Má xin mang... dao lên máy bay

19/07/2022 - 16:48

PNO - Trên chiếc máy bay vừa cất cánh, một bác gái lấy ra một… con dao rồi gọt trái cây ngon lành. Khi bị phát hiện, tịch thu, bác lo lắng, hỏi xuống máy bay có được nhận lại con dao không?

Câu chuyện này mấy hôm nay gây xôn xao dư luận. Người ta nghi vấn: “Vì sao con dao - vốn thuộc danh mục vật phẩm nguy hiểm, cấm mang vào khu vực hạn chế, khoang hành khách của máy bay; lại được bác gái… trót lọt mang qua cửa an ninh lên máy bay?”.

Chuyện một bác gái mang được con dao lên máy bay gây xôn xao dư luận
Chuyện một bác gái mang được con dao lên máy bay gây xôn xao dư luận

Thôi thì câu hỏi đó cứ dành cho các cơ quan hữu trách. Điều khiến tôi rưng rưng, chính là sự hồn nhiên rất thương của bác gái. Hình ảnh bác khiến tôi nhớ đến má, cũng trong một tình huống tương tự.

Ba tôi mất sớm, má một mình nuôi đàn con khôn lớn, vất vả không sao đong đếm được. Tôi nhớ, ai kêu gì má cũng làm, kể cả chuyện nặng nhọc vốn cần sức đàn ông. Từ làm ruộng, nấu đám tiệc đến đi phụ hồ, cưa gỗ, đào mương dẫn thủy… má đều nhận miễn có tiền đong gạo. Hàng ngày, trước khi rời nhà đi làm, bữa sáng của má là một phần ba gói mì, tức một gói mì chia thành ba bữa sáng hoặc một vắt cơm độn khoai, sắn…

Hoàn cảnh khó khăn, phần lớn anh chị tôi tốt nghiệp lớp 12 rồi nghỉ, dù học rất giỏi. Tôi là con út, được má và các anh chị “yêu cầu” đại diện gia đình học đến nơi đến chốn; thiếu đến đâu, vay mượn đến đó.

Nỗi vất vả của má không sao đong đến được kể từ ba tôi mất (ảnh minh họa)
Nỗi vất vả của má không sao đong đến được kể từ ba tôi mất (Ảnh minh họa)

Năm 2010 - tròn hai năm tôi tốt nghiệp, có việc làm ổn định - công ty tôi lên kế hoạch tổ chức chuyến du lịch Phú Quốc. Thông tin công ty cho nhân viên được đăng ký “tứ thân phụ mẫu” đi cùng khiến tôi rất vui. Đó là dịp tôi thực hiện lời hứa của chính mình: hễ có điều kiện, sẽ đưa má đi đây đó cho biết.

Má tôi lúc này đã hơn 60 tuổi, sức khỏe kém do cả đời lao lực. Bà vốn ít khi đi đâu ra khỏi huyện, ngại ngùng nên từ chối chuyến đi. Tôi và các anh chị ra sức thuyết phục, động viên “có đi máy bay” nên bà đổi ý. Tôi nhớ hoài câu nói của má: “Thôi đi máy bay thử một lần cho biết rồi về… chết cũng vui”.

Từ quê, lần đầu má đón xe vượt hơn 500 cây số vào TPHCM. Như mọi bà mẹ quê, má không chỉ mang vào cho tôi mà còn mang cho các đồng nghiệp của tôi đủ thứ bánh mứt; có cả giỏ trái cây má gom mua trong làng.

Giỏ trái cây đó, má định đãi cả đoàn suốt chuyến đi du lịch. Má đặc biệt mang theo con dao bằng thiếc, có khắc rõ tên má (hình thức con dao giống dao Thái Lan cán vàng bán ở chợ). Con dao ấy, là kỷ vật của ba tôi tặng cho má. Sinh thời, ba tôi là thợ thiếc, chuyên làm gàu, dao, xoong nồi... bán ngoài chợ.

Nhờ có giỏ trái cây và con dao của má, cả công ty tôi... đỡ buồn trên suốt chặng hành trình, từ lúc xe khởi hành ở TPHCM về Rạch Giá - Kiên Giang, rồi đi tàu ra Phú Quốc và những ngày vui chơi ở nơi này.

