PNO - Bọn trẻ bây giờ cứ viện cớ bận rộn. Tôi chỉ tự hỏi, ngày xưa nuôi con vất vả như vậy, cha mẹ có bao giờ lấy cái bận làm lý do để bỏ rơi con không.
| Chia sẻ bài viết: |
Le Thuy 24-04-2026 16:41:16
Người ta hay nói là nước mắt chảy xuôi, nhưng mà dù sao người con cũng nên nghĩ về cha mẹ, thăm cha mẹ nhiều hơn để khi không còn cha mẹ trên đời nữa, lúc đó thấy hối hận thì đã muộn rồi
Nhung 24-04-2026 13:09:00
Sinh con, nuôi con lớn là xong trách nhiệm, nó sống cuộc đời của nó, mình sống cuộc đời của mình… Bớt mong cầu thì bớt đau khổ!
Trần Thị Liễu 24-04-2026 10:55:18
Cha mẹ nào có sống đời cùng con cái được mãi. Những người con khi còn cha mẹ hãy trân trọng, thời gian của cha mẹ còn ngắn lắm. Hãy về gặp cha mẹ, gọi điện hỏi thăm khi còn có thể nhé.
Tuấn 24-04-2026 10:54:01
Thế giờ con nó không quan tâm thì mình phải héo mòn mà chết à. Tôi nghĩ mình nên chủ động cho cuộc sống của mình chứ nhỉ. Già cũng có bạn già mà, trồng cây, nuôi cá, đọc báo, xem ti vi.
Trần Quyên 24-04-2026 10:51:44
Cha ông ta nói đâu có sai: "Cha mẹ nuôi con đâu tính ngày tính tháng, con nuôi cha mẹ thì kể tháng kể ngày."
Phạm Sơn 24-04-2026 10:50:06
Con cái giờ ích kỷ lắm, cứ quen đòi hỏi từ cha mẹ một chiều thôi. Khi nào bạn chia nhà thì nó sẽ về thăm bạn ngay.
Mỹ Hà 24-04-2026 10:46:50
Xu thế chung nó thế, chẳng ai sai cả. Qui luật cuộc sống là như vậy.
Anh Dũng 24-04-2026 10:38:15
Không đòi hỏi cao siêu gì, gọi điện hỏi thăm bố mẹ mà cũng khó đến vậy sao? Mấy người trẻ tuổi nên soi xét lại bản thân đi. Thứ tự ưu tiên của mình là gì? Dù bận tới mấy cũng không thể nào là không sắp xếp nổi thời gian hằng ngày gọi điện hỏi thăm bố mẹ được.
Lê Thị Vân 24-04-2026 10:36:31
So sánh ngày xưa cha mẹ vất vả lo cho con có bao giờ bỏ rơi con mà giờ con nói bận làm lý do ít quan tâm cha mẹ cũng chưa chuẩn. Cháu nghĩ thế này cô ạ. Cha mẹ sinh con ra nuôi con là trách nhiệm, con cũng đâu có quyền lựa chọn được sinh ra hay không. Khi con cái trưởng thành lấy vợ gả chồng, sinh con đẻ cái thì lại tiếp nối vòng lặp ấy, phải lo toan cho con cái của mình. Như chính bản thân cô chú là cha mẹ, tự hỏi xem có vẹn toàn được cả chuyện chăm sóc con cái lẫn cha mẹ đẻ hay chưa? Thế nên hãy thông cảm cho con cái. Không phải ít hỏi han, biếu xén, thăm nom là không quan tâm cha mẹ. Nhiều khi cũng lực bất tòng tâm cô ạ.
Thu Hạnh 24-04-2026 10:32:19
Thôi, cả đời dành cho con rồi, giờ vợ chồng chị dành thời gian cho bản thân đi. Hai anh chị chăm chút cho nhau, cùng nhau vui sống tuổi già. Mình cứ nghĩ thoáng ra chị ạ, con có đời của nó, mình có đời của mình. Con cái lớn là có gia đình riêng và phải lo cho gia đình nó, nó nhớ tới cha mẹ thì thăm hỏi chứ cũng không đòi hỏi hơn được. Chắc cuộc sống của con cũng áp lực lắm chị ạ.
