Quà cứu trợ mùa dịch

17/08/2020 - 05:30

PNO - Khi tin dịch bùng phát trở lại, ngày nào tôi cũng nhận được những cuộc gọi liên tục từ gia đình ở quê. Hết mẹ tới chị, hết cô tới dì, phần lớn nội dung là “tình hình căng lắm” để chốt lại là tôi nên “dìa quê tránh dịch”.

Hơn chín giờ đêm, chuông điện thoại reo dồn dập. Vì thấy số lạ nên tôi quyết định không nghe máy. Sau ba hồi chuông đổ, đoán đó là một cuộc gọi cần thiết, tôi ngần ngại nhấn nút nghe. Một giọng nói lạ gấp gáp vang lên: “Alô, alô… Phải số điện thoại của Hằng hông em? Ra mở cửa nhận đồ dưới quê gửi lên nè! Chỗ này xe không đậu lâu được”.

Mất vài giây định thần, tôi mới vỡ lẽ và cảm thấy có lỗi trước sự “lười biếng” của mình: “Dạ! Dạ! Em xuống liền!”.

Khi cánh cổng mở, và xác nhận tôi chính là Hằng, anh lơ xe chỉ kịp đặt thùng đồ cùng cái giỏ kiểu “mấy bà nội trợ miền Tây” xuống thềm, rồi vội vã lên xe đóng cửa. Tôi chưa kịp hỏi bên trong thùng là gì thì xe đã lăn bánh. 

Chuyện là khi tin dịch bùng phát trở lại, ngày nào tôi cũng nhận được những cuộc gọi liên tục từ gia đình ở quê. Hết mẹ tới chị, hết cô tới dì, phần lớn nội dung là “tình hình căng lắm” để chốt lại là tôi nên “dìa quê tránh dịch”.

Thật sự, một ngày mệt mỏi với công việc, lại phải tranh thủ học thêm tiếng Anh vào buổi tối nên không ngày nào tôi về đến phòng trọ trước 9g30. Người mệt nhoài, chỉ muốn tắm rửa nhanh rồi đi ngủ, nhưng ngày nào tôi cũng phải “tiếp chuyện” điện thoại, với những câu hỏi xoay quanh “Bữa nay vẫn đi học hả?”, “Lớp có đeo khẩu trang hết không?”, “Nhớ tan học là dìa nhà, đừng có đi đâu nữa nghen!”…

Tôi trả lời một cách qua loa, chỉ mong có cơ hội tắt máy.

Cho đến một ngày cuối tháng Bảy, khi TP.HCM yêu cầu người dân không nên tụ tập quá 30 người, như bước đầu cho giãn cách lần hai, thì mẹ tôi lại gọi lên khẩn thiết: “Thôi xin nghỉ học nghỉ làm dìa quê đi con! Người ta dìa quá trời nè. Để mai mốt hổng có xe dìa nữa đâu con!”.

 
Ảnh mang tính minh họa: Internet
Ảnh mang tính minh họa: Internet

Sự thật là có một bộ phận người dân đang đổ xô về miền Tây tránh dịch. Những ngày này, những chuyến xe khách dường như lúc nào cũng đầy kín người. Nhưng với tư tưởng “nội bất xuất, ngoại bất nhập”, tôi vẫn cho rằng trong tình trạng căng thẳng hiện tại, tốt nhất là nên “bất di bất dịch”, ai đang ở đâu thì ở yên đó. Tôi cãi lời mẹ dù biết rằng bà đang rất nóng ruột. Thế rồi mẹ giận và cắt ngang cuộc gọi. Tôi cũng ôm trong mình nỗi bực dọc không kém, vì nghĩ rằng, mẹ đang làm mọi thứ rối tung lên.

Tôi khệ nệ rinh thùng đồ và phải nghỉ vài ba chặng vì phòng trọ ở tuốt trên cao. Bình thường khi gửi đồ, mẹ sẽ báo trước cho tôi mấy ngày. Nhưng lần này thật quá bất ngờ. Có thể mẹ giận không muốn nói chuyện với tôi. Cũng có thể ý định gửi đồ diễn ra quá gấp gáp, mà mẹ thì bận luôn tay nên quên, chưa kịp báo tôi biết. 

Trong cái thùng các-tông được dán kín mít kia có gì? Đó là cái nồi cơm điện mini - cái mà hầu hết phòng ở của con gái cần phải có, nhưng với một đứa không thích bếp núc như tôi thì tuyệt nhiên không. Bên trong cái nồi còn được dán nhãn mới toanh, kèm thêm tờ giấy bảo hành là chục cái trứng vịt “chà bá” được gói kỹ càng.