Má tôi lần đầu vào TPHCM, mang theo giỏ trái cây và con dao kỷ vật dùng cắt gọt, đãi cả công ty tôi
Má tôi lần đầu vào TPHCM, mang theo giỏ trái cây và con dao kỷ vật dùng cắt gọt, đãi cả công ty tôi (Ảnh minh họa)

Cho đến ngày cuối cùng của chuyến đi, theo lịch trình, công ty về lại thành phố bằng máy bay. Với nhiều người trong đoàn, kể cả tôi, đó cũng là lần đầu được đi máy bay nên không nắm hết luật lệ, quy định của hàng không; chủ yếu phụ thuộc hướng dẫn viên của đoàn.

Lúc đó, má đến cửa an ninh, "bắt chước" mọi người đặt túi xách lên băng chuyền để kiểm tra thì bỗng đâu, một tràng “te te te” vang lên khiến tất cả ngoái nhìn bà - thứ âm báo có vật dụng cấm mang lên máy bay khi qua cửa an ninh.

Má hốt hoảng, tôi chưa kịp trấn an thì một nhân viên sân bay vội bước đến, mời má sang một bên, nhờ mở túi, lấy ra con dao kỷ vật. Người đó nêu quy định của hàng không, yêu cầu má để lại con dao.

Má năn nỉ được mang con dao trở về. Với bà, con dao đó là tình cảm và hình ảnh những ngày ba tôi ngồi cắt gọt, đục đẽo đến phồng rộp bàn tay làm món quà tặng vợ.

Nhưng quy định thì cần phải chấp hành. Má để lại con dao.

Tôi rưng rưng, chạy đến ôm má khi nhìn vào mắt bà - đôi mắt đỏ hoe đang nhìn theo con dao được người khác mang đi.

Ở những nơi công cộng, người lớn luôn cần sự giúp đỡ
Ở những nơi công cộng, người lớn luôn cần sự giúp đỡ (Ảnh minh họa)

Thi thoảng, tôi trách mình sau chuyến đi, đã không tìm cách đưa con dao trả về lại cho má, dù bà không yêu cầu (tính má tôi rất ngại làm phiền các con mình).

Chuyện bác gái mang con dao lên máy bay, ngon lành gọt trái cây, có lẽ cũng như tôi, “chạm” vào rất nhiều người hình ảnh một bà mẹ quê mùa, hiền lành, đôn hậu trong những lần “bước ra thế giới”, được đi đó đi đây và phần lớn không biết nhiều về nội quy, nguyên tắc nơi mình đến.

Thương họ rất nhiều.

Có lẽ, câu chuyện ít nhiều cũng nhắc nhở chúng ta - những người làm con hoặc lắm khi, chỉ là người qua đường rằng, hãy giúp đỡ, quan tâm hơn đến cha mẹ, người lớn tuổi trong bất cứ trường hợp nào. Thương biết bao vẻ lóng ngóng, túng túng trước một chốn mà mẹ cha không thân thuộc…

Đông Hòa

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Câu chuyện tình yêu: Yêu hải quân vì anh biết làm thơ

    Câu chuyện tình yêu: Yêu hải quân vì anh biết làm thơ

    10-04-2024 14:25

    Nhờ một bài thơ người ấy viết cho tôi lúc quen nhau được 5 tháng mà tôi quyết định sẽ yêu anh.

  • Tôi không nôn nóng khi dạy con

    Tôi không nôn nóng khi dạy con

    10-04-2024 05:59

    “Chơi xong rồi, mình dọn dẹp nào. Mẹ giúp con nha!”, tôi nói câu đó khi con vừa tròn 3 tháng tuổi.

  • Chỉ đường cho hươu...: Người yêu hay “thương người”

    Chỉ đường cho hươu...: Người yêu hay “thương người”

    09-04-2024 17:12

    Ban đầu, cháu cảm phục, xúc động trước người con gái giàu lòng trắc ẩn. Về sau cháu thấy áp lực, khó chịu với cái kiểu “mượn hoa cúng Phật”.

  • “Mít ướt” về nhà

    “Mít ướt” về nhà

    09-04-2024 10:45

    Mỗi chuyến về quê là thêm một lần để tôi góp đầy yêu thương vào túi đựng ký ức.

