Hy sinh oan uổng

29/01/2015 - 11:34

PNO - PN - Năm tôi bốn tuổi thì mẹ mắc bạo bệnh qua đời. Một mình cha tôi gồng gánh nuôi năm đứa con nheo nhóc. Nhà nghèo, lại không có ruộng đất, lo miếng ăn đã vất vả nên chị em tôi chẳng đứa nào được học hành đến nơi đến...

edf40wrjww2tblPage:Content

Tôi may mắn được cô tôi đưa về nhà nuôi dạy nên không gãy gánh việc học. Hằng ngày, sau giờ học tôi phụ cô cơm nước, trông em cho cô may vá. Cô ly hôn chồng từ khi thằng bé còn trong bụng mẹ, hai mẹ con sống thui thủi cho đến ngày cô đón tôi về.

Cuộc sống gia đình tôi khó khăn hơn khi em gái tôi bị bệnh. Cha tôi vì đau buồn, lao lực nên sức khỏe ngày càng cạn kiệt. Hai anh trai của tôi có người yêu nhưng không tiền cưới xin, dần dà người yêu đều bỏ đi lấy chồng. Buồn chán, hai anh bỏ xứ đi cả năm trời chẳng liên lạc với gia đình. Chứng kiến những cảnh ấy, tim tôi quặn thắt, tôi quyết hy sinh đời mình để đỡ đần cho gia đình. Tôi xin phép cô rồi theo người mai mối lấy chồng Đài Loan, dù biết cuộc sống xứ người sẽ lắm gian truân, vất vả, nhưng tôi không còn cách nào khác.

Tôi theo người đàn ông đáng tuổi cha chú đến một đất nước xa lạ. Về nhà chồng, tôi vừa làm dâu vừa kiếm tiền lo cho cả gia đình. Viện lẽ cưới tôi tốn kém, gia đình bên chồng ép tôi làm việc quần quật suốt ngày. Được hơn năm thì tôi mang thai. Từ ngày có con, cuộc sống của tôi càng thêm tất bật, thiếu thốn. Hai năm trời, tôi không có một đồng gửi về cho cha, nỗi nhớ thương càng thêm ray rứt trong lòng.

Trong thời gian này, vì bận chăm con nhỏ, tôi không đi làm được nên chồng tôi kiếm chuyện đánh đập, đuổi hai mẹ con ra khỏi nhà. Thương hoàn cảnh tôi, một chị bạn cùng quê khuyên tôi ly hôn, gửi con về Việt Nam để tiện đi làm kiếm tiền, chị còn giúp tôi hoàn tất thủ tục ly hôn và tìm chỗ trọ mới. Phần không muốn xa con, phần thì sợ cha buồn nên tôi không gửi con về  Việt Nam.

Hy sinh oan uong

Từ ngày dọn ra ngoài, tuy vất vả nhưng hàng tháng tôi dành dụm được chút ít tiền gửi về cho gia đình. Chị tôi mừng rỡ khoe, nhờ những đồng tiền của tôi mà cuộc sống gia đình được cải thiện, các anh tôi học nghề có việc làm ổn định, bé út cũng đã khỏi bệnh. Rồi các anh chị tôi lần lượt cưới vợ, lấy chồng. Tôi mơ ước ngày hai mẹ con trở về sống bên cạnh cha và các anh chị em, để con tôi được ấm áp trong tình thương của những người thân yêu. Tôi chắt chiu, dành dụm tiền bạc thực hiện ước mơ của mình, khát khao và chờ đợi ngày ấy... Thế nhưng khi đã có được trong tay số tiền như dự tính thì ước mơ của tôi bỗng tan thành mây khói.

Kể từ ngày có tiền, hai anh trai của tôi không lo làm ăn mà sa vào rượu chè, cờ bạc, cha tôi thì rước người đàn bà khác về nhà cung phụng. Cô tôi giận lắm, nhiều lần định cho tôi biết chuyện nhưng chị tôi sợ tôi buồn nên khóc lóc, van xin cô. Đến khi người ta kéo đến nhà đòi nợ, đập phá đồ đạc, ức quá cô gọi cho tôi. Chị tôi nức nở khuyên tôi nên ở lại kiếm tiền trả nợ cho cha và các anh, vì nợ nần đang chồng chất, anh em xào xáo. Tôi chỉ còn biết khóc. Chị đâu biết để có được những đồng tiền đó, tôi đã đánh đổi cả danh dự của mình… Đó là nỗi ô nhục khiến tôi chỉ muốn rời bỏ nơi này để tìm quên lãng.

Vậy là hết, tiền bao năm tôi tích góp gửi về xây ngôi nhà chuẩn bị cho tương lai của hai mẹ con, tiền xây lại mồ mả cho mẹ tôi… tất cả đều nướng vào những canh bạc. Giờ đây, các anh tôi thì ngập trong men rượu, còn cha tôi thì mê muội bên người đàn bà đua đòi, chưng diện.

Tôi hy sinh cả cuộc đời mình để kết cuộc như thế này sao? Ngày về của mẹ con tôi giờ xa xôi quá!

NHƯ PHONG

(Ghi theo lời kể của chị Nhi Nguyễn)

Chia sẻ của bạn đọc

Nếu đọc về số phận của bạn chắc không ai tránh khỏi tâm trạng bực tức vì sự hy sinh của bạn quá oan uổng, nhưng tôi thì tin rằng bạn đã làm đúng vì đã hy sinh bản thân mình khi chưa biết thực tế về nội bộ gia đình của mình. Bạn đã làm với cái tâm cao cả, rất đáng trân trọng, nhưng một khi đã biết sự thật về gia đình mục rỗng của mình thì bạn cũng đừng hối tiếc mà hãy nhìn về tương lai phía trước.

Giờ thì bạn nên kiếm một công việc lương thiện bình thường thôi nhưng sống cần kiệm để dành tiền lo cho bản thân và con cái của mình. Còn tất cả những người thân của bạn thì đã đủ nhận thức để chịu trách nhiệm về cuộc đời của họ, nên bạn đừng tiếp tục hy sinh nữa. Chúc bạn mạnh mẽ và tĩnh tâm.

Thùy Tâm

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI