Đến đỉnh điểm của “tra tấn”, ông chồng đứng bật dậy tìm lối thoát với câu kết phũ phàng: “Anh với em nói chuyện không hợp, em rống hoài nghe mệt quá!”
“Chỉ có hai người với nhau" - hằng ngày, tôi và bao nhiêu cặp đôi khác đã quên mất điều căn bản này, rồi “cô lập" nhau giữa những hờn giận vợ chồng, bề bộn công việc...
Sau cùng chị nhận ra, sức khỏe, niềm đam mê, giá trị tinh thần là những thứ còn quan trọng hơn nhiều so với những giá trị vật chất mà anh chị đã sở hữu trong thời gian ở thành phố đắt đỏ và xa xỉ.
Tôi không còn nghĩ nhiều mỗi khi chồng báo “tiếp khách” – một cái từ khi có lần cãi nhau tôi đã khẳng định là “đánh tráo khái niệm có âm mưu” của anh và rất nhiều đàn ông trên đất nước nhậu nhẹt này.
Phụ nữ vốn có quá nhiều việc để lo toan, đôi khi không thấy được sự quan trọng của việc làm mới. Khi nhắc nhở chuyện thay mới kệ chén, hẳn chồng tôi là người nhàm chán sự cũ kỹ, thích sự mới mẻ.
“Mình không muốn mất một người bạn thân, nên nhất định không vào nhà Sương”, Tín nhắn tin như thế. Còn Sương thì nỗ lực giữ quan điểm "không xài chung đàn ông với bất cứ ai"...
Anh chưa từng nghĩ mình sẽ bỏ vợ, nhưng cũng phải “làm dữ” một lần cho vợ biết sợ mà thay đổi.
Chị thông báo ngắn gọn với chồng, là chị đã biết rõ tông tích, nhà cửa, nghề nghiệp của con giáp thứ mười ba kia. Chị cũng đang mắc bệnh nan y, giai đoạn đầu. Tùy anh quyết định.
Chung thủy không có nghĩa là không còn được yêu ai khác nữa, chung thủy có nghĩa là trọn vẹn là của nhau cho tới tận giây phút cuối cùng của tình yêu. Nên nhớ, phút cuối cùng của tình yêu không phải phút cuối cuộc đời.
Hôn nhân nhàm chán phai nhạt không lý do. Bỗng dưng bị ghét, trở thành mồi ngon của truyền thông công sở, vỉa hè. Món trang sức yêu thích bị rơi mất. Ta đang bị gì mà đụng đâu cũng đổ vỡ thế này?
Có một câu chuyện kể về đám yêu tinh ma mãnh bàn kế đem giấu hạnh phúc - thứ quý giá nhất của con người để họ phải sống trong đau khổ, u uất.
Chồng bạn đi tập võ, một môn quyền thần gì đó khá lạ. Bạn tưởng đời sang trang khi chồng trở nên nghiêm chỉnh, khỏe mạnh. Nào ngờ nhà cửa bạn tanh bành, anh ấy bị... ma nhập, cư xử như kẻ tâm thần.
Chị thấy mệt mỏi, bao năm bươn chải cố gắng, một mình làm bằng ba người khác, chị có bao giờ nghĩ ngợi hay kể công, nhưng hôm nay chị không chịu được nữa. Đến nước này còn gì để luyến tiếc mà phải nghĩ lại nghĩ đi.
Đàn bà ra đi chỉ cần con cái và một khả năng tự lập phi thường, cho dù phải mang hết tuổi xuân còn lại để gánh sự cô độc. Còn đàn ông trước khi quay lưng, họ đã chuẩn bị sẵn cho mình một bến đậu mới.
Nói nôm na thì lãng mạn thời nay thực sự là một thứ xa xỉ, đắt đỏ mà nếu không đủ tiền bạc và thời gian, tốt nhất bạn nên “kiêng khem”.
Tôi không vô lý mà hỏi thế. Vì chồng và người cũ có đến 10 năm gắn bó với con cái, nhà cửa, yêu thương, giận hờn… biết bao kỷ niệm. Còn tôi và chồng chỉ vỏn vẹn ba tháng...
Tôi bất lực, kiệt sức vì chồng quá ỷ lại vào vợ. Việc lớn việc nhỏ trong nhà tôi "ôm" hết, điều đáng nói, mẹ chồng tôi bình thản coi đó là phận sự của tôi.
Mãi mãi anh không hiểu được những người đã khước từ hạnh phúc làm cha, trong số đó có ba anh...
Trong nhà không có tiếng cãi nhau của vợ chồng, nhưng trong mỗi người đều “ồn ào” tiếng nói nội tâm. Càng mệt mỏi, họ càng phát sinh “độc thọi”.
Bước chân vào hôn nhân, bao giờ đôi bạn cũng kỳ vọng những tháng năm dài ngập tràn hạnh phúc. Đây là một quan niệm sai lầm, vì sau đó, sự thỏa mãn, tính lười biếng trong tình yêu sẽ khiến giấc mơ hạnh phúc sớm lụi tàn.
Có rất nhiều cuộc hôn nhân mà vợ chồng sống với nhau chỉ như hai người chung một nhà trọ, khá hơn thì mỗi người một phòng và rất hạn chế nói chuyện với nhau, trừ khi liên quan đến tài sản chung hay con cái.
Phụ nữ sống khéo là phải biết sử dụng chiêu trò; đàn bà khôn là phải biết làm cho mình hạnh phúc... Rốt cuộc, phụ nữ cần sống sao để tròn đầy?
Tại sao mình phải từ bỏ trong khi có ai yêu cầu mình phải bỏ đâu, tại sao mình phải cố ăn vài món mình không thích.
"Đừng để mình là cô dâu xa xứ “biết đâu mà về”, hãy luôn tỉnh táo giữ sự kết nối với quê hương, với bạn bè, gia đình để thấy mình không chỉ có một chỗ dựa là chồng”...
Không chỉ là một chuyến về ngoại, không đơn thuần chỉ kết nối tình cảm, “Nhịp cầu bà ngoại” là cơ hội cho cả người Việt, người Đài và cả thế hệ thứ hai hiểu biết về nhau...