Bên thềm xuân sắc

20/02/2015 - 06:06

PNO - PN - Bỗng nhiên chị thấy sợ những ngày Tết đến xuân về cũng chỉ bởi đã quá lứa lỡ thì. Tuổi của chị, chúng bạn đều đã lập gia đình, giờ này có lẽ đang vun vén cho cái Tết nhà chồng.

edf40wrjww2tblPage:Content

Ben them xuan sac

Mỗi lần nhìn ai đó mặt tươi vui chọn mua áo mới cho con là lòng chị lại chạnh buồn. Là phụ nữ có ai không thèm được ôm hôn, vỗ về con trẻ để tiếng cười thơ ngây tưới tắm đời mình. Lúc còn xuân sắc chị chăm lo cho bố mẹ và đàn em nhỏ nên đã quên mất buồn vui của chính mình. Xuân đến xuân đi, bao nhiêu năm ngó đào phai trước vườn nhà chị đều nhìn thấy trong sắc hoa có má hồng thiếu nữ. Đến giờ bố mẹ đã về nơi chín suối, mấy đứa em đều đã lập gia đình yên ổn ở phương xa. Ngoảnh lại còn mình chị với ngôi nhà rộng thênh thang gió thổi bốn mùa.

Chị ngồi nhớ những khuôn mặt đàn ông từng ngồi gói bánh, khom lưng bổ củi sau nhà hay đứng ngấp nghé ngoài hàng rào. Giờ họ chắc đã quên chị rồi, sáng nay đi chợ xuân còn thấy người mua lá dong, người phồng mồm thổi bóng bay cho con nhỏ. Họ cười hỏi đã muốn lấy chồng chưa? Chị bẽn lẽn cười ví mình như hoa đào muộn. Cũng may mà Tết nào mấy đứa em cũng về, nhà cửa lại được phen chộn rộn. Lòng cũng vì thế mà tươm tất, bao chuyện không vui như manh áo cũ, chị đã giặt thơm tho phơi trước thềm nhà…

Thằng Út dẫn vợ con về sớm nhất, việc gì cũng xắn tay áo tranh làm hết. Thời gian trôi nhanh thật, mới hôm nào Út còn bé xíu, Tết đến chạy lăng xăng theo chị đi chợ phiên đòi mua dép mới. Khách đến nhà, Út cười toe toét đòi tiền mừng tuổi để thỉnh thoảng khóc nấc lên vì thấy “gia tài” ít hơn anh chị trong nhà. Giờ Út đã làm bố, chững chạc nhưng mỗi lần về bên chị vẫn như đứa trẻ. Chẳng như đứa em gái bướng bỉnh năm xưa, lấy chồng chưa được vài năm ánh mắt đã chứa nhiều phiền muộn. Đằm thắm đó mà cũng phai nhạt đó. Bao nhiêu năm ở cùng chị đến lạt bánh chưng cũng không buộc chặt ấy vậy mà bây giờ tháo vát, lo liệu đâu vào đấy. Lo từ hôm hai bảy nhắc nhau đi tảo mộ, vôi mới tôi, hoa tươi mới tách từng nhánh nhỏ chỉ việc mang trồng dưới nấm mộ mẹ cha. Lo đến đêm ba mươi, xôi sao thật dẻo, gà luộc thật vàng đến từng thẻ hương em cũng tự tay chọn loại nào thơm nhất.

Ben them xuan sac
 

Đứa em trai kế chị thì lúc nào cũng như trụ cột gia đình. Chuyện lớn nhỏ gì cũng thay chị thu xếp vẹn toàn để người ngoài khỏi cười chê. Người chưa thấy đâu đã thấy tiếng cười, hai chín Tết mới về mà nó đã dạo quanh một vòng anh em, chòm xóm. Chị bận chăm lo cho mấy đứa cháu đều đang tuổi học ăn học nói, đứa kéo vạt áo trước, đứa lôi vạt áo sau. Bận bịu, vướng víu tay chân nhưng vui, cả năm dài chị chẳng khi nào hạnh phúc đến vậy. Chị quên đi cảm giác cô đơn thường trực trong lòng.

Trong vườn nhà có trồng cây đào thốn, giống đào ngày xưa chỉ dùng để tiến vua. Bố chị trồng nó đã mấy chục năm nhưng rất hiếm khi hoa nở. Cây đào đứng trơ trụi giữa vườn với dáng vẻ già nua, xấu xí. Thậm chí nhiều khi nhìn cây cứ tưởng đã lụi tàn sự sống từ lâu, đến cả nụ hoa cũng đen sì như bị thối. Nhưng hoa ủ nụ như thế vài năm rồi sẽ bung nở đầy đằm thắm. Nở để đánh thức vẻ xù xì trên thân nhánh cằn khô. Thằng Út bảo đời hoa cũng giống đời người quá chị ơi, hạnh phúc chắt chiu từ gian nan, vất vả. Đêm Giao thừa mấy đứa em đều sụt sùi cầu mong bố mẹ phù hộ cho chị sớm có người thương. Để không còn lẻ bóng một mình những tháng năm dài dằng dặc.

Cái lạnh của mùa xuân len lén lùa vào nhà, chị nhìn ra ngoài sân tưởng như bố mẹ cũng đang về sum vầy cùng các con đón Tết…

VŨ THỊ HUYỀN TRANG

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI