Tất nhiên là Di không từ chối, nếu không muốn nói là tim Di loạn nhịp trước lời mời bất ngờ đó. Lúc đứng trước tủ áo, Di thấy mình liên tục tự trấn an rằng, vẫn ổn đấy thôi, đừng mơ mộng quá Di ơi, chắc là anh bỗng dưng có chút hứng thú vậy mà, hà cớ gì Di phải cuống quýt vội vàng đến thế!
Nắng đã tàn rồi, khi Di tìm được anh ở quán vắng. Họ uống bia, ăn nghêu hấp sả và nói những chuyện tầm phào. Ngờ ngợ trong lòng Di ý nghĩ mơ hồ rằng, anh đang sao ấy, anh không bình thường chút nào, đây chẳng phải người đàn ông lạnh lùng và chừng mực mà bấy lâu Di quen biết. Duy chỉ những cử chỉ dịu dàng là quen thuộc, vẫn làm lòng Di chưa bao giờ nguôi những cảm động và viển vông của mình:
- Em xài nước hoa gì mà dễ chịu quá!
Khi anh khẽ nghiêng người và nói cùng Di câu đó, Di biết là anh đã say. Bất chợt, Di ngạc nhiên khi thấy anh tự trả lời:
- Là mùi hương phấn, phải không Di?
Cô chỉ có thể im lặng gật đầu, cũng như sẵn sàng ưng thuận, khi anh, vẫn trong cơn cao hứng bất chợt nào đó rủ rê:
- Mình đi khiêu vũ, nghe Di?
Sàn đông và lạ lẫm. Khi tấm màn lớn được kéo qua một bên chừa lối, anh bất chợt quay lại, nắm lấy bàn tay Di, dắt vào. Cử chỉ thân tình đầu tiên giữa hai người sau gần 5 năm quen biết làm Di hầu như không điều khiển được suy nghĩ của mình. Di chẳng còn biết nơi đó rộng chật, xấu đẹp thế nào, mấy chị phụ nữ xung quanh ăn mặc ra sao hay đang hát bài gì. Di mụ mẫm đi mất rồi. Mọi thứ diễn ra như trong một cơn mơ bất ngờ nào đó, và Di, thảng thốt khi anh bỗng dưng ở gần bên Di đến vậy, vòng tay anh ôm Di trong bản slow chặt đến mức lòng Di nghẹn ngào.
Họ ngồi bên nhau trên chiếc ghế nệm ấm áp và gần gũi, nhìn từng cặp từng cặp lả lướt ngang qua. Thi thoảng, họ cười với nhau, ngô nghê, lạ lẫm. Như thể chưa từng có chừng ấy năm dài quen biết, trao đổi công việc, trò chuyện… Và Di “kết” anh, âm thầm, mãnh liệt, dai dẳng, đau đáu, trôi qua biết bao nhiêu ngày tháng… Khi Di ngớ ngẩn đếm được họ đã nghe qua bốn bài hát, thì anh bất ngờ đặt lên môi Di nụ hôn tê dại. Di lả người xa xót vì sợ, vì xấu hổ, vì hạnh phúc giữa bóng tối chập choạng của sàn nhảy.
Anh mở điện thoại. Có tin nhắn đến. Là của Di, đang ngồi bên cạnh:
- Anh có muốn rời khỏi chỗ này với Di không?
- Và không về nhà, Di nhé.
Sau cái tin hồi đáp của anh, cả hai nhìn vào mắt nhau, hiểu rằng mọi lời nói lúc này đều thừa thãi. Đọng lại trong Di là vòng tay vội vã, ngấu nghiến của anh, như thể anh đã khao khát Di lâu lắm rồi, đã đằng đẵng chờ đợi giây phút họ thuộc về nhau vậy.

Từ đêm hôm đó, Di tự ru ngủ rằng mình có anh trong đời. Ngay trong lần hẹn hò đầu tiên tiếp theo, anh mua tặng Di một lọ nước hoa màu hồng, mà chưa kịp mở ra, Di đã biết, đó sẽ là mùi hương phấn. Thứ hương thơm không hẳn ngọt ngào đa tình, không ào ạt, không quyến rũ đê mê tức thời nhưng da diết, đọng mãi trong ký ức của anh chẳng thể nào thay đổi hay phai nhạt.
Vợ dọn đi vào một ngày anh không ngờ tới nhất. Dù trước đó, đã vô số lần, anh nghe vợ lặp đi lặp lại câu hăm dọa rằng, sẽ bỏ nhà đi, không muốn ở chung với anh nữa. Và bao lần như một, anh đều trả lời rất kiểu cách, đầy trêu ngươi:
- Xin mời! Lặn đi cho nước nó trong.
Sau này, khi anh kể cho Di nghe câu chuyện đó, cô đã bật cười trước lối nói năng có phần… “ba đá” trẻ con của anh. Anh đi làm về đã thấy vườn không nhà trống, vật dụng của hai mẹ con biến mất sạch, như thể chưa từng tồn tại. Anh vốn hiểu vợ không phải mẫu người nói suông, nhưng không ngờ ngày ấy đến nhanh như thế. Anh hầu như chưa chuẩn bị gì để đối mặt với căn nhà chỉ còn lại một mình, tựa hồ khoảng thời gian cả gia đình sống chung chẳng phải là sự thật đã từng.
Di, hiển nhiên với lý trí và sự sáng suốt của người ngoài cuộc, e dè đưa ra cho anh vài lời khuyên đầy tính… đối phó:
- Anh cứ án binh bất động. Rồi bên kia tất sẽ có biến, phải chủ động liên lạc với anh thôi.
Kèm theo đó là một hành động mà Di cho rằng không thể không làm: Anh nên thay chìa khóa nhà ngay lập tức. Cẩn tắc vô áy náy. Anh chỉ biết cười trước lý lẽ của người phụ nữ đang ở bên mình. Di ơi là Di! Sao có lúc em hiền hậu mong manh thế, lại có thể toan tính những điều vừa thực dụng vừa xa lạ đến vậy. Vợ con anh bỏ đi rồi, anh còn gì phải lo, phải tiếc để mà phải thay chìa khóa cửa kia chứ?
Đêm đầu tiên ở một mình trong căn nhà không rộng nhưng giờ trở nên lạnh lẽo, anh mất ngủ. Cảm giác thật kỳ lạ. Ngủ một mình nhiều đêm tiếp nối trong không gian từng đông vui ấm áp, thật chẳng dễ chịu gì. Di có thể hình dung ra sự cô độc, nhỏ bé và hoang mang của anh. Mọi thứ dường như đang chối bỏ mình. Di thử hình dung ra anh, chếnh choáng hơi men, loay hoay mở cửa, và đối mặt với căn phòng tối đen, rợn vắng hơi người. Anh đã quên đóng tiền điện đúng hạn, nhà bị cắt điện.
Anh không buồn tìm kiếm chút ánh sáng nào nữa. Một mình dò dẫm trong bóng tối, anh ngả người lên nệm, cảm thấy đơn độc đến tận cùng.
Anh biết, đêm nay chưa phải là đêm sau cuối.
***
Di linh cảm mình sẽ chẳng có nhiều thời gian. Đoạn đường đồng hành cùng anh đến lúc nào đó phải kết thúc. Anh sẽ đi tiếp, một mình. Hay là Di bỏ cuộc? Di không biết. Di không dám đối diện với ý nghĩ, mình chỉ là người thế vai, mang chút hơi ấm tạm bợ đến bên anh, sưởi mong manh lên những khoảnh khắc vụng trộm mà lòng anh vẫn khắc khoải. Những ân tình cũ vẫn trải đầy mật ngọt trong tim anh. Mùi hương của ký ức, phảng phất phấn thơm. Không ai thay thế được. Dù Di có cố tình, có vay mượn, có tưởng bở thế nào chăng nữa.
