né dịch. Lúc đầu, dự tính đi chơi vài ngày rồi về nên tôi chỉ mang một hai bộ đồ và cũng không đem hộp trang điểm. Nhưng, Sài Gòn dịch bùng phát mạnh, nhà tôi, khu phố tôi bị phong tỏa. Mẹ con tôi quyết định tạm trú dài hạn nhà ngoại. 

Cuộc sống của tôi trở lại là cô thôn nữ chưa chồng: Sáng nấu cơm, trưa tưới rau, nhổ cỏ vườn, chiều lại nấu cơm. Suốt ngày chỉ quanh quẩn trong ngôi nhà và sân vườn rộng nên tôi cứ tua đi tua lại đúng ba bộ đồ bộ cũ để sẵn ở quê. Có hôm nhìn xuống chân, những chiếc móng không còn trắng hồng như khi ở Sài Gòn và không cần soi gương, tôi cũng biết mình rất luộm thuộm. 

Tự dưng tôi nhớ những quần áo ở nhà ưa thích của mình khi ở Sài Gòn: quần shorts - áo thun, hoặc những chiếc đầm chữ A dễ thương. Mỗi sáng đi làm, lúc thì tôi đầm vintage điệu đà, lúc quần jeans - áo sơ mi đóng hờ phủ bụi... Cứ bước ra khỏi nhà, người tôi thoang thoảng mùi nước hoa Kenzo yêu thích, chân nhún nhẩy trên đôi giày cao gót và mặt tươi tắn với đôi môi hồng rực màu son cam hồng. 

Vậy mà lần trốn dịch quá lâu này tôi đã quên hết những lấp lánh đó. Tôi nghĩ ở quê làm đẹp ai coi? Trong nhà, bà mẹ già 87 tuổi mắt đã kèm nhèm. Đứa cháu đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về. Con gái thì suốt ngày chơi với bạn, chẳng để mắt đến mẹ. Chị Tư hàng xóm hết lau chùi dọn dẹp trong nhà là cắm mặt ngoài đồng. 

Vậy nên tôi ngày ngày vẫn đồ bộ lửng qua gối, tóc túm một chùm bằng sợi dây thun vừa tháo ra từ bịch thức ăn. Lại thêm những đêm gần như thức trắng "cày" các trận bóng tranh tài tại Euro, khiến mặt mũi tôi hốc hác, bơ phờ. 

Bên cạnh đó, nỗi lo dịch bệnh và đường về Sài Gòn đã làm tinh thần tôi bị cầm tù. Ngay trong những lúc tù túng thế này, tôi chợt thèm được mặc quần áo đẹp, thèm được trang điểm, ít nhất cũng được tô nhẹ son như mỗi ngày đến công sở.

Đêm đó, tôi xin đứa cháu một cây son môi. Dù không phải màu hồng cam yêu thích, nhưng khoảnh khắc cầm trên tay thỏi son, trong tôi chợt có một niềm vui len lỏi.

Sáng, tôi dậy sớm hơn thường lệ. Đứng trước gương (điều hiếm từ khi tôi về quê), tôi cẩn thận và nhẹ nhàng thoa son lên môi. Tôi bậm môi cho son đều và cười. Tự dưng tôi thấy ánh mắt mình lấp lánh, không còn vẻ thiếu ngủ, mệt mỏi đặc trưng, gương mặt tôi tươi tắn hơn.

Tôi chải lại mái tóc và lấy ống lô quấn lại. Rồi tôi đi ủi chiếc quần shorts đen trắng mặc với chiếc áo thun trắng có điểm những bông hoa màu hồng xanh tím nhỏ xinh trên ngực trái.

Tôi gỡ ống lô ra, những lọn tóc xoăn buông lơi trên vai. Nhìn vào gương tôi ngạc nhiên với diện mạo của mình. Bất giác tôi nhoẻn miệng cười và nhận ra "tôi của những ngày không dịch giã, tung tăng ra phố, đến công sở". 

Trong lúc đó, con gái thức dậy và ngay lập tức nhận ra sự khác lạ của mẹ, rồi má tôi, cậu em họ, chị Tư Phô - những người bận bịu với việc của họ mà tôi tưởng không để ý đến ngoại hình người khác.

Cả ngày hôm đó tôi cười miết, vui miết. Thật ra, tôi vui không hẳn vì lý do được khen xinh, mà một thử nghiệm nho nhỏ của tôi có kết quả. Tôi ngồi ngắm cái nhan sắc bình thường của mình. Sau những ngày tàn tạ, bỏ bê bản thân, chỉ cần vài nét chấm phá đã khác đi, tươi tắn và dễ thương hơn. Tôi nhận ra, làm đẹp chẳng nhất thiết phải có ai nhìn, mà cho chính mình. 

Thấy mình đẹp, thì ngoài sự tự tin, bạn sẽ thu nạp bao năng lượng tích cực. Và tôi tin: phụ nữ muốn đẹp dễ òm, muốn vui, muốn lên “mood” cũng dễ thôi. 

Khánh Phương

 
Array ( [news_id] => 1440061 [news_title] => Ở nhà mùa dịch làm đẹp cho ai? [news_title_seo] => Ở nhà mùa dịch làm đẹp cho ai? [news_supertitle] => [news_picture] => phu-nu-muon-vui-cung-de-thoi_1626196369.jpg [news_subcontent] => Lần trốn dịch quá lâu này, tôi đã quên hết những lấp lánh phấn son áo quần. Tôi nghĩ làm đẹp ai coi? [news_subcontent_seo] => Lần trốn dịch quá lâu này, tôi đã quên hết những lấp lánh phấn son áo quần. Tôi nghĩ làm đẹp ai coi? [news_headline] => Lần trốn dịch quá lâu này, tôi đã quên hết những lấp lánh phấn son áo quần. Tôi nghĩ làm đẹp ai coi? [news_content] =>

Sáng nay, lúc tôi đứng trước gương, cô con gái tám tuổi vừa ngủ dậy dụi dụi mắt rồi hỏi: "Ủa, sao hôm nay mẹ đẹp vậy?". Tôi thản nhiên: "Mẹ như mọi ngày mà". 
Tôi mỉm cười khoan khoái và bước ra nhà trước. Má tôi dừng ăn sáng hỏi: "Định đi đâu hay sao mà diện dữ?". 

Chị Tư Phô nhà kế bên cũng thắc mắc: "Ủa, sao hôm nay Út đẹp vậy?". Tôi chọc chị Tư: "Tự dưng ngủ dậy là tui đẹp liền vậy đó". Chị Tư lại quét một lượt từ đầu tới chân tôi, rồi hỏi tiếp: "Bộ Út mới đi đâu về hay sao đẹp vậy?". 

Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK
Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK

Tôi khẳng định mới ngủ dậy, chị Tư vẫn truy, cố tìm ra lý do cho sự đẹp bất thường của tôi. Nhìn điệu bộ thắc mắc của chị Tư, chị gái tôi giải thích: "Chắc hôm nay nó tô son nên thấy đẹp phải không?". Chị Tư gật đầu: "Đúng rồi, đúng rồi". 

Gần hai tháng nay tôi đưa con gái về nhà ngoại né dịch. Lúc đầu, dự tính đi chơi vài ngày rồi về nên tôi chỉ mang một hai bộ đồ và cũng không đem hộp trang điểm. Nhưng, Sài Gòn dịch bùng phát mạnh, nhà tôi, khu phố tôi bị phong tỏa. Mẹ con tôi quyết định tạm trú dài hạn nhà ngoại. 

Cuộc sống của tôi trở lại là cô thôn nữ chưa chồng: Sáng nấu cơm, trưa tưới rau, nhổ cỏ vườn, chiều lại nấu cơm. Suốt ngày chỉ quanh quẩn trong ngôi nhà và sân vườn rộng nên tôi cứ tua đi tua lại đúng ba bộ đồ bộ cũ để sẵn ở quê. Có hôm nhìn xuống chân, những chiếc móng không còn trắng hồng như khi ở Sài Gòn và không cần soi gương, tôi cũng biết mình rất luộm thuộm. 

Tự dưng tôi nhớ những quần áo ở nhà ưa thích của mình khi ở Sài Gòn: quần shorts - áo thun, hoặc những chiếc đầm chữ A dễ thương. Mỗi sáng đi làm, lúc thì tôi đầm vintage điệu đà, lúc quần jeans - áo sơ mi đóng hờ phủ bụi... Cứ bước ra khỏi nhà, người tôi thoang thoảng mùi nước hoa Kenzo yêu thích, chân nhún nhẩy trên đôi giày cao gót và mặt tươi tắn với đôi môi hồng rực màu son cam hồng. 

Vậy mà lần trốn dịch quá lâu này tôi đã quên hết những lấp lánh đó. Tôi nghĩ ở quê làm đẹp ai coi? Trong nhà, bà mẹ già 87 tuổi mắt đã kèm nhèm. Đứa cháu đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về. Con gái thì suốt ngày chơi với bạn, chẳng để mắt đến mẹ. Chị Tư hàng xóm hết lau chùi dọn dẹp trong nhà là cắm mặt ngoài đồng. 

Vậy nên tôi ngày ngày vẫn đồ bộ lửng qua gối, tóc túm một chùm bằng sợi dây thun vừa tháo ra từ bịch thức ăn. Lại thêm những đêm gần như thức trắng "cày" các trận bóng tranh tài tại Euro, khiến mặt mũi tôi hốc hác, bơ phờ. 

Bên cạnh đó, nỗi lo dịch bệnh và đường về Sài Gòn đã làm tinh thần tôi bị cầm tù. Ngay trong những lúc tù túng thế này, tôi chợt thèm được mặc quần áo đẹp, thèm được trang điểm, ít nhất cũng được tô nhẹ son như mỗi ngày đến công sở.

Đêm đó, tôi xin đứa cháu một cây son môi. Dù không phải màu hồng cam yêu thích, nhưng khoảnh khắc cầm trên tay thỏi son, trong tôi chợt có một niềm vui len lỏi.

Sáng, tôi dậy sớm hơn thường lệ. Đứng trước gương (điều hiếm từ khi tôi về quê), tôi cẩn thận và nhẹ nhàng thoa son lên môi. Tôi bậm môi cho son đều và cười. Tự dưng tôi thấy ánh mắt mình lấp lánh, không còn vẻ thiếu ngủ, mệt mỏi đặc trưng, gương mặt tôi tươi tắn hơn.

Tôi chải lại mái tóc và lấy ống lô quấn lại. Rồi tôi đi ủi chiếc quần shorts đen trắng mặc với chiếc áo thun trắng có điểm những bông hoa màu hồng xanh tím nhỏ xinh trên ngực trái.

Tôi gỡ ống lô ra, những lọn tóc xoăn buông lơi trên vai. Nhìn vào gương tôi ngạc nhiên với diện mạo của mình. Bất giác tôi nhoẻn miệng cười và nhận ra "tôi của những ngày không dịch giã, tung tăng ra phố, đến công sở". 

Trong lúc đó, con gái thức dậy và ngay lập tức nhận ra sự khác lạ của mẹ, rồi má tôi, cậu em họ, chị Tư Phô - những người bận bịu với việc của họ mà tôi tưởng không để ý đến ngoại hình người khác.

Cả ngày hôm đó tôi cười miết, vui miết. Thật ra, tôi vui không hẳn vì lý do được khen xinh, mà một thử nghiệm nho nhỏ của tôi có kết quả. Tôi ngồi ngắm cái nhan sắc bình thường của mình. Sau những ngày tàn tạ, bỏ bê bản thân, chỉ cần vài nét chấm phá đã khác đi, tươi tắn và dễ thương hơn. Tôi nhận ra, làm đẹp chẳng nhất thiết phải có ai nhìn, mà cho chính mình. 

Thấy mình đẹp, thì ngoài sự tự tin, bạn sẽ thu nạp bao năng lượng tích cực. Và tôi tin: phụ nữ muốn đẹp dễ òm, muốn vui, muốn lên “mood” cũng dễ thôi. 

Khánh Phương

[news_source] => [news_tag] => làm đẹp mùa dịch [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-07-14 00:11:31 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-07-14 16:34:58 [news_relate_news] => 1439977,1439842,1439909, [newcol_id] => [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2018 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/o-nha-mua-dich-lam-dep-cho-ai-a1440061.html [tag] => làm đẹp mùa dịch [daynews2] => 2021-07-14 16:34 [daynews] => 14/07/2021 - 16:34 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • “Chết” vì tấm hình

    “Chết” vì tấm hình

    19-09-2021 06:00

    Nếu từ tấm hình này mà lộ chuyện, chắc anh ấy sẽ giận lắm, có khi còn chấm dứt luôn vì mối quan hệ của tụi em vẫn chưa đâu tới đâu.

  • Yêu là bao dung

    Yêu là bao dung

    18-09-2021 18:05

    Có những thứ khi mất đi rồi, người ta mới cay đắng nhận ra mình đã có. Lời ấy vận vào đời anh, thật là… Anh nợ em một lời xin lỗi.

  • Đứt duyên

    Đứt duyên

    18-09-2021 05:47

    Giá như anh chị tôi có được cái nhìn, cách nghĩ rộng thoáng thì giờ này hẳn Lam đã có thể vui vầy bên chồng con như các bạn của nó rồi.

  • Hết dịch bạn sẽ làm gì đầu tiên?

