Mẹ không bao giờ tắt ti vi

30/05/2021 - 09:32

PNO - Nỗi cô đơn ấy trong lòng mẹ làm sao tôi hiểu được. Mẹ cô đơn đến độ đôi khi chỉ cần có lao xao tiếng người cho căn nhà bớt vắng lạnh.

Dịch dã bùng trở lại. Tôi không thể cuối tuần chạy xe về với mẹ được như trước đây. Đi từ vùng dịch trở ra, khi không có việc gì đặc biệt thì điều đó giống như việc không biết trân trọng công sức, nỗ lực của bao người trong ngành y. Công việc ở cơ quan tôi thời gian này cũng giảm đi đáng kể. Tôi trở nên nhàn nhã một cách bất đắc dĩ.

Hai đứa nhỏ nhà tôi được bà ngoại đón sang nhà chăm chút từ hôm chúng nghỉ học. Ngoại nói: “Hai vợ chồng bây đi làm, ra ngoài tiếp xúc bao nhiêu người nên mẹ không yên tâm về bọn nhỏ”. Vậy là chúng tôi thành vợ chồng son. Điều duy nhất tôi không yên tâm là mẹ mình ở quê.

Ba tôi đã mất, mẹ tôi ở một mình. Khi em gái lấy chồng, mẹ cho em miếng đất nhỏ sát bên cạnh để em cất nhà. Tôi hỏi sao mẹ không để vợ chồng em ở chung luôn, thì mẹ nói làm vậy khó cho con rể, để vợ chồng em sống riêng cho thoải mái. Mẹ cũng muốn giữ căn nhà đang ở cho riêng mình vì mẹ biết ba hàng ngày vẫn về với mẹ… Tôi mở lời đón mẹ lên phố ở cùng thì mẹ không chịu, mẹ nói mẹ ở quê quen rồi. Ở đó còn có bà con lối xóm, có bàn thờ ba.

Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Vì có em gái ở cạnh đó tôi cũng phần nào yên tâm, nhất là khi các cháu ngoại của mẹ ra đời, tiếng ríu rít ầu ơ hàng ngày giúp căn nhà của mẹ bớt hiu quạnh. Cuối tuần thì vợ chồng tôi mới về cùng mẹ được. Tôi cũng vui vì vợ tôi hiểu chuyện và rất trân trọng những mong muốn nhỏ nhoi của mẹ chồng.

Chính vợ là người đã đề nghị lắp camera nhà mẹ, để còn biết tình hình mẹ ra sao cho dễ. Và giờ không về được với mẹ, lại rảnh việc hơn, nên tôi mở camera ra coi thường xuyên hơn.

Lúc nào tôi cũng thấy mẹ lui cui với đàn gà, mảnh vườn, những luống rau xanh… Mẹ từng nói ở tuổi mẹ nếu ngồi không là bệnh đó. Và quả thật thực tại hay trong kí ức của tôi thì lúc nào hình ảnh mẹ cũng đang là làm một việc gì đó. Tôi chỉ ngạc nhiên là luôn luôn, mẹ để cái ti vi trong nhà trong trạng thái đang mở. Lúc đầu tôi nghĩ có lẽ mẹ quên. Lâu lâu coi lại tôi vẫn thấy mẹ một nơi còn cái ti vi trong nhà vẫn chạy. Tôi gọi điện nhắc thì chỉ thấy mẹ cười.

Hôm sau, rồi hôm sau nữa vẫn thế. Tôi khá ngạc nhiên. Mẹ đâu đã lẫn đến mức đó. Mà với bản tính tiết kiệm của người già thì mẹ biết rõ như vậy là tốn tiền điện của mẹ mà. Nhưng kì lạ là tôi có nhắc sao thì mẹ vẫn để ti vi chạy… một mình.

Trong câu chuyện rộn ràng sáng nay, tôi chen ngang hỏi mẹ: “Sao mẹ quên tắt ti vi hoài vậy?”. Giọng mẹ chợt chùng lại sau tiếng thở dài: “Mẹ có quên đâu. Dạo này mấy đứa nhỏ nhà út về bên nội, nhà mẹ vắng quá, mẹ để ti vi cho có tiếng người”.

Để ti vi cho có tiếng người! Tôi lặng người. Trời ơi, sao tôi vô tâm đến thế. Vậy mà tôi cứ nghĩ rằng mẹ quên tắt. Thậm chí tôi còn bực dọc khi nhìn vào camera, mẹ thì ở ngoài vườn mà trong nhà tivi vẫn chạy… Người già sao mà thương đến vậy.

Khi con cái con nhỏ, bao vất vả lo toan. Khi về già, tưởng an nhàn hơn thì đàn con trưởng thành đi sống cuộc đời riêng của nó. Ba tôi đã không song hành cùng mẹ đến cuối cuộc đời, nỗi cô đơn ấy trong lòng mẹ làm sao tôi hiểu được. Cô đơn đến độ đôi khi chỉ cần được nghe lao xao tiếng người cho căn nhà bớt quạnh quẽ, cho không gian ấm áp hơn thôi.

Khoé mắt tôi bỗng thấy cay cay.

Đỗ Phong

 
Array ( [news_id] => 1435615 [news_title] => Mẹ không bao giờ tắt ti vi [news_title_seo] => Mẹ không bao giờ tắt ti vi [news_supertitle] => [news_picture] => me-va-ti-vi_1622276299.jpg [news_subcontent] => Mẹ cô đơn đến độ đôi khi chỉ cần lao xao tiếng người cho căn nhà bớt vắng lạnh. [news_subcontent_seo] => Mẹ cô đơn đến độ đôi khi chỉ cần lao xao tiếng người cho căn nhà bớt vắng lạnh. [news_headline] => Nỗi cô đơn ấy trong lòng mẹ làm sao tôi hiểu được. Mẹ cô đơn đến độ đôi khi chỉ cần có lao xao tiếng người cho căn nhà bớt vắng lạnh. [news_content] =>

Dịch dã bùng trở lại. Tôi không thể cuối tuần chạy xe về với mẹ được như trước đây. Đi từ vùng dịch trở ra, khi không có việc gì đặc biệt thì điều đó giống như việc không biết trân trọng công sức, nỗ lực của bao người trong ngành y. Công việc ở cơ quan tôi thời gian này cũng giảm đi đáng kể. Tôi trở nên nhàn nhã một cách bất đắc dĩ.

Hai đứa nhỏ nhà tôi được bà ngoại đón sang nhà chăm chút từ hôm chúng nghỉ học. Ngoại nói: “Hai vợ chồng bây đi làm, ra ngoài tiếp xúc bao nhiêu người nên mẹ không yên tâm về bọn nhỏ”. Vậy là chúng tôi thành vợ chồng son. Điều duy nhất tôi không yên tâm là mẹ mình ở quê.

Ba tôi đã mất, mẹ tôi ở một mình. Khi em gái lấy chồng, mẹ cho em miếng đất nhỏ sát bên cạnh để em cất nhà. Tôi hỏi sao mẹ không để vợ chồng em ở chung luôn, thì mẹ nói làm vậy khó cho con rể, để vợ chồng em sống riêng cho thoải mái. Mẹ cũng muốn giữ căn nhà đang ở cho riêng mình vì mẹ biết ba hàng ngày vẫn về với mẹ… Tôi mở lời đón mẹ lên phố ở cùng thì mẹ không chịu, mẹ nói mẹ ở quê quen rồi. Ở đó còn có bà con lối xóm, có bàn thờ ba.

Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Vì có em gái ở cạnh đó tôi cũng phần nào yên tâm, nhất là khi các cháu ngoại của mẹ ra đời, tiếng ríu rít ầu ơ hàng ngày giúp căn nhà của mẹ bớt hiu quạnh. Cuối tuần thì vợ chồng tôi mới về cùng mẹ được. Tôi cũng vui vì vợ tôi hiểu chuyện và rất trân trọng những mong muốn nhỏ nhoi của mẹ chồng.

Chính vợ là người đã đề nghị lắp camera nhà mẹ, để còn biết tình hình mẹ ra sao cho dễ. Và giờ không về được với mẹ, lại rảnh việc hơn, nên tôi mở camera ra coi thường xuyên hơn.

Lúc nào tôi cũng thấy mẹ lui cui với đàn gà, mảnh vườn, những luống rau xanh… Mẹ từng nói ở tuổi mẹ nếu ngồi không là bệnh đó. Và quả thật thực tại hay trong kí ức của tôi thì lúc nào hình ảnh mẹ cũng đang là làm một việc gì đó. Tôi chỉ ngạc nhiên là luôn luôn, mẹ để cái ti vi trong nhà trong trạng thái đang mở. Lúc đầu tôi nghĩ có lẽ mẹ quên. Lâu lâu coi lại tôi vẫn thấy mẹ một nơi còn cái ti vi trong nhà vẫn chạy. Tôi gọi điện nhắc thì chỉ thấy mẹ cười.

Hôm sau, rồi hôm sau nữa vẫn thế. Tôi khá ngạc nhiên. Mẹ đâu đã lẫn đến mức đó. Mà với bản tính tiết kiệm của người già thì mẹ biết rõ như vậy là tốn tiền điện của mẹ mà. Nhưng kì lạ là tôi có nhắc sao thì mẹ vẫn để ti vi chạy… một mình.

Trong câu chuyện rộn ràng sáng nay, tôi chen ngang hỏi mẹ: “Sao mẹ quên tắt ti vi hoài vậy?”. Giọng mẹ chợt chùng lại sau tiếng thở dài: “Mẹ có quên đâu. Dạo này mấy đứa nhỏ nhà út về bên nội, nhà mẹ vắng quá, mẹ để ti vi cho có tiếng người”.

Để ti vi cho có tiếng người! Tôi lặng người. Trời ơi, sao tôi vô tâm đến thế. Vậy mà tôi cứ nghĩ rằng mẹ quên tắt. Thậm chí tôi còn bực dọc khi nhìn vào camera, mẹ thì ở ngoài vườn mà trong nhà tivi vẫn chạy… Người già sao mà thương đến vậy.

Khi con cái con nhỏ, bao vất vả lo toan. Khi về già, tưởng an nhàn hơn thì đàn con trưởng thành đi sống cuộc đời riêng của nó. Ba tôi đã không song hành cùng mẹ đến cuối cuộc đời, nỗi cô đơn ấy trong lòng mẹ làm sao tôi hiểu được. Cô đơn đến độ đôi khi chỉ cần được nghe lao xao tiếng người cho căn nhà bớt quạnh quẽ, cho không gian ấm áp hơn thôi.

Khoé mắt tôi bỗng thấy cay cay.

Đỗ Phong

[news_source] => [news_tag] => Mẹ và ti vi,Mẹ già ở quê,dịch Covid-19 [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-05-29 15:09:39 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-05-30 09:32:33 [news_relate_news] => 1435268,1435491,1435267, [newcol_id] => [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => all [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2588 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/me-khong-bao-gio-tat-ti-vi-a1435615.html [tag] => Mẹ và ti viMẹ già ở quêdịch Covid 19 [daynews2] => 2021-05-30 09:32 [daynews] => 30/05/2021 - 09:32 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Chồng nhát như thỏ đế

    Chồng nhát như thỏ đế

    24-09-2021 05:36

    Chích vắc xin xong, anh dặn tôi đủ điều, sổ tiết kiệm, sổ đỏ để đâu, ai còn thiếu tiền… Anh còn "trăng trối", nói tôi ráng nuôi hai con ăn học.

  • Mong sao người cũ bình yên

    Mong sao người cũ bình yên

    23-09-2021 16:20

    Nhớ nhau, chỉ để trong lòng, mong cho nhau được bình yên. Hạnh phúc gia đình càng phải được nâng niu, gìn giữ. Mình lo vun vén gia đình mình thôi!

  • “Két sắt” chồng

    “Két sắt” chồng

    23-09-2021 12:00

    Đáng nể hơn, thu nhập của hai vợ chồng chỉ ở mức khá, nhưng Tuấn luôn chu toàn mọi “khoản chi tinh thần”, để gia đình có chất lượng sống tốt.

  • Tâm sự của F0: Vì sao tôi sống?

    Tâm sự của F0: Vì sao tôi sống?

    23-09-2021 06:00

    Vậy đó, tôi còn lưu luyến cái cuộc đời thật đẹp này, chưa nỡ ra đi, đành để khách “Cô-Vy” đi trước. Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống.

  • Chột dạ với album kỷ niệm chăn gối của chồng

    Chột dạ với album kỷ niệm chăn gối của chồng

    22-09-2021 20:48

    Thực tế, không ít quyển album hình và tiếng kiểu này đã giúp thanh xuân hóa chuyện vợ chồng của nhiều người.

  • Chị dâu ngoại tình, nói hay không?

    Chị dâu ngoại tình, nói hay không?

    22-09-2021 09:54

    Tôi mong mình nhìn lầm, nhưng đúng là chị dâu và người đàn ông lạ. Đôi mắt chị mở to thảng thốt nhìn tôi.

  • Người thân… độc hại

    Người thân… độc hại

    22-09-2021 05:45

    Bản thân bạn hãy hiểu sự độc hại đó không đến từ một ác ý nào, mà nó chỉ xuất phát từ tình thương không thực sự sáng suốt.

  • Năm nay không ai thu tiền tổ chức Trung thu...

    Năm nay không ai thu tiền tổ chức Trung thu...

    21-09-2021 17:12

    Đang ăn trưa, chị dâu buột miệng: “Sao năm nay chưa có ai đi thu tiền Trung thu của tụi nhỏ nhỉ?”. Tôi bật cười.

  • Trung thu không tiếng trống

    Trung thu không tiếng trống

    21-09-2021 10:30

    Con hẻm đang trong vùng xanh, tích tắc đổi màu đỏ khi test nhanh phát hiện ra cả chục ca F0 ngay khi Trung thu của tụi nhỏ cận kề.

  • Bí mật trong máy tính của chồng

    Bí mật trong máy tính của chồng

    21-09-2021 05:31

    Tôi nhờ em trai in ra và dán toàn bộ ảnh của anh và người yêu cũ lên tường phòng ngủ.

  • Cặp đôi “tai ương”

    Cặp đôi “tai ương”

    20-09-2021 18:23

    Họ luôn nhìn vào nhau ở khía cạnh yêu thương, quan tâm và trách nhiệm. Có những giới hạn tuyệt vời đó, mọi khác biệt cũng chỉ là chuyện bên rìa.

  • Giống bánh Trung thu quá ha!

    Giống bánh Trung thu quá ha!

    20-09-2021 12:24

    Và những chiếc bánh chẳng giống ai, chẳng theo một chuẩn nào đã làm ra những khoảnh khắc vô giá, giữ được nhịp điệu Trung thu trong tuổi thơ con gái tôi…

  • Học online: Các mẹ cũng học lại lớp Một

    Học online: Các mẹ cũng học lại lớp Một

    20-09-2021 05:58

    Thì ra cô giáo giảng bài cho các bé, sẵn phụ huynh ngồi cạnh, cô tranh thủ giảng cho cả phụ huynh...

  • Hết dịch, má sẽ đi thăm hàng xóm

    Hết dịch, má sẽ đi thăm hàng xóm

    19-09-2021 14:22

    Lên trông cháu, má kêu trời: “Sao các con sống xa cách với hàng xóm đến vậy?”.

  • “Chết” vì tấm hình

    “Chết” vì tấm hình

    19-09-2021 06:00

    Nếu từ tấm hình này mà lộ chuyện, chắc anh ấy sẽ giận lắm, có khi còn chấm dứt luôn vì mối quan hệ của tụi em vẫn chưa đâu tới đâu.

  • Yêu là bao dung

    Yêu là bao dung

    18-09-2021 18:05

    Có những thứ khi mất đi rồi, người ta mới cay đắng nhận ra mình đã có. Lời ấy vận vào đời anh, thật là… Anh nợ em một lời xin lỗi.

  • Đứt duyên

    Đứt duyên

    18-09-2021 05:47

    Giá như anh chị tôi có được cái nhìn, cách nghĩ rộng thoáng thì giờ này hẳn Lam đã có thể vui vầy bên chồng con như các bạn của nó rồi.

  • Hết dịch bạn sẽ làm gì đầu tiên?

    Hết dịch bạn sẽ làm gì đầu tiên?

    17-09-2021 16:34

    Tôi sẽ chạy vòng vòng thành phố để tận hưởng cảm giác tự do. Hít căng lồng ngực mừng nhịp sống bình thường trở lại.