Chỉ riêng Di hiểu, mình hãy vội vàng hơn những lúc bên anh. Khi người phụ nữ có mùi hương phấn ấy còn mải mê với những cuộc vui bên ngoài, khi anh, trong những cuộc ái ân bên Di, vẫn thì thầm rằng, em vẫn thơm mùi phấn đó, phải không Di.
- Anh có thương Di không?
- Có. Thật. Nhiều.
Bao giờ câu trả lời của anh cũng là “tổng hợp”. Để sẵn cho những câu kế tiếp của Di là “thật không anh?”, “nhiều không anh?”. Di cứ muốn được nghe chính miệng anh khẳng định một điều tưởng chừng hiển nhiên chẳng thể nào khác được ấy bao nhiêu lần cũng không đủ.
Vì đâu Di cứ hỏi đi hỏi lại một nội dung nhàm chán ấy nhỉ? Di không thấy… mỏi miệng hay sao? Anh cũng vô số lần nêu lên với Di điều thắc mắc ấy. Sao Di có thể nói cùng anh rằng, Di hỏi, bởi Di hoài nghi, lo sợ. Bởi yêu một người, với Di, là bất biến, là vô tận, là mọi thứ đều có thể thay đổi, có thể biến mất, có thể vỡ tan, nhưng mãi mãi Di vẫn muốn ở bên người đàn ông của mình. Di biết vin vào đâu ngoài chút niềm tin hư ảo mà câu trả lời của anh mang lại bây giờ?
Di tải những tấm hình cũ lên facebook. Hình này anh chụp cho Di ở biển. Sóng ngút ngàn, có hiểu nỗi riêng mang của Di? Trong khách sạn, bên tượng những cô gái Chăm đầu đội bình, đang uốn lượn múa hát, Di cười với anh. Trên cao nguyên lồng lộng, anh nắm chặt tay Di trong những đêm bất an muộn màng. “Anh sợ làm Di thiệt thòi”.
“Anh có là… Sở Khanh đâu mà cần phải nói thế. Di hiểu mà”.
Di mở điện thoại, bấm vào biểu tượng hình bao thư. Tin nhắn nhiều quá, chắc phải vài trăm cái. Hoặc có thể là cả ngàn tin. Những yêu thương đượm buồn khi Di lướt ngón tay lên đó, thoáng qua mắt Di một câu cảm động, chắc là nhất thời:
“Anh nghĩ rất nhiều lần rằng, rồi cuối cùng chỉ có Di là thật lòng, là tốt với anh. Cảm ơn đời đã đưa em đến bên anh”.
Đó là khi anh đang hồ hởi trước niềm hy vọng có thể đoàn tụ. Vợ anh cho biết sẽ suy nghĩ lại. Đợi đến cuối tháng này... Và Di, thật lòng mong anh ổn định. Mong anh không phải đau buồn nhiều thêm nữa.
Di mở tủ áo, tần ngần nhìn lọ nước hoa vẫn còn nguyên niêm phong chưa mở. Mùi phấn thơm, bảng lảng, phù phiếm, mong manh. Như cuộc tình lỡ mà Di trao cho anh. Làm sao anh có thể biết rằng, trong chừng bấy lâu thời gian gần gũi, Di chưa từng một lần sử dụng lọ nước hoa anh tặng. Mùi hương phấn không hợp với Di. Hương thơm ma mị đó chẳng thể nào đi chung với một người thẳng tính, bộc trực, yêu ghét hừng hực như Di được.
Di nhẹ cầm lọ nước hoa trên tay. Nước mắt từ đâu rơi xuống, đăng đắng. Hôm nay, Di đã biết câu trả lời cho câu hỏi chán ngấy và quen thuộc của mình: Anh có thương em không?
Hoàng My