PNO - Anh vẫn điệp khúc "anh phải làm vì tương lai của hai ta", rồi "đàn ông phải có sự nghiệp". Anh luôn coi công việc là chuyện tối quan trọng, mọi thứ khác đều xếp sau.
| Chia sẻ bài viết: |
Thảo 01-11-2021 15:19:04
Nói chung chồng nghiện gì thì nghiện, vẫn phải nghiện vợ. Không nghiện vợ thì phải chấn chỉnh!
Hào Quang 01-11-2021 13:47:37
Bạn có thể giới thiệu với chồng những công cụ cân bằng cuộc sống như là "bánh xe cuộc đời", hay đọc về những cuốn sách cân bằng tâm trí. Anh ấy cần thoát ra trước khi quá muộn.
Trần Tuấn 01-11-2021 13:39:37
Tôi đã từng như chồng chị và đã thoát ra được.
Nam Anh 01-11-2021 11:35:04
Vấn đề không chỉ nghiện việc, mà nghiện vậy rất dễ dẫn đến căng thẳng triền miên và trầm cảm. Nghe chị miêu tả về chồng chị tôi thấy như anh đang tra đầu vào chiếc thòng lọng, rất nguy hiểm.
Minh Hà 01-11-2021 11:30:33
Bố tôi cũng là một người nghiện việc. Sau này lớn lên tôi mới hiểu mẹ tôi đã cô đơn thế nào trong cuộc hôn nhân đó.
Nguyễn Mai 01-11-2021 10:19:50
Hôn nhân phức tạp nhỉ? Chăm chỉ làm việc cũng là một vấn đề đáng lên án sao?
Mỹ Loan 01-11-2021 09:46:56
Ai nói nghiện việc thì đỡ hơn nghiện những thứ khác chắc chưa sống với người nghiện viện bao giờ.
An Toàn 01-11-2021 09:45:13
Nghiện việc còn đỡ hơn nghiện rượu chè gái gú đó chị ơi! Cai việc xong ổng chuyển sang nghiện mấy cái tệ nạn kia thì khóc thét!
Hạnh Hoa 01-11-2021 09:43:24
Đàn ông ông nào cũng nghiện việc, không nghiện việc thì cũng nghiện bạn bè, nhậu nhẹt, bồ bịch... Chán!
Đừng để cuộc đời là một chuỗi ảo mộng. Anh hãy yêu khi đã tự do, chứ đừng yêu để tìm cách tự do.
Tôi có nên công khai việc chồng ngoại tình, có con rơi hay nhẫn nhịn vì con cái, cha mẹ hai bên, chờ đến khi hết tết mới giải quyết?
Nhiều cha mẹ từng trải qua đổ vỡ, sẽ vô thức nuông chiều con để bù đắp thiếu hụt. Nhưng nếu thiếu ranh giới, trẻ sẽ thiếu kỹ năng tự điều tiết.
Văn mẫu của đàn ông tham lam ăn vụng chùi mép là đổ lỗi cho phụ nữ. Anh ta nói bồ chỉ lợi dụng tiền. Đó là sự vô trách nhiệm
Lo cho con mới hơn 2 tháng tuổi còn quá non nớt, tôi không về quê chồng. Anh không ngần ngại bỏ lại vợ con để về ăn tết với bố mẹ.
Hãy cho vợ em biết rằng nếu mong được tha thứ, cô ấy cần thể hiện bằng hành động.
Cho dù cuộc hôn nhân kết thúc thế nào cũng đừng để mình tổn thương thêm, bởi phải đến hồi kết hôm nay là mình đã chịu tổn thương đủ rồi.
Năm nào cũng vậy, từ đêm giao thừa đến hết mùng, chồng tôi luôn biến nhà thành quán nhậu 0 đồng khiến tôi vô cùng mệt mỏi.
Người phụ nữ 55 tuổi ấy không đơn thuần là thích chụp ảnh như em miêu tả mà đang cố giữ lại những khoảnh khắc gia đình theo cách của mình.
Con không xem công việc quan trọng hơn gia đình, mà cậu ấy hiểu thấu suốt rằng: để sống tốt ở một nơi xa nhà, phải tự kỷ luật với chính mình.
Anh bảo không sống chung với vợ, vậy người đàn bà đang quần quật trong bếp để lo cơm nước cúng tổ tiên anh là ai?
Hy sinh là điều rất đẹp, nhưng hy sinh đến mức không ai biết mình buồn, mình cô đơn và thiếu vắng thì lại thiệt cho chính chị.
Nói lại với chồng một cách rõ ràng và bình tĩnh: rằng không phải là chị ghen, mà là chị cần anh ấy tôn trọng ranh giới và vị trí của chị.
Thay vì cấm đoán, vợ tôi chọn cách "di lý" chồng đi chúc tết khắp nơi. Một kế hoạch hoàn hảo để cách ly tôi khỏi bàn nhậu.
Làm dâu 2 năm là 2 cái tết ám ảnh vì chuyện vào bếp ngày tết và cúng kiếng của mẹ chồng.
Câu hỏi “thưởng bao nhiêu?” chỉ là thói quen giao tiếp của thế hệ cũ. Nó thiếu tinh tế. Đúng. Nhưng không phải lúc nào cũng mang ý so đo, xâm phạm.
Vừa nhận 10 triệu đồng tiền con rể biếu tết, mẹ tôi thở dài than còn thiếu 7 triệu nữa mới đủ tiền sửa cổng và làm hàng rào.
Tết không cần hoàn hảo, chỉ cần đủ ấm. Mỗi bên nhích lại một chút, chấp nhận rằng các thế hệ không thể giống nhau, thì khoảng cách sẽ được thu hẹp.