PNO - Chưa cưới đã lo chuyện ly hôn, mẹ chồng tương lai giục con trai đứng tên trên bất động sản một mình, phòng khi phải chia đôi.
| Chia sẻ bài viết: |
Trần Thu Hằng 11-08-2025 10:03:17
Thôi cũng còn may nhận ra sớm mà tránh. Cuộc sống cứ phòng bị nhau mệt mỏi lắm, biết thế còn cố lao đầu vào làm gì.
Trần Sang Sang 10-08-2025 07:28:10
Ông con trai trong câu chuyện này y hệt chồng cũ của tôi. Và đương nhiên là tôi không thể ở nổi, chia tay rồi. Vợ chồng mà đề phòng nhau thế thì cưới làm gì, cần thử thách thì chứng tỏ là chưa tin tưởng. Nền tảng hôn nhân vậy sao mà bền vững cho được, suốt ngày nghi kỵ nhau, của anh của tôi rồi bao giờ người phụ nữ cũng sẽ yếu thế, thiệt thòi, ấm ức thôi. Quần quật như giúp việc không công, sáng lo việc cơ quan, về lo việc nhà, tối la hầu chồng mà còn bị...thử thách thì thôi để cho mẹ con nhà họ tự mà hứng nhau đi.
thu ngọc 10-08-2025 06:30:15
chuyện đó cũng dễ hiều thôi. Bây giờ tình trạng hôn nhân tan vỡ rất nhanh và rất nhiều. Nói chung ai cũng thủ cho mình. Có lẻ nghe những lời đó bạn rất sốc. Nhưng nếu nhìn thoáng lại coi như bạn k biết việc đó. cưới nhau rồi có nhà ở cũng ổn định. Còn người ta phòng mình thì mình cũng nên phòng lại.Đừng nghĩ nhiều sẽ rất mệt. Ai cũng thế thôi bạn ạ. Có lựa 100 người cũng vậy thôi chẳng qua là cách thể hiện thôi.
Giữa những ngày giá vàng biến động, căn nhà vốn yên bình của tôi bỗng trở thành chiến trường căng thẳng khi mẹ đòi lại 5 cây vàng vợ chồng tôi mượn.
Con gái vẫn còn thời gian rất dài phía trước để khởi nghiệp và tôi có thể hỗ trợ bằng nhiều cách
Cho đến năm đầu tiên đón tết bên nhà chồng, tôi mới bắt đầu ngấm đòn tết.
Mấy ai làm dâu mà được mẹ chồng yêu thương như con gái? Có bao nhiêu người phụ nữ cất bước về nhà chồng mà được thật sự xem là "người nhà"?
Khoảnh khắc đón ba ở nhà xe, cùng với những thùng xốp, giỏ cói… ấy chính là khi tôi cảm nhận, mùa xuân đã về thật gần, thật ấm êm, đủ đầy.
Mỗi cuối năm, nghe má hỏi “Tết này được thưởng nhiều không con?” là tim tôi thắt lại, vừa thương vừa tủi…
Chị tin rằng khi gánh nặng đau thương được trút bỏ, trên môi em dâu sẽ lại nở nụ cười rạng rỡ như nắng xuân.
Bạn mang toàn bộ số tiền tiết kiệm 300 triệu đồng và thậm chí còn xoay thêm tiền khắp nơi, vay mượn để mua bạc.
Khi người chồng ưu tiên gần như toàn bộ nguồn lực cho bên nội, đó là điều nên chấp nhận hay là điều cần được nói ra, bàn lại?
Tôi chợt nhận ra, cột mốc 30 không đến bằng những cú rẽ ngoạn mục, mà âm thầm gõ cửa, trao cho mỗi người phụ nữ những tấm vé khác nhau.
Nếu hôm nay có thể đưa cha mẹ đến những nơi chưa từng đến, ăn những món ngon cha mẹ chưa được ăn thì đó đã là một điều may mắn.
Mấy hôm nay, mẹ Hiền cứ ra vào thẫn thờ. Ánh mắt mẹ xa xăm, nhìn vào bảng điện tử cập nhật giá vàng mà lòng nặng trĩu.
Biết bao người đi về trên phố là biết bao những câu chuyện khác nhau ở tuổi trung niên, mà nếu ngồi lại có lẽ cũng sẽ là kẻ khóc người cười.
Tôi học cách dành ra một khoản tiết kiệm rõ ràng cho tương lai và một khoản khác để tận hưởng hiện tại: ăn một bữa ngon khi mệt...
Nhà là mái ấm, là nơi những cơn phiền muộn dừng lại sau cánh cửa, nơi lưu giữ những mảnh ký ức lấp lánh của đời người.
Mỗi lần mua vàng, Hằng để vào hũ. Nhìn hũ vàng ngày một đầy lên, Hằng cảm thấy yên tâm. Ngắm nghía thành quả, mệt mỏi gì cũng tan biến.
Hồng đau khổ khi 40 tuổi vẫn chưa có được ngôi nhà riêng để nâng niu, chăm chút.
Đàn bà đâu chỉ bỏ tiền, họ bỏ ra cả thanh xuân rực rỡ nhất, đặt cược cả cuộc đời để “sắm” một ông chồng.