Cái tát của chồng khiến tôi tỉnh ngộ

04/03/2018 - 10:05

PNO - Cái tát như trời giáng của anh khiến tôi như người say bỗng bước ra khỏi cơn mê. Tôi tỉnh ngộ nhận ra dẫu ta có hi sinh hay làm tốt bổn phận người vợ, thì đó cũng chỉ là tự mình đày đọa bản thân thôi.

Tôi là một người phụ nữ luôn đặt gia đình mình lên hàng đầu. Tôi xếp gia đình, chồng con lên trên tất cả những mối quan hệ khác. Ngay từ sau khi kết hôn, tôi đã luôn nghĩ rằng mình sẽ dành mọi tâm huyết cho chồng và gia đình nhỏ của mình. Đi làm về, tan tầm là tôi chạy ngay về nhà cơm nước, lo giặt giũ, dọn dẹp. Trong lòng tôi lúc nào cũng cho rằng chỉ cần mình cố gắng hết sức vì chồng, chỉ cần người đàn bà biết mềm dẻo, đem sự nhẹ nhàng, dịu dàng ra thì hôn nhân sẽ luôn ấm êm và không gặp sóng gió.

Tôi học tất cả những điều này từ mẹ mình. Mẹ tôi là một người phụ nữ hiền lành, cam chịu. Cả đời, tôi chưa bao giờ thấy bà than thở. Có chăng, khi nào mệt quá thì bà khẽ thở dài. Tôi nghe thấy tiếng thở dài của bà nhiều hơn là những cau có, khó chịu, những lời cằn nhằn như bao người phụ nữ khác. Có lẽ vì thế mà bố tôi – một người đàn ông gia trưởng, chẳng mấy khi khiến bà phải buồn.

Cai tat cua chong khien toi tinh ngo
Việc đặt gia đình lên hàng đầu hóa ra không mang lại hạnh phúc như tôi đã nghĩ - Ảnh minh họa

Nhưng có lẽ tôi đã sai, bởi người chồng đầu ấp tay kề không được như bố tôi. Tôi càng nhịn, anh càng lấn lướt. Anh chẳng chịu làm ăn, chẳng chịu chăm sóc con cái, cũng chẳng màng phấn đấu cho tương lai. Việc nhà tôi đã làm hết, vậy mà ra ngoài anh cũng chẳng cầu tiến, làm hết việc ở cơ quan là đi bù khú nhậu nhẹt.  Anh không có tật gái gú, cờ bạc, nhưng lại rất thích nhậu nhẹt, chè chén, giao du với bạn bè.

Rất nhiều lần tôi nhẹ nhàng khuyên bảo anh, nhưng anh cứ sống tốt được vài hôm thì lại đổ đốn. Với đồng lương nhà nước ít ỏi, chẳng đủ cho anh tiêu chứ đừng nói đến phụ giúp vợ con. Tôi nói riết mệt mỏi nên chán nản lo một mình cáng đáng, riết thành quen, coi như mình làm nuôi mình, nuôi con. Nhiều lần cãi cọ nhau tôi đều ráng nhịn vì dẫu sao tôi cũng quý gia đình, muốn ra sức gìn giữ. Tôi cũng chẳng bao giờ muốn xích mích, bất hòa.

Một ngày, chồng tôi trở về trong tình trạng say khướt, nôn ói. Tôi mệt nhoài với chuyện con khóc, con ốm. Nhà cửa chẳng có ai dọn dẹp, bát đĩa vẫn chưa rửa, quần áo chưa ai giặt. Quay sang nhìn cái đống ói hôi hám bùng nhùng đó, tôi chẳng biết nên làm sao để cứu vãn đời mình. Tôi tự hỏi có phải tôi đã sai khi lựa chọn cách sống đặt gia đình lên đầu? Có phải tôi sai khi đã hi sinh quá nhiều, làm quá nhiều thứ miễn phí cho anh mà chẳng mong cầu gì từ anh cả? Có phải tôi đã quen với việc anh thì chơi, còn tôi thì đầu tắt mặt tối, chẳng có thời gian để yêu thương, chiều chuộng chính bản thân mình?

