“Nghỉ còn mệt hơn đi làm” là tâm sự chung của nhiều chị em trong dịp nghỉ lễ.
Giờ khởi hành đã cận kề mà nhà tôi luôn trong tình trạng căng thẳng, tranh luận gay gắt chuyện “đi hay hủy” chuyến du lịch dịp lễ...
“Tôi gả con cho anh để con có mái ấm yên ổn, chứ không phải để anh dọa đuổi và yêu cầu tôi dạy dỗ lại", ba tôi nói rất to.
“Anh xin lỗi. Sao không nói với anh?”. Sau bao năm, giữa những tin nhắn cộc lốc về con cái, tiền bạc, chị mới nhận được lời xin lỗi từ chồng.
Con tôi sẽ hạnh phúc được bao lâu khi người đàn ông này sẽ già đi và có lối sống của người già trong khi con tôi còn quá trẻ?
Nhà có hai chị em bạn dâu. Một cô đang bầu bì, một cô đang nuôi con mọn. Nhà tôi lúc nào cũng như cái chợ.
Theo lời chị, chỉ cần tôi đầu tư số tiền đó vào đất, vài tháng sau sẽ có tiền tỷ trong tay.
Chị lo sợ những biến cố làm hôn nhân tan vỡ. Nhiều đêm chị nghĩ, những nhọc nhằn, cam go của cuộc sống sẽ đẩy anh chị xa nhau.
Tôi lặng người nghe những lời thấm thía đó. Sao bao lâu nay ở bên mẹ, tôi lại không ngộ ra được những điều chí lý ấy?
Hôn nhân là sự cam kết lâu dài mà hai bên cần vun đắp. Nhưng khi mọi nỗ lực đều bế tắc, thì buông tay có lẽ là hơn.
Chỉ vì hèn nhát không dám ly hôn, tôi đã dẫn cuộc đời mấy mẹ con vào ngõ cụt tăm tối.
Chồng em đã qua một lần say nắng. Bây giờ em không biết có tiếp tục sống chung nổi không.
Chỉ trong ba tháng, tôi lần lượt chứng kiến hai người bạn ly hôn. Sau đó, hai người đi hai con đường khác hẳn.
Em biết mẹ đã quyết định quên đi, không nhắc chuyện cũ nhưng trong lòng em vẫn nghĩ đến cha ruột của mình.
Trong lúc tôi đau khổ nhất, mẹ chồng đã đứng ra che chắn, bảo vệ tôi.
Tối đó, anh về nhắn một tin đề nghị chia tay. Anh nói anh mệt mỏi...
Hãy cân nhắc bởi khoe khoang đôi khi hun nóng nhiệt huyết, và ngược lại khiêm tốn, rụt rè lại làm tụt hứng, gây tự ti nơi người đàn ông.
Ly hôn không tốt - không xấu, đó là một quãng đời bình thường. Khi bạn chọn rẽ sang hướng này, tức là bạn đã bắt đầu con đường mới.
Chị đắm chìm trong ảo tưởng rằng mình là người quan trọng, chồng con chỉ như cây tầm gửi sống nương vào chị.
Tôi được biết tất cả các bà các cô, ai cũng có quỹ riêng. Nói là quỹ riêng, chẳng qua là khoản cất riêng đề phòng thôi...
Chúng ta chỉ nhìn những hạnh phúc trên Facebook mà không thấy giọt nước mắt phía sau. Ta có cảm giác thế gian này chỉ riêng mình bất hạnh.
Sau hai năm ly hôn, Thạch ngày càng sa sút. Trong khi đó, Thủy không chỉ trẻ đẹp, mà còn mua được nhà và lấy được bằng thạc sĩ.
Người bạn hỏi nửa đùa nửa thật: "Có cho mấy đứa về ăn cưới ba nó không?". Chị trấn tĩnh mấy giây rồi gượng gạo: "Về làm gì!".
Chị có quyền được nghỉ ngơi. Mà chị cũng đã nghỉ hưu chính thức rồi còn gì, định là nghỉ ngơi mà cuối cùng còn bận rộn hơn lúc đang đi làm.
Tôi biết, hai bên dòng họ vun vén vào, để chúng tôi không bỏ nhau, tội tụi nhỏ. Nhưng cứ nhìn cảnh anh tự đắc vì được bênh, tôi càng giận.