Menu

Chuyện con riêng của vợ, con riêng của chồng làm chúng tôi đau đầu. Thương con mà cũng thương mình, nhưng chưa biết xoay xở sao đây.

Gả con gái cho một gia đình khó khăn, tôi không muốn chút nào. Có khác gì mình đã biết trước con đường vất vả - con đường mà mình đã cố gắng lắm mới tránh được, mới vươn lên được - mà mình lại đẩy con vào…

Có lần em hỏi thì anh bảo vì cũng cảm thấy cô đơn nên anh nhận thêm công việc về làm, không ngờ dạo này dồn việc nhiều quá. Em suy nghĩ nhiều, tại sao đã có em rồi mà anh ấy vẫn cảm thấy cô đơn?

Quen nhau đến sáu tháng rồi mà anh vẫn chưa có ý định đưa tôi về nhà chơi. Thậm chí khi ở nhà, anh cũng không muốn tôi gọi điện thoại vào giờ anh xem ti vi cùng mẹ ngoài phòng khách.

Cha em đi theo vợ nhỏ, lần nào về cũng đòi bán nhà, mà căn nhà chỉ như một bãi xà bần lụp xụp. Cũng vì không muốn sống mãi trong cảnh đó, em đã cố gắng để rời khỏi nhà...

Chồng tôi phóng túng, hào hoa, nay cô này, mai cô khác. Trong vòng bảy năm anh ta ngoại tình đến ba lần. Hằng tuần anh chỉ ghé về nhà một, hai ngày. Vậy nhưng khi biết tôi có người yêu thì anh ta ghen ngược ầm ĩ.

Con gái tôi đã chia tay chồng, hiện sống một mình nuôi con gái ba tuổi. Mới đây, tôi sang, thấy có một cô gái lạ ở trong nhà, rất trẻ, thấy cháu ngoại mình gọi cô ta là “mẹ Linh”...

Tôi luôn tự hỏi mỗi người chỉ có một cuộc đời để sống, chẳng nhẽ mình cứ phí phạm trong sự buồn chán? Tôi có nên ly hôn không? Tôi muốn một lần sống thật với chính mình, bước ra ngoài kia, tìm kiếm một nửa đích thực...

Em làm cái gì anh ấy cũng săm soi: lau nhà không đúng ý anh thì anh lau lại, rửa chén bát xong anh kiểm tra xem có úp lên giàn đĩa chén không, chai nước rửa chén có để đúng chỗ không.

Những gì chị có hiện nay, thật ra chính là mục đích và ước mơ của nhiều người. Nó bình yên và hạnh phúc biết chừng nào... Sao phải đi tìm sự “hài lòng và vui vẻ” khác làm gì?

Bà ấy cứ viện hết lý do này đến lý do khác để không nghỉ làm việc. Tiền bạc gia đình không thiếu, chỉ thiếu người. Nhiều bữa người giúp việc không lo được cho cụ, tôi làm căng...
Trang 5 trong 49
Hộp thư Hạnh Dung