    Hết dịch bạn sẽ làm gì đầu tiên?

    17-09-2021 16:34

    Tôi sẽ chạy vòng vòng thành phố để tận hưởng cảm giác tự do. Hít căng lồng ngực mừng nhịp sống bình thường trở lại.

  • Chàng rể kém cỏi nhất nhà

    Chàng rể kém cỏi nhất nhà

    17-09-2021 05:02

    Lần đầu tiên Hưng rời nhà bố mẹ vợ mà thấy vui trong lòng, không còn cảm giác xa cách bấy lâu...

  • Chồng mình không được như chồng người ta...

    Chồng mình không được như chồng người ta...

    16-09-2021 18:21

    Bạn bè thắc mắc sao chẳng bao giờ thấy cô đăng ảnh chồng lên Facebook, cô trả lời qua quýt "vì anh không thích".

  • Sợ em dâu cũ buồn

    Sợ em dâu cũ buồn

    16-09-2021 11:57

    Thật mừng, cuối cùng em trai chị cũng thay đổi tâm tính và vun đắp tổ ấm. Vậy thì, người nhà càng phải vun đắp, ủng hộ cậu ấy và người mới.

  • Ngừng than thở cũng là chống dịch

    Ngừng than thở cũng là chống dịch

    16-09-2021 05:55

    Mai kia bình yên, mọi người sẽ trân trọng hơn những phút giây được hít thở căng phồng lồng ngực, được vui vẻ nói cười, được mạnh khỏe chạy nhảy...

  • Giỗ cha qua màn hình điện thoại

    Giỗ cha qua màn hình điện thoại

    15-09-2021 18:37

    Mùa dịch, con cháu không về ăn giỗ, chỉ gọi video hỏi thăm mẹ. Năm nay đám giỗ cha chẳng rình rang, nhờ đó mà chúng tôi nhận ra nhiều thứ.

  • Xung đột khi ăn chung với nhà chồng

    Xung đột khi ăn chung với nhà chồng

    15-09-2021 06:03

    Trong trường hợp chị em không thống nhất được những chuyện này thì việc chia ra ăn riêng như cũ cũng là một giải pháp không có gì phải ngần ngại cả.

  • Nếu không có người em bạn dâu...

    Nếu không có người em bạn dâu...

    14-09-2021 15:31

    Tôi thấy xấu hổ khi nghĩ đến chuyện cũ, lòng thầm biết ơn người bạn dâu đã không chấp nhặt.

  • Tập một cắt hoài không đứt

    Tập một cắt hoài không đứt

    14-09-2021 06:00

    Anh nên nhẹ nhàng đi! Sống với nhau cả đời, nếu cứ lăn tăn mãi thì mệt lắm.

  • Anh chồng “đội vợ lên đầu”

    Anh chồng “đội vợ lên đầu”

    13-09-2021 13:48

    Nhìn nhận điểm mạnh của đối phương và nhân chúng lên chẳng phải là nguyên tắc tối thiểu của việc chung sống bình đẳng và tôn trọng bạn đời hay sao?

  • Vợ cũ có ổn không?

    Vợ cũ có ổn không?

    13-09-2021 06:55

    Chị bắt gặp dòng tin anh nhắn cho vợ cũ, chỉ mấy chữ mà làm chị chông chênh, nghi ngờ vào tình cảm chồng dành cho mình.

  • Khi nhà chồng "tăng dân số"

    Khi nhà chồng "tăng dân số"

    12-09-2021 19:52

    Việc em sang nhà em trai lúc này không phải là giải pháp, trừ khi em thực sự muốn đi để chia sẻ không gian với chị chồng.

  • Nếu tôi xa nhà, làm sao con sống sót?

    Nếu tôi xa nhà, làm sao con sống sót?

    12-09-2021 06:00

    Trong hoàn cảnh khắc nghiệt thế này, mọi đứa trẻ cần trang bị kỹ năng sống, kỹ năng sinh tồn trong nghịch cảnh.

  • Vì sao chồng nhắm tịt mắt khi yêu?

    Vì sao chồng nhắm tịt mắt khi yêu?

    11-09-2021 11:16

    Nếu hành vi của ông xuất phát từ thái độ của bà thì chỉ cần bà điều chỉnh, các ông sẽ ổn.

  • Anh là hậu phương của em

    Anh là hậu phương của em

    11-09-2021 06:00

    Em ước một ngày không xa dịch bệnh được kiểm soát, cả nhà mình sẽ làm vài món ngon “tiễn”... cô Vy, chào mừng thành phố về trạng thái “bình thường mới".