Cai tat cua chong khien toi tinh ngo
Là số phận tôi khổ, hay là chính tôi đang làm cho mình khổ? - Ảnh minh họa

Nghĩ là vậy, nhưng rồi tôi lại đứng dậy, dọn dẹp. 12h đêm, con bớt sốt rồi tôi mới dùng hết sức lực còn lại để kéo anh lên giường, đắp chăn cho anh. Đêm đó, đang ngủ thì anh nôn thốc nôn tháo. Tôi nhìn bãi chiến trường lần hai đó, òa khóc. Là số phận tôi khổ, hay là chính tôi đang làm cho mình khổ?

Sau đêm hôm đó, tôi tỉnh dậy với đôi mắt thâm quầng và sưng húp. Dù rất mệt, nhưng với cái tính đặt gia đình lên đầu, tôi lại tiếp tục dọn dẹp, làm mọi thứ. Khi chồng tôi tỉnh dậy, anh lục túi xách tôi, lấy tiền và định bỏ ra ngoài. Lúc này, mọi sự nhún nhường của tôi đã không còn nữa. Tôi hỏi anh cầm tiền đi đâu trong khi con thì đang ốm, nhà thì đã hết tiền. Tôi hỏi anh có biết đêm qua anh đã khiến tôi khổ sở đến như thế nào không?

Anh chẳng nói chẳng rằng, cầm tiền, toan bước ra cửa.

Tôi khóc, chạy theo anh, đòi lại bằng được số tiền ấy. Dễ hiểu thôi, bởi vì đó là những đồng tiền cuối cùng tôi đang có để đưa con đi khám và đóng tiền nhà. Chỉ 2, 3 ngày nữa, chủ nhà sẽ đến đòi tiền, lúc đó tôi lấy đâu ra.

Anh dường như chẳng thèm quan tâm, quay sang tát tôi một cái như trời giáng kèm theo đúng hai chữ: “Lằng nhằng”.

Cai tat cua chong khien toi tinh ngo
Cái tát của anh khiến tôi như tỉnh khỏi cơn mê - Ảnh minh họa

Tôi gục xuống, như một người bước ra khỏi cơn mê của chính mình. Cái tát của anh đau đến nỗi tôi cảm giác như mặt mình chẳng còn chút cảm giác gì. Đó là lần đầu tiên anh đánh tôi, đó cũng là lần đầu tiên tôi choáng váng nhận ra tất cả những cam chịu, nhẫn nhịn và hi sinh của mình là vô nghĩa. Tôi không thể sống một cuộc đời với những tiếng thở dài giống mẹ.

Tôi cũng không thể mong chồng mình “biết sống” và biết thương yêu như cha mình. Giờ đây, tôi giận chính mình đã quá hèn nhát, đã quá nhún nhường anh, để rồi anh mặc định rằng tôi phải như vậy. Anh biết tôi đề cao gia đình nên anh nghĩ tôi không thể nào li hôn, không thể nào bỏ anh.

Nhưng con giun xéo lắm cũng quằn, tôi thấy mình cũng không cần thiết phải cố gắng nữa. Tôi gạt nước mắt đứng lên, chẳng nói chẳng rằng quay về nhà. Tôi nuốt hận vào trong, tôi cần dọn dẹp lại đời mình. Tôi mở tủ lấy số vàng cưới còn để dành mang đi bán. Tôi đi mua vài bộ quần áo công sở mới, một ít mỹ phẩm xịn. Tôi ghé tiệm cắt tóc, cắt hẳn mái tóc dài, tôi chọn kiểu tóc ngắn, uốn nhẹ rất thời trang. Từ đây tôi sẽ  coi như anh là số 0, tôi chú tâm hơn cho sự nghiệp, con cái, chú tâm hơn đến chính mình, chẳng cần đầu bù tóc rối làm gì nữa.

