PNO - Vợ chồng tôi không cãi vã. Anh chưa một lần to tiếng với vợ, tôi nhờ gì cũng làm. Nhìn bên ngoài, ai cũng bảo tôi sướng vì có người chồng hiền lành nhưng chỉ ở trong cuộc mới hiểu cảm giác nghẹt thở khi sống cạnh một "tảng băng" thụ động.
| Chia sẻ bài viết: |
Lan Thu 03-03-2026 10:57:38
Tôi đảm bảo chồng bạn có bồ nhí, chán cơm thèm phở nên về mới lạnh nhạt vợ con.
Quỳnh Mai 03-03-2026 10:56:03
Hôn nhân sẽ trải qua rất nhiều giai đoạn, không phải lúc nào cũng màu hồng đâu.Giai đoạn đầu thì đẹp đẽ, nhiều mơ mộng và hoài bão. Càng về sau, gánh nặng cơm áo gạo tiền, cuộc đời bao sự cố xảy tới sẽ vùi dập cho tơi bời. Ai bình tĩnh, sáng suốt, biết cứng biết mềm thì là kẻ chiến thắng. Ai cái tôi quá lớn, không linh hoạt thì toang. Tin tôi đi, tôi đã trải qua sóng gió, nay tôi 60 tuổi rồi. Giờ nhìn lại những lần suýt ly hôn, vợ chồng tôi còn bật cười và nói sao hồi ấy mình lại thế nhỉ, thật vớ vẩn, không đáng tẹo nào.
Thái Hoa 03-03-2026 10:51:08
Chị còn yêu chồng không, còn cần gia đình này không? Chị hãy lấy tờ giấy chia làm hai cột và gạch đầu dòng ra. Một bên là những thứ tốt, những lúc chị vui vẻ, hạnh phúc khi sống với anh ta. Bên kia là những điều chưa được. Sau đó, chị tổng so sánh xem bên nào nhiều hơn. Từ đó, chị hãy cân nhắc để đưa ra quyết định cần dừng lại hay tiếp tục nhé. Tuy nhiên, nếu tiếp tục thì chị cần thẳng thắn nói chuyện với chồng, bày tỏ hết suy nghĩ của mình, những gì mà chị đang chia sẻ đó, tránh dùng những lời lẽ sát thương nhau. Chị cũng lắng nghe xem anh ấy có gì muốn bày tỏ. Tôi chắc chắn anh sai thì chị cũng có điểm chưa chuẩn đâu. Nói ra hết rồi cùng điều chỉnh lại bản thân, chỉ có cách ấy nếu muốn tiếp tục đồng hành.
Kim Vân 03-03-2026 10:47:09
Nhiều đôi chửi nhau, đánh nhau chan chát mà vẫn ở với nhau tới già. Thế nhưng có những đôi không nói nặng nhau câu nào mà lòng thì lạnh từ lâu. Đã lạnh thì khó cứu.
Mai Lan 03-03-2026 10:45:29
Thời bây giờ, giới trẻ đã có sự thay đổi trong suy nghĩ, sống cho bản thân nhiều hơn và cũng ít nhẫn nhịn hơn. Đó là lý do tỷ lệ ly hôn cũng cao hơn. Nếu cư xử tốt với nhau thì ở, không tốt nữa ta chia tay. Thế thôi! Quan điểm này tôi thấy cũng không sai đâu dù nó xôi thịt. Cứ bấu víu vào cái gọi là đạo đức và hy sinh cho người khác làm gì. Cuộc đời ai chẳng sống một đời, sống cho mình trước, mình phải ổn mới lo cho người khác được.
Vũ Văn Tiệp 03-03-2026 10:42:46
Hồi đó, cha mẹ tôi rất hay cãi vã. Cha tôi thời trẻ cũng bay bướm, trăng hoa, mẹ sống khổ tâm lắm. Mẹ tôi âm thầm nhẫn nhịn, nuốt lệ vào lòng, lo cơm nước dọn dẹp và chăm sóc anh em chúng tôi. Người đời biết chuyện thì cười mẹ tôi ngủ muội, hèn yếu, không dám đứng lên đòi công bằng, không dám tìm hạnh phúc cho mình. Lúc ấy, tôi cũng từng trách mẹ, hỏi sao mẹ không ly hôn, sao phải sống với người chồng vô tâm, bạc bẽo và giả tạo.
Mãi sau này, khi lấy vợ lấy chồng rồi, tôi mới hiểu nhờ mẹ mà chúng tôi vẫn có một gia đình đủ cha đủ mẹ. Khi mẹ đã lớn tuổi, cha tôi cũng thôi hết thói tung tẩy. Hai ông bà vẫn sống chung nhà, ngủ chung giường và ăn cơm cùng nhau sớm tối.
Tôi hỏi mẹ vì sao không ra đi mà lại chấp nhận cuộc sống như vậy. Mẹ không oán trách, chỉ nói vì đây là nhà của mẹ, nơi có những người mẹ thương yêu.
Mẹ tôi mất năm 77 tuổi vì đột quỵ. Cha tôi sốc trước sự ra đi quá bất ngờ của vợ mình. Ông ngồi lặng bên di ảnh mẹ tôi, bỏ cơm không ăn. Từ ngày mẹ không còn, cha ăn mặc quần áo nhàu nhĩ. Ba vẫn sống một mình trong căn nhà của ba mẹ. Chúng tôi mang cơm sang cho, ba chỉ đụng đũa. Đồ đạc của mẹ vẫn còn nguyên, ông không cho dọn dẹp đi.
Ba năm sau, cha tôi cũng theo mẹ. Ông không chịu nổi sự mất mát quá lớn lao ấy. Thế nên, đừng để như cha tôi, hãy trân trọng vợ mình ngay khi còn có thể.
Thanh Hải 03-03-2026 10:33:06
Dù sống với nhau lâu quá rồi, đủ tường tỏ hết mọi ngóc ngách xấu tốt của đối phương, mất đi cảm giác háo hức, chinh phục thì ta vẫn còn đó một gia đình, con cái, trách nhiệm cùng nhau vun đắp. Gia đình còn thì cuộc đời này ta còn có thành tựu. Suy cho cùng bon chen, tranh đấu chẳng phải chỉ để tha mồi về tổ, vun vén cho gia đình nhỏ thân yêu hay sao? Để khi về già, không làm ra tiền nữa rồi, bên gối vẫn có một người bạn đời đã cùng mình qua bao dông bão. Thời gian nghiệt ngã, ai chẳng thay đổi, già, xấu đi và soi gương mình cũng có đẹp nữa đâu. Đừng vô cảm với bạn đời của mình, đó là thứ quí giá nhất đó. Con cái lớn sẽ bay xa, chỉ có bạn đời là đồng hành với mình tới lúc nhắm mắt xuôi tay thôi.
Trịnh Bảo Kim 03-03-2026 10:28:05
Có những quan điểm cho rằng khi là chồng, là vợ của mình rồi thì chắc chắn rồi, mình hoàn toàn sở hữu rồi nên mình không cần khách sáo nữa, chẳng cần tổn hao tâm tư nhiều thèm cho người đó nữa. Lười nói lời có cánh, lười bày tỏ sự quan tâm vì đằng nào chẳng là của mình rồi. Nhưng điều đó âm thầm giết chết mối quan hệ lúc nào không hay và châm ngòi cho mọi sự đổ vỡ.
Phạm Toàn 03-03-2026 10:25:42
Nếu không còn trân trọng, không còn thương yêu thì buông tay nhau đi, sống cạnh nhau để làm khổ nhau, tra tấn tinh thần nhau làm gì. Ấy thế mà có những thứ mất đi rồi mới hối tiếc, tiếc nuối cũng muộn. Như tôi đây, từng có gia đình đầy đủ chồng vợ hoàn chỉnh. Chúng tôi cũng trải qua giai đoạn vô cảm y như bạn kể, không trân trọng người bên cạnh. Ly hôn, lập gia đình lần sau. Thời gian đầu cũng thấy háo hức, mới mẻ nhưng ở với người mới đôi năm thôi thì nhận ra chẳng thể nào bằng người đầu tiên. Vợ chồng phải cùng nhau từ đầu, đồng cam cộng khổ mới có sự gắn kết sâu sắc, tự dưng nhảy bổ vào đời nhau ở giữa chừng nó khác lắm. Ai cũng thủ thế, toan tính. Hôn nhân lúc ấy không còn cái niềm tin tuyệt đối như với lần đầu nữa đâu.
Hà 03-03-2026 10:20:39
Anh ta thấy hết đó bạn. Chẳng qua là cố tình lờ đi thôi. Cảm xúc chai sạn biến thành vô cảm.
Không phải chỉ khi có con thì gia đình mới hạnh phúc hay phụ nữ mới hoàn thành nhiệm vụ. Hạnh phúc hay không còn tùy vào quan điểm của mỗi người.
Vợ chồng tôi có một nhóm bạn thân, trong đó có một phụ nữ mà mãi sau này tôi mới biết cô ấy chính là người yêu cũ của chồng mình.
Một người đàn ông có thể không giàu, không giỏi ăn nói nhưng khi người phụ nữ của anh ta bị tổn thương, anh ta phải chọn đứng về phía cô ấy.
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.
Ly hôn không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất nhưng sống mãi trong một cuộc hôn nhân đầy oán hận cũng không phải là con đường lành mạnh.
Khi yêu, vợ tôi hay nói "anh bên ngoài có ai cũng được, miễn về với em". Thế nhưng, cưới xong thì cô ấy ghen kinh hoàng.
Em và cô ấy không còn là vợ chồng. Mối liên kết duy nhất còn lại là con. Vậy nên mọi trao đổi chỉ nên xoay quanh các vấn đề của con.
Người yêu thương mình là người muốn mình tốt lên, vững vàng lên từng ngày; không phải là sự thao túng, khống chế...
Con dâu tôi cực kỳ cao tay, luôn đóng vai người tốt trong mọi mâu thuẫn giữa tôi và con trai.
Cháu không cần cố gắng trở thành một người hoàn hảo. Chỉ cần là một người tử tế, chân thành thì sẽ luôn có những người phù hợp với cháu.