Xuân Mai 24-04-2026 10:28:55
Nước mắt chảy xuôi chị ạ. Tôi cũng ở hoàn cảnh như chị nên tôi hiểu lòng chị. Về già trống trải, cô đơn. Cả đời chăm chút cho con cái, coi con cái là lẽ sống. Vậy mà khi con đủ lông đủ cánh thì bay đi mất luôn, chẳng thèm ngoái lại.
Sự bình yên của gia đình lớn lúc này chính là liều thuốc an ủi lớn nhất cho chị. Hãy dành thời gian chăm sóc, bù đắp cho những người thân yêu.
Sông có khúc người có lúc. Dù có thẩm quyền nhưng em hãy cân nhắc kỹ trước khi sa thải ai đó, nhất là người đã gắn bó lâu với công ty.
Tôi hết lòng với nhà chồng, nhà chồng cũng nói xem tôi như con ruột. Vậy mà tôi phát hiện cả nhà lập một nhóm chát nhưng loại tôi ra.
Hôn nhân có những giai đoạn chông chênh vì cái tôi của hai bên quá lớn. Là người muốn giữ, anh phải hạ cái tôi xuống trước.
Em là một người mẹ kiên cường. Vì con, em lại càng phải vững vàng hơn. Hãy tin sự chân thành và chuyên nghiệp sẽ mở lối đi bình an.
Vợ tôi bảo mình là chị, thương cha mẹ già yếu nên phải phụ cấp nuôi em để san sẻ gánh nặng tuổi già cho ông bà.
Mọi biện pháp mắng chửi hay dùng bạo lực lúc này đều là dầu đổ vào lửa. Anh cần thay đổi chiến thuật từ "đối đầu" sang "giải cứu".
Vợ chồng em đang ly thân. Chuyện bắt đầu từ việc anh ấy nghi ngờ em ngoại tình, trong khi em thực sự không có gì khuất tất.
Sau khi sinh bé thứ hai cách đây 7 năm, chồng tôi dọn sang phòng khác và vợ chồng hoàn toàn không có đời sống gối chăn.
Rắc rối này xuất phát từ quá khứ của anh ấy, hãy để anh ấy dọn dẹp. Em phải mang nặng đẻ đau, không việc gì phải đứng ra hứng gạch đá.
Từ góc độ người ngoài, anh ấy là người tốt, có trách nhiệm với con. Liệu có thể tìm được một giải pháp khác ngoài việc cắt giảm tiền cấp dưỡng?
Bây giờ từ chối lòng tốt của chị, cho con ra ở riêng thì sợ chị tự ái, còn đồng ý cho con ở nhờ thì sợ phát sinh phiền toái.
Nỗi đau của cậu mợ và sự xót xa của mẹ chồng em là có thật nhưng họ không có quyền dùng nguồn gen của em vì bất cứ mục đích nào.
Bình thường, người ta thất tình thì có thể kêu than, khóc lóc... còn em chỉ biết chống chọi với nỗi đau một mình vì em yêu người cùng giới.
Chồng vô tâm, tôi rất muốn ly thân để anh nhìn nhận lại mọi chuyện và thay đổi. Thế nhưng, tôi lại lo chồng giận tôi bỏ đi rồi ly hôn thật.
Nếu bạn vội vàng kết tội anh ấy ngoại tình khi chưa có bằng chứng xác thực, khoảng cách xa xôi rất dễ đẩy vợ chồng bạn vào thế đối đầu.
Bạn đang nỗ lực sửa sai bằng cách giao ra sự tự do nhưng quên rằng, định vị chỉ quản lý được thân xác, không quản lý được lòng tin…
Con gái không hề né tránh mà coi chuyện có bạn trai ở tuổi 17 là hết sức bình thường. Là mẹ, sao tôi bình chân như vại được?