  • Tôi sẽ luôn đi cùng bà

    Tôi sẽ luôn đi cùng bà

    09-04-2024 06:00

    “Nhờ có ông ấy mà cuộc đời tôi đến nay vẫn chưa dừng lại. Ông ấy là thang thuốc bổ quý báu của tôi”.

  • Mệnh lệnh từ trái tim thông thái

    Mệnh lệnh từ trái tim thông thái

    08-04-2024 18:01

    Lời khen ngợi và khích lệ từ phía người lớn sẽ như liều thần dược, khiến đứa trẻ bay bổng và lớn hẳn lên.

  • Nuôi tình yêu bằng nỗi nhớ

    Nuôi tình yêu bằng nỗi nhớ

    08-04-2024 12:14

    Có người giữ bằng cách quản lý nhau thật chặt - đi đâu cũng phải có nhau; làm gì, đang ở đâu phải khai báo… Cách giữ như thế có chắc không?

  • Con không còn ngây thơ như cha mẹ nghĩ

    Con không còn ngây thơ như cha mẹ nghĩ

    08-04-2024 06:12

    Đã đến lúc phụ huynh cần nhìn nhận nghiêm túc về chuyện dậy thì ở con trẻ và giáo dục giới tính tuổi mới lớn.

  • Cô đơn không có lỗi

    Cô đơn không có lỗi

    07-04-2024 14:52

    Khi cảm thấy cô đơn đến tận cùng là lúc ta đang quên rằng chính mình là người cần được yêu thương nhất.

  • Chúng ta đang cảm thấy lẻ loi hơn bao giờ hết?

    Chúng ta đang cảm thấy lẻ loi hơn bao giờ hết?

    07-04-2024 07:06

    “Căn bệnh” cô đơn đã luôn âm ỉ, lẩn khuất giữa đời thường nhưng bắt đầu trầm trọng hơn thời gian gần đây. Làm thế nào để đẩy lùi nó?

  • Hàng rào buồn nhưng không nói ra!

    Hàng rào buồn nhưng không nói ra!

    07-04-2024 06:17

    Chuyện là xóm tôi sau đại dịch COVID-19 có những cái hàng rào trở nên… rất ồn ào, không còn ấm áp như xưa.

  • Ngọn gió bờ đê

    Ngọn gió bờ đê

    06-04-2024 19:16

    Bờ đê gió mát lắm. Bờ đê gió xôn xao. Những khóm tre gió đung đưa rì rào như tiếng võng ngàn xưa của bà, của mẹ.

  • Chỉ cần ăn cơm với ba là thấy bình yên

    Chỉ cần ăn cơm với ba là thấy bình yên

    06-04-2024 06:39

    Giông bão của cuộc đời này tôi không sợ; vì tôi biết dẫu có ra sao thì tôi vẫn có ba bên cạnh.

  • Học từ chồng

    Học từ chồng

    05-04-2024 15:16

    Anh không nói nhiều về quan điểm, cách sống, nhưng từng hành động, lời nói của anh giúp tôi học được rất nhiều.

  • Bà ngoại "tăng động"

    Bà ngoại "tăng động"

    05-04-2024 10:52

    Nhà ít người nên việc ăn uống, chợ búa chẳng chiếm nhiều thời gian của bà, nhưng chẳng phải vì vậy mà bà cho phép mình nhàn hạ.

  • Ngày đầu gặp nhau

    Ngày đầu gặp nhau

    05-04-2024 06:15

    Tốt nhất, trước khi kết hôn, hãy mở to mắt ra và sau đám cưới nên khép bớt mắt lại.

  • Yêu mùi rơm rạ

    Yêu mùi rơm rạ

    04-04-2024 18:56

    Nếu ai đó hỏi về nghề nghiệp của cha mẹ, tôi tự hào bảo rằng: “Cha mẹ tôi làm ruộng”.

  • Hiểu để rồi thương

    Hiểu để rồi thương

    04-04-2024 10:07

    Chị gọi các bạn tự kỷ là “VIP”. Hành trình đi tìm câu trả lời cho các VIP cũng chính là hành trình chị tìm về với chính mình.