Cái tát của anh mới khiến tôi tỉnh ngộ nhận ra rằng không phải mình yêu ai hết lòng thì cũng được đáp lại, không phải mình cứ dịu dàng là sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, không phải cứ cam chịu là không có chiến tranh, không có xung đột.

Tôi cần tỉnh ngộ chính mình để nhận ra cuộc sống này là từng ngày mình phải sống tốt cuộc đời của mình đã, đừng chăm chăm đi lo cho cuộc đời của một người chẳng hề xem trọng mình. Từ giờ thì gia đình vẫn là quan trọng nhất trong tôi, nhưng người tôi gọi làm chồng đã không còn quá quan trọng nữa rồi.

M.Thủy
(Hà Nội)

 
Array ( [news_id] => 10313 [news_title] => Cái tát của chồng khiến tôi tỉnh ngộ [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 123272_ee3af8f137a4b620930c744f81781cb63444736b-21114493.jpg [news_subcontent] => Cái tát như trời giáng của anh khiến tôi như người say bỗng bước ra khỏi cơn mê. Tôi tỉnh ngộ nhận ra dẫu ta có hi sinh hay làm tốt bổn phận người vợ, thì đó cũng chỉ là tự mình đày đọa bản thân thôi. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Cái tát như trời giáng của anh khiến tôi như người say bỗng bước ra khỏi cơn mê. Tôi tỉnh ngộ nhận ra dẫu ta có hi sinh hay làm tốt bổn phận người vợ, thì đó cũng chỉ là tự mình đày đọa bản thân thôi. [news_content] =>

Tôi là một người phụ nữ luôn đặt gia đình mình lên hàng đầu. Tôi xếp gia đình, chồng con lên trên tất cả những mối quan hệ khác. Ngay từ sau khi kết hôn, tôi đã luôn nghĩ rằng mình sẽ dành mọi tâm huyết cho chồng và gia đình nhỏ của mình. Đi làm về, tan tầm là tôi chạy ngay về nhà cơm nước, lo giặt giũ, dọn dẹp. Trong lòng tôi lúc nào cũng cho rằng chỉ cần mình cố gắng hết sức vì chồng, chỉ cần người đàn bà biết mềm dẻo, đem sự nhẹ nhàng, dịu dàng ra thì hôn nhân sẽ luôn ấm êm và không gặp sóng gió.

Tôi học tất cả những điều này từ mẹ mình. Mẹ tôi là một người phụ nữ hiền lành, cam chịu. Cả đời, tôi chưa bao giờ thấy bà than thở. Có chăng, khi nào mệt quá thì bà khẽ thở dài. Tôi nghe thấy tiếng thở dài của bà nhiều hơn là những cau có, khó chịu, những lời cằn nhằn như bao người phụ nữ khác. Có lẽ vì thế mà bố tôi – một người đàn ông gia trưởng, chẳng mấy khi khiến bà phải buồn.

Cai tat cua chong khien toi tinh ngo
Việc đặt gia đình lên hàng đầu hóa ra không mang lại hạnh phúc như tôi đã nghĩ - Ảnh minh họa

Nhưng có lẽ tôi đã sai, bởi người chồng đầu ấp tay kề không được như bố tôi. Tôi càng nhịn, anh càng lấn lướt. Anh chẳng chịu làm ăn, chẳng chịu chăm sóc con cái, cũng chẳng màng phấn đấu cho tương lai. Việc nhà tôi đã làm hết, vậy mà ra ngoài anh cũng chẳng cầu tiến, làm hết việc ở cơ quan là đi bù khú nhậu nhẹt.  Anh không có tật gái gú, cờ bạc, nhưng lại rất thích nhậu nhẹt, chè chén, giao du với bạn bè.

