Đừng tính toán quá!

30/08/2023 - 06:17

PNO - Thì ra, người giàu cũng có nỗi khổ riêng của họ. Không biết đến khi nào thím mới buông công việc để hưởng thụ tuổi già?

 

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Hôm chú thím tôi từ Đà Nẵng về TPHCM thăm ba mẹ, tôi ngạc nhiên khi chú thím không đi chung, dù 2  chuyến bay chỉ cách nhau ít phút.

Tôi hỏi, chú thân tình giải thích: “Thím con không dám đi máy bay chung, sợ lỡ đâu có chuyện xui rủi gì thì cũng còn 1 người lo cho 2 em…”.

Thấy tôi đơ ra vì ngạc nhiên với cách suy nghĩ của thím, chú nói: "Chắc chỉ mình con không biết thôi, chứ thím con kỹ tính xưa nay rồi. Nên nào giờ, chú thím chưa từng đi đâu cùng nhau trên một chuyến xe, đò, phà, hay là máy bay. Thậm chí ngồi cùng quán cà phê ở tòa nhà cao tầng, thím cũng sợ lỡ đâu có sự cố cháy nổ, sập nhà... Cứ phải tìm chỗ thông thoáng mà ngồi, để lỡ có chuyện thì còn đường thoát thân".

Tôi chỉ biết chú thím giàu nhất họ, có mấy căn nhà phố ở đường lớn thuộc thành phố Đà Nẵng, cho thuê. 2 đứa con của chú thím đều du học bên Canada, ở ngôi trường đắt đỏ bậc nhất, vậy mà cũng chỉ dùng đến số lẻ tiền thuê mặt bằng mỗi tháng của chú thím, tiền dôi dư ra lại mua đất đai ở những thành phố khác. Tiền cứ thế đẻ ra tiền. Đến giờ, không biết chú có nhớ nổi mình có bao nhiêu căn nhà, ở những thành phố nào không nữa.

Nhưng chú nói, ngày trước, khi chỉ có 1-2 căn nhà thì hai vợ chồng còn ở cùng nhà. Mỗi bữa cơm ngồi ăn cùng nhau, tối cũng về chung một phòng, chứ giờ... hết rồi.

Thím có tòa nhà kinh doanh các dụng cụ thể thao, cả mở phòng tập thể thao lớn nhất nhì nơi ấy. Trong đó, phòng gym và yoga mở nguyên tuần, từ sáng đến tận 21 giờ đêm. Thím chẳng tin tưởng để giao hẳn cho ai, đành ở hẳn nơi ấy cho dễ quản lý. Thỉnh thoảng mới nhờ đứa em gái ra trông phụ, rồi chạy về nhà, có khi kịp ăn cơm với chồng một bữa, có khi không.

Chú nói thím cho thuê luôn đi, hoặc thích kinh doanh thì thuê người quản lý, làm chi cho cực. Thím cũng thử rồi, nhưng so sánh thấy khi mình quản lý trực tiếp thì khoản tiền thu nhập hàng tháng mới khá, chứ giao cho người khác cứ thâm hụt trước sau, trừ ra chẳng còn đáng bao nhiêu nên thôi, thím vẫn quyết định giữ lại, tự quản lý.

Vậy nên vợ chồng ở cách nhau mấy con đường thôi mà cũng chủ yếu gọi điện, nhắn tin.

Một lần, chú hỏi thím đến bao giờ thím mới buông hẳn để về hưu? Nghe chữ “về hưu”, thím giãy nảy: "Trời ơi, ở không chẳng có gì làm, rồi lại đần người ra à?".

Chú nói với tôi, nhiều khi mơ ước của chú chỉ giản dị là vợ chồng đi đâu đó cùng nhau một chuyến, mà cũng không được đó cháu. Không biết đến khi nào thím mới buông công việc để hưởng thụ tuổi già.

