Ngôi nhà của bà ở quê những ngày nắng tháng Ba ấm áp, chỉ cần mở cửa sổ, hương hoa bưởi theo gió tỏa vào thơm ngát cả căn buồng.
Hàng xóm thường nhà tôi xin nước giếng về nấu chè xanh, vì nước giếng nhà tôi rất đặc biệt.
Gốc bàng già vĩnh viễn ra đi. Người dân làng tôi làm lễ như tiễn đưa một người thân rời xa nhân thế.
Nhờ gia sư ông ngoại, tôi thấy Bơ lớn lên khá rõ rệt: Mạnh dạn, chăm chỉ và đảm đang hơn.
Trong những thứ mà các bà vợ muốn quản và muốn sắp đặt, có lẽ tiền là thứ mà họ lấn cấn thường trực.
Không thể xem việc gộp chung thu nhập hay giữ tiền riêng là minh chứng gia đình hạnh phúc hay có vấn đề.
Ai rồi cũng sẽ già và mắc chứng lãng quên. Nếu không có sự cảm thông, thì lãng quên sẽ thành lưỡi dao gây tổn thương cho mọi người.
Tôi thích nghe ông bà kể về cuộc đời của chính họ, kể chuyện ngày xưa, thích nghe những niềm tin, suy nghĩ của họ.
Chưa một ngày trả ơn, báo hiếu nhưng họ lại đòi hỏi, mong đợi được thừa hưởng gia tài của cha mẹ.
Vui hay buồn lúc tuổi già chỉ khác nhau ở chỗ người ta có thể buông bỏ được hay không để cái tâm thanh thản.
Ông bà thường không mở lời “đòi trả công”, nhưng ông bà hiển nhiên có quyền làm như vậy.
Tại bệnh viện, người ta dễ nghĩ anh dành cả đời cho nghề y. Nhưng khi nhìn anh với vợ con, người ta thấy anh chỉ dồn tâm trí cho gia đình.
Đó là những chén cơm nghi ngút khói vào những buổi trưa ngày mưa, nhìn nồi cơm đầy ắp và gia đình quây quần bên nhau.
Về nhà luôn là niềm khát khao của tôi, của người chị theo chồng biền biệt sông, biền biệt đồng.
Thấy những cuộc tiễn đưa, những giọt nước mắt ngắn dài trong ngày hội tòng quân, tôi bỗng nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ các anh tôi…
Bà vừa ăn trầu, vừa hăm hở trò chuyện qua màn hình điện thoại thông minh với người quen, các con cháu ở xa.
“Kỷ niệm ngày bà ngoại sinh “ai đó”, chứ không phải mừng sinh nhật em đâu nha” - chồng tôi đùa vui với mớ đồ ăn trên tay.
Một trung tâm tư vấn hôn nhân ở Hà Nội cho biết, ngày nào cũng tiếp những phụ nữ than phiền chồng không chịu làm việc nhà.
Mẹ tôi bảo cuộc đời mẹ hạnh phúc nhất là lúc được ba tôi mua tặng chiếc áo sơ mi màu trắng - chiếc áo mẹ tôi mặc vào ngày cưới.
Kết thúc chuyến đi biển xuyên tết Quý Mão 2023 tại ngư trường Hoàng Sa (Việt Nam), ngư dân ăn tết muộn.
Ảnh chị gửi cho tôi, đó là bức ảnh có ba. Năm nay ba tôi đã rời cõi tạm.
Kế hoạch có thực sự cần thiết trong hôn nhân không? Có phải mọi xung đột trong hôn nhân họ gặp đều liên quan đến kế hoạch?
Hôm tết, ba tôi ôm chầm lấy cháu ngoại, xúc động: “Ước gì rắn lột cháu ơi/ Để ông theo suốt một đời cháu con”.
Sau cái tết đầu tiên ở nhà chồng, tôi thầm biết ơn vì trong nhiều người từng quen, tôi đã gặp anh, “chọn” về làm con dâu của ba má anh.
Tết xong, đồ ăn tới 2 tuần sau tết vẫn thừa thãi. Tôi bỗng tự cười mình sao cả nghĩ, ôm đồm vì những điều không có thật...