PNO - Bà tôi nỗ lực sống cho đến ngày gió thổi, ngọn đèn lụi tắt trên chiếc giường, trong căn nhà gỗ mà bà đã sống trọn cả cuộc đời.
| Chia sẻ bài viết: |
Tuan 19-11-2025 21:52:22
Trước khi bà nội tôi mất, đã hỏi tôi rằng: con ơi có thuốc gì cho bà chết đi không. Tôi chỉ biết động viên bà. Những ngày sau đó bà nằm 1 chỗ. Bà tỉnh táo đến khi mất. Yêu thương bà rất nhiều, nhưng bất lực. Không biết phải làm sao.
Nguyễn lap 17-11-2025 17:39:24
Tôi nghĩ xã hội cũng nên cho con người có quyền ra đi trong êm ái. Nhiều người sống nhưng cũng chẳng bằng chết với nhiều nỗi đau dày vò. Có thể đó là nhân văn?
Bình Lương 17-11-2025 15:55:34
Linh Nguyễn đã nói hộ rất nhiều người...thinks!
Hồng Hà 17-11-2025 14:52:18
Mình là người biết đến Phật Pháp nên mình muốn bình luận chuyện này liên quan đến cái nhìn, cái thấy, cái biết của Đức Phật. Sự thật chết không phải là hết mà chết gieo mình xuống dòng sông như cụ bà là rất khổ trong kiếp tái sinh tiếp theo. Thực tế mình thấy người già biết đến niệm Phật vãng sanh họ sống những năm tháng cuối đời rất an lạc, ý nghĩa. Sống không phải là chờ chết mà sống để niệm Phât. Như các đạo tràng tu tập rất vui. Niệm Phật người càng ngày càng hiền ra, người ít đau mỏi do tâm an thì khí hoà, khí hoà người khỏe. Lúc già, khi mất không cô đơn, mất trong tiếng niệm Phật còn cười chào mọi người. Trên Youtube giờ có đó sao để cụ chết khổ vậy ạ. Tội nghiệp quá.
Hà Hữu Tài 17-11-2025 12:24:44
Trường hợp này chỉ càng khiến tôi mong ước thông qua luật an tử sớm để tôi về già được ra đi thanh thản. Bỏ qua đau đơn bệnh tật.
Nguyễn Thị Bích Phương 17-11-2025 10:03:44
Chắc là bài viết của một người còn trẻ, chỉ những người già hoặc đang già đi mới hiểu được người già !
KhánhThu 17-11-2025 09:51:12
Cảm động, chân thành và hơn hết để lại cho độc giả bài học ý nghĩa và sau sắc. Cảm ơn tác giả!
Hữu Hiệp 17-11-2025 07:19:00
Ông già vợ của tôi ra đi năm 75 tuổi, lúc đó ông mang nhiều bệnh trong người như xuất huyết bao tử vì dạ dày của ông bị thủng nhiều lỗ mặc dù đã đi vá lại ở Bình Dân - Sài Gòn. Ông còn bị K tuyến tiền liệt, huyết áp cao. Sài Gòn về, ông nằm một chỗ trên giường, điều không may là ông tiêu tiểu không tự chủ. Bà già vợ của tôi chăm sóc ông hết lòng nhưng vẫn ngao ngán. Con cháu đông đen, vào thăm ông hằng ngày mà vẫn bất lực nhìn ông thoi thóp trên giường bệnh. Cứ mỗi lần ông ị bậy trên giường thì bà già vợ lại thay tả thay tấm drap, xịt dầu thơm, vài phút sau ông lại ị thêm lần nữa, ngày năm lần bảy lượt như vậy, tất cả đều ngao ngán, mong ông được ra đi cho thanh thản để khỏi làm phiền con cháu. Nói ra có vẻ thất đức nhưng lực bất tòng tâm, ai có ở trong hoàn cảnh mới biết.
Hien Tran 17-11-2025 01:29:59
Cảm ơn tác giả bài viết
Nguyễn kim anh 16-11-2025 21:17:35
Mình thì nghĩ sống như vậy họ khổ lắm, vì con cháu họ phải sống lay lắt, nên chúng ta những người sống hãy tôn trọng quyền được chọn cái chết của người già.
Thanh Mai 16-11-2025 17:07:21
Đồng ý và rất thích ý kiến của bạn
Tuấn - Lâm Đồng 16-11-2025 12:22:32
Tôi có đọc bài bài viết trước đó và thấy nếu luật pháp cho phép, khoa học hỗ trợ có thể cho phép những người bệnh nặng đau đớn được quyền lựa chọn ra đi thì thật tốt, đừng bắt họ vì để vừa lòng người khác mà chịu đau đớn đến lúc chết, nó khác gì tra tấn người thân mình.
Chính kiến 16-11-2025 11:50:16
Nghe sao sao. Có vẻ ko thật lòng ! Khối con cháu bây giờ chỉ mong các cụ đi nhanh cho rảnh nợ, chỉ cần để lại nhiều "của để dành", ko phải chăm sóc nhiều !!
Trương Thế Vinh 15-11-2025 22:20:27
Bài thật ý nghĩa!.
Tựu trung, các tư thế trên giường được thiết kế quanh 2 vị trí trên và dưới, tính cho 2 chủ thể, là missionary hoặc rider .
Với người xa xứ, tết không vui trọn vẹn như những mùa tết cũ nơi quê nhà nhưng là một điểm tựa tinh thần để biết mình thuộc về đâu.
Một cái tết mà niềm vui không đo bằng số tiền hoa trước cửa, mà bằng sự thảnh thơi trong lòng mỗi người.
Tôi suýt đánh mất tình yêu sau hôn nhân vì không biết cách cân bằng công việc và cuộc sống khi làm mẹ hai con.
Nếu thôi so sánh, ngó nghiêng, sẽ thấy cuộc sống này không đến nỗi khắc nghiệt.
Nghe cuộc điện thoại của mẹ xong, tôi không đứng vững được nữa, nhìn đống đồ chuẩn bị đóng gói đem về còn ngổn ngang khắp nhà, lòng tôi rối bời.
Nghe cha chồng thông báo nhà anh trai chồng sẽ về quê đón tết, cảm giác háo hức chờ đón tết trong tôi không còn nữa.
Mười mấy năm làm dâu, chị chưa từng một lần đón giao thừa ở đâu không phải nhà mình. Mà "nhà mình" lại chẳng phải nhà mẹ ruột, mà là nhà chồng...
Chỉ vì con trai không về mà bố mẹ tôi chẳng thiết ăn uống, cũng chẳng quan tâm gia đình con gái vượt đường xa về thăm có đói không.
Bao năm qua, khoảng cách giữa chúng tôi ngày một xa bởi tôi tin rằng, mẹ chỉ yêu thương đứa trẻ chịu nghe lời, mà tôi lại không nghe.
Khi tôi ra riêng, ngày tết một mình mẹ sẽ vẫn loay hoay trong bếp từ sáng đến tối với những mâm cơm cúng đủ ba bữa mỗi ngày.
Tết là ngày đoàn viên. Nhưng nếu đoàn viên chỉ dành riêng cho một phía, còn phía kia phải gói ghém những ấm ức, thiệt thòi thì tết có còn trọn vẹn?
Để bữa tiệc tất niên thật sự trọn vẹn, cần có sự thảnh thơi chứ không phải những giờ phút tất bật trong bếp, nhất là với một người lớn tuổi.
Giữa tiếng cụng ly rôm rả, ánh đèn lấp lánh là nỗi lo riêng của hội chị em khi câu chuyện tiệc tùng và cân nặng trở thành đề tài “sống còn”.
Với không ít người, tết để lại những câu nói tưởng như quan tâm, hỏi han cho vui, song lại trở thành vết xước âm ỉ, theo họ suốt cả năm dài.
Con cái vô tâm với cha mẹ dường như không còn là đề tài xa lạ lạ mà trở thành vấn đề "nhức nhối" khi nhắc tới.
Đằng sau vẻ quyền lực của người đàn ông ghê gớm, hét ra lửa là trái tim mong manh, bất an khi đối diện với cô con gái.
Trên chuyến xe, tôi nghĩ về những câu hỏi mà mình sẽ gặp rồi soạn sẵn vài câu trả lời đối phó cho qua...