PNO - Bà tôi nỗ lực sống cho đến ngày gió thổi, ngọn đèn lụi tắt trên chiếc giường, trong căn nhà gỗ mà bà đã sống trọn cả cuộc đời.
| Chia sẻ bài viết: |
Tuan 19-11-2025 21:52:22
Trước khi bà nội tôi mất, đã hỏi tôi rằng: con ơi có thuốc gì cho bà chết đi không. Tôi chỉ biết động viên bà. Những ngày sau đó bà nằm 1 chỗ. Bà tỉnh táo đến khi mất. Yêu thương bà rất nhiều, nhưng bất lực. Không biết phải làm sao.
Nguyễn lap 17-11-2025 17:39:24
Tôi nghĩ xã hội cũng nên cho con người có quyền ra đi trong êm ái. Nhiều người sống nhưng cũng chẳng bằng chết với nhiều nỗi đau dày vò. Có thể đó là nhân văn?
Bình Lương 17-11-2025 15:55:34
Linh Nguyễn đã nói hộ rất nhiều người...thinks!
Hồng Hà 17-11-2025 14:52:18
Mình là người biết đến Phật Pháp nên mình muốn bình luận chuyện này liên quan đến cái nhìn, cái thấy, cái biết của Đức Phật. Sự thật chết không phải là hết mà chết gieo mình xuống dòng sông như cụ bà là rất khổ trong kiếp tái sinh tiếp theo. Thực tế mình thấy người già biết đến niệm Phật vãng sanh họ sống những năm tháng cuối đời rất an lạc, ý nghĩa. Sống không phải là chờ chết mà sống để niệm Phât. Như các đạo tràng tu tập rất vui. Niệm Phật người càng ngày càng hiền ra, người ít đau mỏi do tâm an thì khí hoà, khí hoà người khỏe. Lúc già, khi mất không cô đơn, mất trong tiếng niệm Phật còn cười chào mọi người. Trên Youtube giờ có đó sao để cụ chết khổ vậy ạ. Tội nghiệp quá.
Hà Hữu Tài 17-11-2025 12:24:44
Trường hợp này chỉ càng khiến tôi mong ước thông qua luật an tử sớm để tôi về già được ra đi thanh thản. Bỏ qua đau đơn bệnh tật.
Nguyễn Thị Bích Phương 17-11-2025 10:03:44
Chắc là bài viết của một người còn trẻ, chỉ những người già hoặc đang già đi mới hiểu được người già !
KhánhThu 17-11-2025 09:51:12
Cảm động, chân thành và hơn hết để lại cho độc giả bài học ý nghĩa và sau sắc. Cảm ơn tác giả!
Hữu Hiệp 17-11-2025 07:19:00
Ông già vợ của tôi ra đi năm 75 tuổi, lúc đó ông mang nhiều bệnh trong người như xuất huyết bao tử vì dạ dày của ông bị thủng nhiều lỗ mặc dù đã đi vá lại ở Bình Dân - Sài Gòn. Ông còn bị K tuyến tiền liệt, huyết áp cao. Sài Gòn về, ông nằm một chỗ trên giường, điều không may là ông tiêu tiểu không tự chủ. Bà già vợ của tôi chăm sóc ông hết lòng nhưng vẫn ngao ngán. Con cháu đông đen, vào thăm ông hằng ngày mà vẫn bất lực nhìn ông thoi thóp trên giường bệnh. Cứ mỗi lần ông ị bậy trên giường thì bà già vợ lại thay tả thay tấm drap, xịt dầu thơm, vài phút sau ông lại ị thêm lần nữa, ngày năm lần bảy lượt như vậy, tất cả đều ngao ngán, mong ông được ra đi cho thanh thản để khỏi làm phiền con cháu. Nói ra có vẻ thất đức nhưng lực bất tòng tâm, ai có ở trong hoàn cảnh mới biết.
Hien Tran 17-11-2025 01:29:59
Cảm ơn tác giả bài viết
Nguyễn kim anh 16-11-2025 21:17:35
Mình thì nghĩ sống như vậy họ khổ lắm, vì con cháu họ phải sống lay lắt, nên chúng ta những người sống hãy tôn trọng quyền được chọn cái chết của người già.
Thanh Mai 16-11-2025 17:07:21
Đồng ý và rất thích ý kiến của bạn
Tuấn - Lâm Đồng 16-11-2025 12:22:32
Tôi có đọc bài bài viết trước đó và thấy nếu luật pháp cho phép, khoa học hỗ trợ có thể cho phép những người bệnh nặng đau đớn được quyền lựa chọn ra đi thì thật tốt, đừng bắt họ vì để vừa lòng người khác mà chịu đau đớn đến lúc chết, nó khác gì tra tấn người thân mình.
Chính kiến 16-11-2025 11:50:16
Nghe sao sao. Có vẻ ko thật lòng ! Khối con cháu bây giờ chỉ mong các cụ đi nhanh cho rảnh nợ, chỉ cần để lại nhiều "của để dành", ko phải chăm sóc nhiều !!
Trương Thế Vinh 15-11-2025 22:20:27
Bài thật ý nghĩa!.
Cô gái bắt phải xe của anh tài xế ‘có mùi’ và sau chuyến xe dài 13km giữa trời nắng, cô gái bất bình, tự nhận mình ‘cạn phước’.
Có lẽ không cần phải dạy các bà mẹ yêu con như thế nào bởi đó là chuyện của trái tim.
Mẹ tôi chưa từng đo tình cảm, giá trị của ba bằng tiền, bằng sự thành bại. Cũng chưa từng tính toán hay rời đi.
Không phải mọi cảm xúc đều cần giữ lại. Khi biết buông bớt những điều không cần thiết, gia đình sẽ trở thành nơi dễ thở và bình yên hơn mỗi ngày.
Nhóm đồng nghiệp, gồm tôi, Lan và Huy, rủ nhau mở tài khoản, mỗi người một ít vốn, coi như kiếm thêm tiền chợ mỗi tháng.
Đôi khi, lùi lại một bước, giữ cho nhau một khoảng cách an toàn lại là cách tốt nhất để bảo tồn sự tôn trọng và tình thân
Nếu cứ mãi đứng đó đợi chờ hay mong mỏi một cái ngoảnh đầu thì cuối cùng chính bản thân sẽ tự khước từ hạnh phúc.
Làm sao để 'sống sót' qua giai đoạn khó khăn này, khi bạn bị thất nghiệp ở tuổi 45, với 2 đứa con đang độ tuổi ăn học, đang ở nhà thuê?
Một lời lỡ miệng trong phòng ngủ có thể trở thành vết cứa sâu vào lòng tự trọng, nhất là khi nó chạm đến sự so sánh với người cũ.
Cầm 2 cuốn sổ hồng trên tay, tôi mới thấm thía câu chuyện phía sau những quyết định đầu tư đất cát tưởng chừng rất dễ ăn như thế này.
Họ lụi tàn do lòng tham, do chủ quan và nóng vội. Làm nên cuộc đời rực rỡ là nghị lực. Giữ được cuộc đời rực rỡ là bản lĩnh
Nghe chồng, tôi đã bán mảnh đất nền nhà phố vị trí đẹp để mua chung cư, đến giờ tôi vẫn tiếc nuối vì không thể mua lại được tài sản này.
Hạnh phúc nên là một cuốn sổ tiết kiệm dày hay một đôi chân đã đi qua vạn dặm đường?
Mới đây, 1 tài khoản đã đăng bài viết trên mạng xã hội có chủ đề khá sốc 'Thà không có cha còn hơn chứng kiến mẹ chịu đựng'
Ở độ tuổi tưởng chừng như mọi thứ đã yên ổn, vững vàng thì đột nhiên mất việc có lẽ cũng giống như một "cơn địa chấn" với người tuổi trung niên.
Anh em, bạn bè thân thiết đã sập bẫy đầu tư lùa gà dù tôi lờ mờ đoán ra và ra sức ngăn cản.
Phụ nữ vốn được gọi là phái đẹp. Hà cớ gì chị em lại tự tước đi quyền làm đẹp cho mình, cũng là làm đẹp cho đời?
Theo thỏa thuận, bạn đứng tên sổ đỏ, còn tôi giữ sổ và đất giữ không bán ít nhất 10 năm. Nhưng bạn vừa lấy vợ thì phi vụ tan vỡ.