PNO - Mẹ chồng tôi biết chuyện còn mắng tôi không biết giữ chồng, mới cưới có hơn 2 năm đã để chồng theo gái.
| Chia sẻ bài viết: |
NhiNhi 08-05-2020 16:11:02
Phụ nữ khi không có sự nghiệp, tài chính là sẽ phụ thuộc vào ng đàn ông, như cô gái bên trên đành bất lực trước hôn nhân của mình. Tại sao vừa tốt ngiệp ĐH mà đã kết hôn khi sự nghiệp chưa có, 4 năm ĐH bỏ phí để theo chồng,,,rồi k có công việc cô tính phục tùng anh ta cả đời sao, phụ nữ phải có "tài sản" riêng của mình trước khi lập gia đình chứ: tài sản o đây có thể là sự bản lĩnh, sự nghiệp, tài chính và quan trọng hơn hết là phải biết nghĩ cho mình 1 chút đi. Sao phụ nữ cứ thích lấy chồng sớm làm gì...
Nguyen A 12-04-2020 21:00:02
Đồng ý với ý kiến của Nhật Hạ. Tôi cũng đã trải qua những tháng ngày đau đầu, mệt mỏi vì trầm uất. Muốn làm chủ cuộc đời mình thì cần phải biết kiếm tiền một cách chính đáng. Đến khi nào mình tự nuôi được bản thân và tự quyết được mọi việc liên quan đến con mình thì bạn sẽ không phải nghĩ quẩn nữa. Muốn vậy nên chuẩn bị và có kế hoạch rõ ràng từ bây giờ. Chúc bạn sáng suốt
Petrus 09-04-2020 16:39:52
1. Thu thập chứng cứ ngoại tình của chồng và làm thủ tục ly hôn. Bạn sẽ được phân chia tài sản chung của 2 người làm vốn và tiền trợ cấp nuôi con của chồng bạn.
2. Kiếm việc làm (việc bán thời gian, lao động phổ thông...nếu chưa kịp tìm được việc phù hợp), hãy lấy con làm động lực mà nỗ lực làm việc.
Nhật Hạ 09-04-2020 16:37:53
Chào bạn! Trước tiên mình xin chia sẻ nỗi đau cùng bạn! Mình hiểu nỗi đau bạn đang chịu đựng vì mình đã và đang trải qua, mình hiểu hết những gì bạn đang giằng xé trong lòng. Mình cũng từng muốn ôm con ra đi mãi mãi nhưng nghĩ đến con thơ vô tội, mình không đành lòng tước đi cái quyền được sống của con. Cũng từng nghĩ đến chuyện ly hôn, đã viết đơn nhưng người ta không kí. Thương con - vẫn cái lý do ngu ngốc muôn đời là muốn con có 1 gd trọn vẹn! Và cũng như bạn: mình không có gì trong tay, gd lớn chưa bao giờ là chốn náu nương cho mình khi giông bão nên mình tuyệt nhiên không nói gì với mọi người. Sau 4 năm (từ khi mình vừa mang thai) khóc cạn khô nước mắt. Sau 4 năm vắt kiệt sức lực và tinh thần để chịu đựng (gần như có lúc bị trầm cảm nhưng nhìn con tự dặn lòng: đồ ngốc, ngươi bị điên thì ai chăm sóc con ngươi, đứa bé này cần được ngươi bảo vệ chở che..) giờ thì mình nhận ra được chân lý rất “đời” mà những bậc đàn chị đã “kinh” qua đúc rút: Không có đàn ông không chết- không có tiền mới chết! Sau bao năm chịu đựng sự dằn hắt, sỉ nhục, rẻ rúng của chồng, giờ mình tập quen dần với cuộc sống chỉ có 2 mẹ con. Mình lên kế hoạch cho 1 ngày ra đi, đang cố gắng tìm cv và tìm trường cho con. Mình đang tích lũy tiền ( không lén lút mà công khai buộc chồng đưa 1 ít hàng tháng để mình dành dụm lo cho con) và nói thẳng với chồng là mình đang chuẩn bị phương án riêng cho 2 mẹ con, đến 1 thời điểm thích hợp, đủ điều kiện mình sẽ mang con đi, trả tự do cho anh ấy. Mình nói với anh ấy là mình có thừa lòng tự trọng nhưng phải chịu đựng anh bấy lâu là vì con, giờ mình mệt rồi nên không còn muốn cố gắng nữa vì mình cần yên ổn, tĩnh tâm để nuôi dạy con. Tất cả những việc mình làm mình đều nói trước với anh ấy vì mình sống quân tử, không thích (cần) kiểu giả vờ ngọt ngào để họ đưa tiền cho mình. Sao phải làm vậy khi mình có quyền lợi chính đáng? Bạn mạnh mẽ lên! Đàn ông họ sẽ xem thường bạn, thương hại bạn, sỉ nhục bạn nếu bạn cứ mãi luỵ họ. Hãy cho họ biết bạn cần họ nhưng họ sẽ vẫn phải ra đi khỏi đời bạn nếu họ không xứng với tình yêu bạn dành cho họ! Mình có được sự lạnh lùng như ngày hôm nay là do đã chịu đựng gần 5 năm sống không bằng chết nên giờ mình ngộ ra chân lý: chồng chỉ là người đi cùng ta trên 1 đoạn đường, họ sẵn sàng rời bỏ ta bất kỳ lúc nào. Trên đời này có 2 điều khiến ta phải chịu đựng- hy sinh đó là người sinh ra ta và người ta sinh ra, còn lại tất cả đều có thể thay đổi. Bạn vừa sinh xong không được khóc nhiều vì mắt bạn sẽ yếu ( mình bị rồi đây), con bạn bị mất sữa và cái quan trọng nhất là nếu bé bú sữa mẹ bé sẽ bị ảnh hưởng bởi khi cơ thể người mẹ stress sẽ giải phóng hoạt chất không tốt qua sữa... còn nhiều điều nữa sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn và con - mình và con mình đang chịu đựng những tác hại từ những ngày tháng ấy đây. Vì thế mình khuyên bạn nếu chưa có chỗ để đi, hãy kiên nhẫn tích lũy lương thực, khi thuyền đã sẵn sàng , khi ấy bạn dong buồm ra khơi. Trong lúc chờ đợi , hãy tập bỏ mặc anh ta, đừng để ý đến những thứ gì liên quan đến anh ta, người như anh ta không thay đổi được đâu. Buông bỏ, lo liệu tính toán chuyện tương lai của hai mẹ con. Giờ cứ nhìn con, lấy con làm động lực mà sống và kiên định vượt qua khúc quanh nghiệt ngã của cuộc đời! Dù trời có bão giông thì cũng đến lúc trời quang mây tạnh! Nếu hôm nay bạn vượt qua được những đớn đau này, trên bước đường ngày mai bạn sẽ kiêng cường hơn, bản lĩnh hơn để đương đầu với nhiều thử thách khác chờ đợi bạn phía trước. Lúc ấy, bạn mới đủ mạnh mẽ dang đôi tay bảo vệ, chở che cho thiên thần bé nhỏ của mình! Cố lên bạn! Nếu cần chia sẻ vui buồn, bạn cứ liên lạc với mình, mình tình nguyện làm “thùng rác” cho bạn để bạn trút bớt nỗi đau, để nhẹ lòng mà chăm sóc thiên thần nhỏ của bạn. Thương bạn!
Anh Thu 09-04-2020 12:47:01
bạn không phải không biết giữ chồng mà là bạn quá kém trong việc nhận xét một người đàn ông. Ấn tượng ban đầu luôn làm người phụ nữ mê muội.
Cô gái bắt phải xe của anh tài xế ‘có mùi’ và sau chuyến xe dài 13km giữa trời nắng, cô gái bất bình, tự nhận mình ‘cạn phước’.
Có lẽ không cần phải dạy các bà mẹ yêu con như thế nào bởi đó là chuyện của trái tim.
Mẹ tôi chưa từng đo tình cảm, giá trị của ba bằng tiền, bằng sự thành bại. Cũng chưa từng tính toán hay rời đi.
Không phải mọi cảm xúc đều cần giữ lại. Khi biết buông bớt những điều không cần thiết, gia đình sẽ trở thành nơi dễ thở và bình yên hơn mỗi ngày.
Nhóm đồng nghiệp, gồm tôi, Lan và Huy, rủ nhau mở tài khoản, mỗi người một ít vốn, coi như kiếm thêm tiền chợ mỗi tháng.
Đôi khi, lùi lại một bước, giữ cho nhau một khoảng cách an toàn lại là cách tốt nhất để bảo tồn sự tôn trọng và tình thân
Nếu cứ mãi đứng đó đợi chờ hay mong mỏi một cái ngoảnh đầu thì cuối cùng chính bản thân sẽ tự khước từ hạnh phúc.
Làm sao để 'sống sót' qua giai đoạn khó khăn này, khi bạn bị thất nghiệp ở tuổi 45, với 2 đứa con đang độ tuổi ăn học, đang ở nhà thuê?
Một lời lỡ miệng trong phòng ngủ có thể trở thành vết cứa sâu vào lòng tự trọng, nhất là khi nó chạm đến sự so sánh với người cũ.
Cầm 2 cuốn sổ hồng trên tay, tôi mới thấm thía câu chuyện phía sau những quyết định đầu tư đất cát tưởng chừng rất dễ ăn như thế này.
Họ lụi tàn do lòng tham, do chủ quan và nóng vội. Làm nên cuộc đời rực rỡ là nghị lực. Giữ được cuộc đời rực rỡ là bản lĩnh
Nghe chồng, tôi đã bán mảnh đất nền nhà phố vị trí đẹp để mua chung cư, đến giờ tôi vẫn tiếc nuối vì không thể mua lại được tài sản này.
Hạnh phúc nên là một cuốn sổ tiết kiệm dày hay một đôi chân đã đi qua vạn dặm đường?
Mới đây, 1 tài khoản đã đăng bài viết trên mạng xã hội có chủ đề khá sốc 'Thà không có cha còn hơn chứng kiến mẹ chịu đựng'
Ở độ tuổi tưởng chừng như mọi thứ đã yên ổn, vững vàng thì đột nhiên mất việc có lẽ cũng giống như một "cơn địa chấn" với người tuổi trung niên.
Anh em, bạn bè thân thiết đã sập bẫy đầu tư lùa gà dù tôi lờ mờ đoán ra và ra sức ngăn cản.
Phụ nữ vốn được gọi là phái đẹp. Hà cớ gì chị em lại tự tước đi quyền làm đẹp cho mình, cũng là làm đẹp cho đời?
Theo thỏa thuận, bạn đứng tên sổ đỏ, còn tôi giữ sổ và đất giữ không bán ít nhất 10 năm. Nhưng bạn vừa lấy vợ thì phi vụ tan vỡ.