Khi quây quần bếp núc đầu năm, gia đình tôi lại rôm rả kể về căn bếp nhà qua từng năm tháng.
Quây quần cùng mẹ được mấy ngày tết, hôm nay, chị phải trở lại Mỹ. Mẹ già không thể ra sân bay tiễn, nhìn chị đi nước mắt lưng tròng.
Tết năm nào, ông Bùi Huy Khuê cũng trồng một vườn rau sạch và chăm chút khoảng sân nhà rực rỡ sắc hoa.
Năm nay, như một sự an ủi, đã có rất nhiều lượt các em tôi ra vào ăn cơm, nhiều bạn bè thương mến tới chơi với tôi.
Trưởng thành rồi, nhiều người cứ nói qua ba mùng là hết tết. Nhưng với trẻ con, người già thì tết râm ran lâu lắm.
Tết hằng năm, đại gia đình sum họp vào mùng Hai. Ông bà Út cứ ngắm các con cháu và nức nở khen “con cháu nhà ai mà đẹp quá!”.
Dự định “lúc nào rảnh rỗi thì đưa ba đi xem chợ hoa trên bến dưới thuyền ở bến Bình Đông” đã trở nên lỡ hẹn.
Mấy năm còn khó khăn, má nhặt nhạnh trái cây từ vườn nhà để làm mâm ngũ quả. Có năm, má xin được chùm trái dư, để lên chưng cho xôm tụ.
Ngày nay, một số gia đình vẫn dạy con cháu kế thừa và phát huy nếp nhà, giữ gìn truyền thống kính nhớ tổ tiên, đặc biệt là trong những ngày tết.
Tôi từng tự hỏi những nhọc nhằn bao giờ có điểm dừng. Thế nhưng, hạnh phúc đôi khi lại đến từ những điều vụn vặt mà chúng ta vô tình bỏ quên.
Tôi thấy lòng bình yên quá đỗi. Chỉ cần trở về nhà, ở cạnh má, sóng gió ngoài kia thành nhỏ bé.
Tết năm nào má cũng mua vài kí nếp về gói bánh tét. Rồi muối dưa cải, củ kiệu... Nhà đông con, mấy chị em làm một buổi là xong việc.
Tôi đang trong giai đoạn khó khăn của sự nghiệp. Kinh tế gia đình suốt 3 năm nay đã sa sút theo ngành hàng của tôi.
Những ngày cuối cùng của năm cũ, người ta bỗng nhiên tha thiết nỗi nhớ nhà.
Đồng lương công nhân cô ấy, với lương công chức của tôi, chi tiêu phải vén khéo, muốn về tết thì phải lên kế hoạch từ đầu năm.
Ý nghĩa của tất niên “là bữa cơm cuối năm, sau đó mọi người chia tay nhau, lên tàu xe về quê ăn tết” đã trở thành xa lạ.
Chiếc áo đỏ mà chị định mua diện tết thi thoảng lại lướt qua lướt lại trong đầu chị.
Chỉ thoáng nghe thấy từ “tết" là những áp lực chồng chất bao năm qua ùa về, khiến tôi chán nản và mệt mỏi.
Càng lớn, tôi càng muốn ở bên nội nhiều hơn, nhất là vào dịp tết; để cùng nội sắp dọn mấy chậu hoa, quét mạng nhện chái bếp...
2 bà bổ sung cho nhau, thân nhau theo kiểu vừa chị em, vừa bạn bè, chứ không phải sui gia thông thường.
Bà mang cái ghế nhỏ ra ngoài sân ngồi, mỗi lần nghe tiếng xe máy chạy ngang, lại thấp thỏm ngóng con cháu trở về.
Càng gần đến tết, nhiều người cảm thấy áp lực trước bao nỗi lo. Thạc sĩ Lê Trường An lại nhìn tết qua một lăng kính khác.
Câu chuyện bỏ tết đã khiến dư luận dậy sóng từ vài năm trước… Nhiều người cảm thấy tết nặng nề vì phải cố gắng kiếm tiền chi tiêu tết.
NSƯT Tuyết Thu nói trong năm chị đã chuẩn bị kỹ các khoản lì xì. Lì xì tượng trưng cho việc chia sẻ may mắn, nên chị luôn sẵn lòng.
Những buổi sáng tiết trời dịu nhẹ, bà ngoại tròn tuổi 90 vẫn từ tốn lặt mai.