Thì ra, người giàu cũng có nỗi khổ riêng của họ. Nhưng chẳng phải ở mỗi chặng đường, mỗi người đều có sứ mệnh cho riêng mình đó sao? Ở tuổi 30, ta cần phải tập trung năng lực để đạt được mục tiêu tuổi trẻ đề ra. Tuổi 40, rèn luyện cho nội tâm vững vàng. Tuổi 50, sống an nhiên tự tại. Ở tuổi 60, niềm vui hay nỗi buồn đều nhẹ tênh như chiếc lá vàng rơi trong không trung…

Nhưng xem ra mỗi người có mỗi cách lựa chọn mà mình cho là đúng. Hôm gia đình chị gái tôi nhắn sẽ lên chơi, tôi hào hứng từ cả tháng trước, vì lâu lắm mới có dịp gặp lại chị và các cháu. Tôi chuẩn bị mọi thứ chu đáo, tôi nghĩ khi chị và các cháu đến, tôi chỉ việc chơi với mấy cháu nhỏ, trò chuyện thân tình với các cháu lớn trong không khí ấm cúng. Đợi đến bữa ăn sẽ sang nhà hàng kế bên nhà ăn cho tiện.

Ai ngờ, chị đến, bẻ lái hướng khác, chị sai mấy cháu dâu đi ra siêu thị mua đồ về nhà nấu ăn. Tôi cản mãi không được. Mấy đứa con hiểu tính mẹ, rỉ tai tôi: “Mẹ con sợ ra nhà hàng tốn kém đó dì!”.

Thế là, thay vì thảnh thơi ngồi trò chuyện cùng nhau, tôi đầu tắt mặt tối trong gian bếp. Dù có các cháu phụ nhưng do không quen đồ dùng trong căn bếp nên hầu như mọi việc trong nhà đều phải qua tay tôi.

Đến bữa ăn, không chỉ thiếu cái chén, đôi đũa, đá trong tủ lạnh không đủ, vì nhà tôi chật nên ít khi tiếp khách ăn uống ở nhà. Ăn xong lại phải lui cui rửa chén, nhìn nước nhớp nháp dưới nền nhà bếp mà tôi đã cố công sắp xếp cho gọn gàng, ngăn nắp, tự dưng tôi thấy thương mình, thương cả đám cháu dâu chẳng dám cãi mẹ chồng nửa lời. Vậy là chúng mất toi chuyến đi chơi thành phố với bao tưởng tượng lung linh…

Cứ thế, đến khi gia đình chị gái về, tôi còn không kịp nhìn đứa cháu lớn bổng ra sao, học hành thế nào, chọn trường nào…

Nếu chị gái đừng tính toán quá, có phải chị em, dì cháu đã thảnh thơi ngồi cùng nhau, lưu lại những khoảnh khắc thân thương, đầm ấm trong ít ỏi dịp gặp được nhau đầy đủ ấy?

An Na

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Me keo nhung nhớ

    Me keo nhung nhớ

    23-06-2026 06:00

    Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...

  • Những người đàn bà góa

    Những người đàn bà góa

    22-06-2026 18:15

    Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.

  • Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    22-06-2026 06:00

    Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.

  • Đàn ông đi họp lớp

    Đàn ông đi họp lớp

    21-06-2026 19:30

    Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.

  • Mệt thì về nhà với ba

    Mệt thì về nhà với ba

    21-06-2026 19:00

    Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai

  • Một tách Viagra đen trước giờ G?

    Một tách Viagra đen trước giờ G?

    21-06-2026 16:12

    Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.

  • Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    21-06-2026 06:00

    Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn

  • Ai biết đâu là lần cuối

    Ai biết đâu là lần cuối

    20-06-2026 13:50

    Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.

  • Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    20-06-2026 06:00

    Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…

  • Chiếc bẫy tình thân

    Chiếc bẫy tình thân

    19-06-2026 06:00

    Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.

  • Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    18-06-2026 19:00

    Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.

  • Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    18-06-2026 17:28

    Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống

  • Có mẹ, con có mùa hè

    Có mẹ, con có mùa hè

    18-06-2026 06:00

    Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...

  • Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    17-06-2026 17:37

    “Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.

  • Có chồng mà như không

    Có chồng mà như không

    17-06-2026 06:00

    Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.

  • Những lớp học cắt may ngày ấy…

    Những lớp học cắt may ngày ấy…

    16-06-2026 19:30

    Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...

  • Tự lo cho mình chính là thương con

    Tự lo cho mình chính là thương con

    16-06-2026 11:30

    Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.

  • 'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    16-06-2026 06:00

    World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.