Trong cái giỏ kiểu “mấy bà nội trợ miền Tây” vẫn hay xách đi chợ có gì? Đó là một chục ký gạo thơm được bọc kỹ trong ba lớp túi ni-lông, một chục gói mì tôm, một chai nước mắm lớn, một chai dầu ăn vừa, một lọ bột nêm được đóng nắp cẩn thận, một bịch bột ngọt mini, nửa ký đường, nửa ký muối, năm quả chanh, hai quả ớt, nửa ký tôm khô, hai hộp cà phê pha sẵn mà tôi vẫn thường uống khi ở quê. Ngoài ra, còn có năm quả xoài cát chu vừa mới lên da được bọc cẩn thận như trái cây xuất khẩu.

Có thể mọi người sẽ thắc mắc sao lại không có khẩu trang và nước rửa tay - hai thứ tối quan trọng trong việc chống dịch? Sự thật là những thứ như thế đã được mẹ tôi trang bị kỹ từ đợt dịch trước. Mẹ vốn tính lo xa.

Chị tôi cũng kiểu “vô âu vô lo”, nhưng từ khi làm mẹ, chị cũng bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn. Chị lùng mua nào nước rửa tay thường, rửa tay khô, nào cồn, nào nước muối, nào viên C sủi, tinh dầu cùng khẩu trang y tế các loại để trang bị vào ba-lô khi tôi trở lại Sài Gòn tiếp tục học và làm việc vào giữa tháng Năm vừa rồi, dù lúc ấy ai cũng yên tâm rằng đã hết dịch.Thế nên, khi dịch bùng phát trở lại, tôi dường như chẳng mất đồng nào để mua khẩu trang. 

“Không về được thì nhớ ăn uống cẩn thận. Mẹ gởi đồ ăn lên để con hạn chế ra ngoài. Hoặc lỡ chợ không bán thì còn có mà xài”- mẹ gọi nói vậy rồi tắt điện thoại. Tôi ngồi nhìn những thứ mình vừa bày biện ra khắp phòng, đầu óc trống rỗng, cổ họng tự dưng nghèn nghẹn, khóe mắt cay cay.

Thúy Hằng

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Phụ nữ tuổi ngoài 30 như… hộp sữa cận date?

    Phụ nữ tuổi ngoài 30 như… hộp sữa cận date?

    23-06-2026 17:30

    Mới đây, mạng xã hội dậy sóng trước bài đăng của một chủ tài khoản khi chia sẻ lại những bình luận khiếm nhã từ một bộ phận đàn ông...

  • Vét sạch tiền mua nhà thành phố cho con

    Vét sạch tiền mua nhà thành phố cho con

    23-06-2026 14:24

    Thương con không có một mái nhà, chị vét sạch tiền tiết kiệm, lại vay mượn thêm mua nhà cho con để rồi bản thân phải sống chật vật.

  • Me keo nhung nhớ

    Me keo nhung nhớ

    23-06-2026 06:00

    Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...

  • Những người đàn bà góa

    Những người đàn bà góa

    22-06-2026 18:15

    Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.

  • Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    22-06-2026 06:00

    Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.

  • Đàn ông đi họp lớp

    Đàn ông đi họp lớp

    21-06-2026 19:30

    Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.

  • Mệt thì về nhà với ba

    Mệt thì về nhà với ba

    21-06-2026 19:00

    Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai

  • Một tách Viagra đen trước giờ G?

    Một tách Viagra đen trước giờ G?

    21-06-2026 16:12

    Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.

  • Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    21-06-2026 06:00

    Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn

  • Ai biết đâu là lần cuối

    Ai biết đâu là lần cuối

    20-06-2026 13:50

    Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.

  • Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    20-06-2026 06:00

    Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…

  • Chiếc bẫy tình thân

    Chiếc bẫy tình thân

    19-06-2026 06:00

    Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.

  • Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    18-06-2026 19:00

    Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.

  • Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    18-06-2026 17:28

    Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống

  • Có mẹ, con có mùa hè

    Có mẹ, con có mùa hè

    18-06-2026 06:00

    Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...

  • Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    17-06-2026 17:37

    “Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.

  • Có chồng mà như không

    Có chồng mà như không

    17-06-2026 06:00

    Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.

  • Những lớp học cắt may ngày ấy…

    Những lớp học cắt may ngày ấy…

    16-06-2026 19:30

    Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...