Rất nhiều lần tôi nhẹ nhàng khuyên bảo anh, nhưng anh cứ sống tốt được vài hôm thì lại đổ đốn. Với đồng lương nhà nước ít ỏi, chẳng đủ cho anh tiêu chứ đừng nói đến phụ giúp vợ con. Tôi nói riết mệt mỏi nên chán nản lo một mình cáng đáng, riết thành quen, coi như mình làm nuôi mình, nuôi con. Nhiều lần cãi cọ nhau tôi đều ráng nhịn vì dẫu sao tôi cũng quý gia đình, muốn ra sức gìn giữ. Tôi cũng chẳng bao giờ muốn xích mích, bất hòa.

Một ngày, chồng tôi trở về trong tình trạng say khướt, nôn ói. Tôi mệt nhoài với chuyện con khóc, con ốm. Nhà cửa chẳng có ai dọn dẹp, bát đĩa vẫn chưa rửa, quần áo chưa ai giặt. Quay sang nhìn cái đống ói hôi hám bùng nhùng đó, tôi chẳng biết nên làm sao để cứu vãn đời mình. Tôi tự hỏi có phải tôi đã sai khi lựa chọn cách sống đặt gia đình lên đầu? Có phải tôi sai khi đã hi sinh quá nhiều, làm quá nhiều thứ miễn phí cho anh mà chẳng mong cầu gì từ anh cả? Có phải tôi đã quen với việc anh thì chơi, còn tôi thì đầu tắt mặt tối, chẳng có thời gian để yêu thương, chiều chuộng chính bản thân mình?

Cai tat cua chong khien toi tinh ngo
Là số phận tôi khổ, hay là chính tôi đang làm cho mình khổ? - Ảnh minh họa

Nghĩ là vậy, nhưng rồi tôi lại đứng dậy, dọn dẹp. 12h đêm, con bớt sốt rồi tôi mới dùng hết sức lực còn lại để kéo anh lên giường, đắp chăn cho anh. Đêm đó, đang ngủ thì anh nôn thốc nôn tháo. Tôi nhìn bãi chiến trường lần hai đó, òa khóc. Là số phận tôi khổ, hay là chính tôi đang làm cho mình khổ?

Sau đêm hôm đó, tôi tỉnh dậy với đôi mắt thâm quầng và sưng húp. Dù rất mệt, nhưng với cái tính đặt gia đình lên đầu, tôi lại tiếp tục dọn dẹp, làm mọi thứ. Khi chồng tôi tỉnh dậy, anh lục túi xách tôi, lấy tiền và định bỏ ra ngoài. Lúc này, mọi sự nhún nhường của tôi đã không còn nữa. Tôi hỏi anh cầm tiền đi đâu trong khi con thì đang ốm, nhà thì đã hết tiền. Tôi hỏi anh có biết đêm qua anh đã khiến tôi khổ sở đến như thế nào không?

Anh chẳng nói chẳng rằng, cầm tiền, toan bước ra cửa.

Tôi khóc, chạy theo anh, đòi lại bằng được số tiền ấy. Dễ hiểu thôi, bởi vì đó là những đồng tiền cuối cùng tôi đang có để đưa con đi khám và đóng tiền nhà. Chỉ 2, 3 ngày nữa, chủ nhà sẽ đến đòi tiền, lúc đó tôi lấy đâu ra.

Anh dường như chẳng thèm quan tâm, quay sang tát tôi một cái như trời giáng kèm theo đúng hai chữ: “Lằng nhằng”.

Cai tat cua chong khien toi tinh ngo
Cái tát của anh khiến tôi như tỉnh khỏi cơn mê - Ảnh minh họa

Tôi gục xuống, như một người bước ra khỏi cơn mê của chính mình. Cái tát của anh đau đến nỗi tôi cảm giác như mặt mình chẳng còn chút cảm giác gì. Đó là lần đầu tiên anh đánh tôi, đó cũng là lần đầu tiên tôi choáng váng nhận ra tất cả những cam chịu, nhẫn nhịn và hi sinh của mình là vô nghĩa. Tôi không thể sống một cuộc đời với những tiếng thở dài giống mẹ.

Tôi cũng không thể mong chồng mình “biết sống” và biết thương yêu như cha mình. Giờ đây, tôi giận chính mình đã quá hèn nhát, đã quá nhún nhường anh, để rồi anh mặc định rằng tôi phải như vậy. Anh biết tôi đề cao gia đình nên anh nghĩ tôi không thể nào li hôn, không thể nào bỏ anh.

Nhưng con giun xéo lắm cũng quằn, tôi thấy mình cũng không cần thiết phải cố gắng nữa. Tôi gạt nước mắt đứng lên, chẳng nói chẳng rằng quay về nhà. Tôi nuốt hận vào trong, tôi cần dọn dẹp lại đời mình. Tôi mở tủ lấy số vàng cưới còn để dành mang đi bán. Tôi đi mua vài bộ quần áo công sở mới, một ít mỹ phẩm xịn. Tôi ghé tiệm cắt tóc, cắt hẳn mái tóc dài, tôi chọn kiểu tóc ngắn, uốn nhẹ rất thời trang. Từ đây tôi sẽ  coi như anh là số 0, tôi chú tâm hơn cho sự nghiệp, con cái, chú tâm hơn đến chính mình, chẳng cần đầu bù tóc rối làm gì nữa.

Cái tát của anh mới khiến tôi tỉnh ngộ nhận ra rằng không phải mình yêu ai hết lòng thì cũng được đáp lại, không phải mình cứ dịu dàng là sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, không phải cứ cam chịu là không có chiến tranh, không có xung đột.

Tôi cần tỉnh ngộ chính mình để nhận ra cuộc sống này là từng ngày mình phải sống tốt cuộc đời của mình đã, đừng chăm chăm đi lo cho cuộc đời của một người chẳng hề xem trọng mình. Từ giờ thì gia đình vẫn là quan trọng nhất trong tôi, nhưng người tôi gọi làm chồng đã không còn quá quan trọng nữa rồi.

M.Thủy
(Hà Nội)

[news_source] => [news_tag] => chồng tát vợ,bạo hành,bạo lực,chuyện vợ chồng,kết hôn,tình yêu,hôn nhân [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-03-04 10:05:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-03-04 10:05:00 [news_relate_news] => 10186,10279,10287 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/cai-tat-cua-chong-khien-toi-tinh-ngo-123272/ [news_urlid] => 123272 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 4631 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => [tag] => chồng tát vợbạo hànhbạo lựcchuyện vợ chồngkết hôntình yêuhôn nhân [daynews2] => 2018-03-04 10:05 [daynews] => 04/03/2018 - 10:05 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Lùi chu kỳ, coi chừng cái kết không có hậu

    Lùi chu kỳ, coi chừng cái kết không có hậu

    13-06-2021 19:56

    Hiến kế chị em vài phương pháp trì hoãn kỳ kinh kiểu cây nhà lá vườn, hiệu quả có hơi năm ăn năm thua nhưng cũng lắm khi nên thuốc ra trò.

  • Bí mật của ba chồng

    Bí mật của ba chồng

    13-06-2021 10:59

    Anh im lặng với tôi mấy ngày. Tôi thì nghĩ nát óc về mối quan hệ sai trái kia của ba và đấu tranh giữa việc nói hay không với chồng mình.

  • Mất tiền vì giấu kỹ

    Mất tiền vì giấu kỹ

    13-06-2021 05:53

    Qua hôm sau chị mới nhớ 46 triệu giấu trong hộp rượu. Chị điếng cả hồn, buồn bực tới nỗi tăng huyết áp…

  • Con ly hôn đi!

    Con ly hôn đi!

    12-06-2021 14:42

    Con rể tôi không có việc làm ổn định, lại ham cá độ, bài bạc, nợ nần khắp cả khu chung cư, may mà chưa đến nỗi bán nhà

  • Vợ giỏi phải giả… ngu?

    Vợ giỏi phải giả… ngu?

    12-06-2021 06:32

    Má nghe vợ chồng cô ly hôn, thở dài: “Má nói rồi, đàn bà đừng giỏi quá, phải giả ngu một chút để đàn ông khỏi ngại”.

  • Vợ đòi cách ly chồng

    Vợ đòi cách ly chồng

    11-06-2021 11:15

    Chị khóc, nói muốn qua nhà tôi ở “cách ly” vài ngày, vì chồng mới đập phá đồ. Gần mười năm cưới nhau, chưa khi nào anh nóng đến vậy.

  • Cứ cãi nhau... cho vui!

    Cứ cãi nhau... cho vui!

    11-06-2021 05:20

    “Ba mẹ thấy không, còn được ở bên nhau, còn được đặt cho nhau những câu hỏi, còn thấy tầm quan trọng của nhau là còn hạnh phúc lắm!”.

  • Thế rồi nhà tôi... toàn F

    Thế rồi nhà tôi... toàn F

    10-06-2021 18:15

    Từ ngày có dịch, tôi đã cẩn thận phòng vệ rất kỹ cho cả nhà, vậy mà...

  • Bạc tóc vì con hư, con phá

    Bạc tóc vì con hư, con phá

    10-06-2021 13:51

    Bao gia đình đổ vỡ, bao đứa trẻ sống trong gia đình khiếm khuyết, nhưng chúng vẫn cố gắng học hành, phấn đấu đó thôi.

  • Nuôi con gái để... gả chồng

    Nuôi con gái để... gả chồng

    10-06-2021 06:00

    Quan niệm nuôi con gái chỉ để gả chồng, nuôi con gái ngoan để nghe lời chồng… là quan niệm cổ hủ lắm rồi.

  • Nhà tôi thành F3

    Nhà tôi thành F3

    09-06-2021 18:27

    Hai con tôi chấp nhận việc "dính F" một cách bình thản, hẳn các con cũng hiểu được ngoài kia đang xảy ra chuyện gì.

  • Chồng vẫn dây dưa với người yêu cũ

    Chồng vẫn dây dưa với người yêu cũ

    09-06-2021 11:59

    Mai loáng thoáng nghe và biết chồng vừa cho người yêu cũ mượn một khoản tiền...

  • Đổi vai mùa dịch cho đỡ mỏi

    Đổi vai mùa dịch cho đỡ mỏi

    09-06-2021 06:00

    Ở nhiều gia đình, hễ chồng mang tiền về thì coi vợ như Osin, hễ vợ thu nhập cao hơn thì chê chồng kém cỏi...

  • Cố lắm vẫn lo chồng "ra ngoài cải thiện"

    Cố lắm vẫn lo chồng "ra ngoài cải thiện"

    08-06-2021 21:03

    Bạn nên tìm cách “đả thông” cho anh nhà hiểu “lãnh cảm sau sinh” chỉ là tạm thời

  • Có nên lấy người không cần cha mẹ?

    Có nên lấy người không cần cha mẹ?

    08-06-2021 12:16

    Anh kể về những trận đòn thừa sống thiếu chết và những lời chửi rủa cay nghiệt của mẹ. Lớn lên, anh trở thành kẻ bướng bỉnh, ngang ngạnh và bất cần.

  • Cuối đời mới tỏa sáng

    Cuối đời mới tỏa sáng

    08-06-2021 05:40

    Khi vợ đẹp ra, dù đàn ông có để mắt, anh dù ghen nhưng cũng… mát lòng, còn hơn có một người vợ suốt đời nhạt nhẽo, ai nhìn cũng lắc đầu

  • Tự do trong nhà

    Tự do trong nhà

    07-06-2021 12:08

    Từ hôm đó chúng tôi thay đổi thái độ, đoàn kết thương yêu nhau hơn, và đó là cách duy nhất tiếp sức mạnh cho chúng tôi vượt qua đại dịch…

  • Vợ ham tiệc tùng

    Vợ ham tiệc tùng

    07-06-2021 06:00

    Mẹ tôi bảo đàn bà như vậy là thiếu trách nhiệm với gia đình, bảo tôi phải dạy vợ, chứ đâu mà chồng chí thú làm ăn, vợ la cà nhậu nhẹt.