Thương… hại

26/12/2018 - 15:00

PNO - Cứ tưởng thời nay người ta yêu nhau tiến bộ và bình đẳng, nhưng không phải. Vẫn còn nhiều người trẻ chọn cách sống “trái tim nhầm chỗ đặt lên đầu”.

Tôi ngỡ mình nhầm tên khi thấy Zalo của đứa em họ viết: “Mặc kệ anh coi em là gì cũng được, mặc kệ thứ tình anh dành cho em là gì cũng không quan trọng… Chỉ cần em yêu anh là đủ”.

Thuong… hai
Ảnh minh họa

Cách đây chưa lâu, tôi đọc một status trên Facebook, đại ý là anh ta đang yêu một cô gái, nhưng cô ấy không chọn anh, anh hùng hồn tuyên bố sẽ chờ cô cho đến chết. Vấn đề ở chỗ, anh bảo chỉ cần ở cô lòng thương hại thôi cũng đủ. Dòng tâm trạng ấy, dù không cán mốc “triệu like”, cũng câu được cả trăm ngàn like, vì anh chàng là một nhân vật có chút tên tuổi. Tôi rùng mình. Đã có biết bao câu chuyện đau lòng xảy ra chỉ vì người ta yêu bất chấp và bằng mọi giá níu giữ mảnh tình yêu không trọn vẹn ấy.

Tôi vẫn nhớ câu nói của nhân vật Mịch với Long trong tác phẩm Giông tố của Vũ Trọng Phụng: “Anh sẽ thương hại tôi mãi chứ?”. Ôi, sao không phải là “yêu” hay “thương” mà lại là “thương hại”! Nhiều người thích dùng từ “thương” mộc mạc, bởi cảm giác nó sâu và rộng, bao hàm cả “yêu” và có thể còn hơn cả tình yêu. Tôi nhớ có người từng nói: “Thích rồi mới đến yêu, từ yêu mới đến thương”. Thương là bao dung, tha thứ, chăm sóc… tin tưởng và chờ đợi, nhưng thương khác với thương hại. Ở đó không có chỗ cho sự ban bố, tội nghiệp hay rủ lòng thương để… làm phước.

Tôi từng xem một bộ phim Mỹ, nói về một cô gái thuộc tầng lớp thấp kém, đem lòng yêu một chàng thuộc dòng dõi quý tộc. Bạn thân của cô gái “cố vấn” rằng, tình yêu xuất phát từ lòng thương hại cũng là diễm phúc. Cô gái bảo không, tuyệt đối không. Trong tình yêu và hôn nhân không có chỗ cho lòng thương hại. Nếu chỉ là thương hại, cô sẽ không bao giờ chạm đến đáy trái tim người đàn ông ấy. Cuối cùng, cái cô có là tình yêu chân thành. Cô được yêu thương, vì cô xứng đáng. Cô đã không cố gắng đẩy người mình yêu thấp xuống mà chính cô nỗ lực vươn lên để sánh ngang với anh.

Thuong… hai
Ảnh minh họa

Hôm đi làm tóc ở tiệm quen, có chị khách kể chuyện chồng “nuôi mèo” ở chỗ làm. Chị chủ tiệm và vài người khách đang ngồi chờ hỏi chị làm thế nào, chị tình thật: “Đến lúc nào đó ổng nhìn lại, thấy tội nghiệp vợ, thì sẽ hết chơi bời thôi”. Để đi cùng nhau, một người vợ lại mong ở chồng mình sự “tội nghiệp” ư? “Tội nghiệp” - một biến thể của lòng thương hại, không thể là phần tử kết dính hai con người, vì nó là chất keo dễ bong tróc nhất.

Tôi nhớ người đàn bà tật nguyền, gắn đời mình với đôi nạng gỗ, ở một miền quê xa lắc. Từ thị xã, phải đi ba lần phà, đò mới đến được nhà cô. Cô đã dứt khoát ly hôn và chọn nuôi con một mình khi người chồng thú nhận chỉ vì thương hại nên mới lấy cô làm vợ. Cô bảo cô không cần thương hại, vì nó khiến cô thấy mình tật nguyền hơn cả đôi chân khiếm khuyết. Tôi thích sự mạnh mẽ và lạc quan nơi cô như thích ngắm nhìn một nhành hoa lau trong gió, tươi đẹp và kiêu hãnh.

Ai đó bảo, phụ nữ nên chọn người yêu mình, còn đàn ông hãy chọn người mình yêu. Thật ra, cả đàn ông lẫn đàn bà đều nên lấy người yêu mình và mình yêu. Khi tình yêu chỉ đến từ một phía, tất sẽ mất cân bằng. Cuộc sống vốn đã chẳng dễ dàng, tình thương hại sẽ càng khiến người ta mệt mỏi vì nặng bước chân, vì cảm giác vay mượn và tạm bợ. 

Vũ Hải An

 
TIN MỚI