Khi con trở về

30/01/2017 - 11:30

PNO - Chị viết thư trong tâm trạng bàng hoàng, đau đớn, hoảng loạn. Chị hỏi Hạnh Dung làm cách nào giấu chồng một chuyện động trời, là chuyện con gái của anh chị thực ra không phải là… con gái!

Con bé xinh đẹp, giỏi giang, là niềm tự hào của anh chị khi đoạt một học bổng toàn phần đi học ở Anh, đạt loại giỏi, lại tiếp tục lấy học bổng học thạc sĩ xong mới chịu về nước. Gần ba mươi tuổi đầu, năng động, được bao nhiêu công ty săn đón chèo kéo, con bé chưa hề có ý định lấy chồng, anh thấy cũng bình thường. Anh vẫn khoe: “Con gái tao, thằng nào “li vồ” cao mới có gan xáp lại, dễ dàng gì tán tỉnh một cái đầu thông minh như nó”.

Trời ơi, nếu mà anh biết con bé rung cảm mãnh liệt trước một cô bạn gái và quyết định xách va li ra Bắc theo cô gái ấy, bất chấp chuyện nhảy việc đổi công ty hay xa cha xa mẹ... Chị nghe con tâm sự mà rụng rời tay chân, nếu chồng chị biết, chắc anh lên cơn tai biến. Con bé nói, con đi rồi, má làm sao nói chuyện từ từ cho ba hiểu, chứ ba cứ giới thiệu anh này anh khác, tội ba. Con không lấy chồng đâu…

Làm sao giấu mãi chuyện này được, mà chối bỏ chuyện này, tức giận, phẫn nộ với con, cũng là vô lý. Những đứa con không thể đáp ứng hết tất cả những mong muốn, kỳ vọng của các bậc cha mẹ. Cha mẹ bình thường, con học hành thông minh vượt bậc, cha mẹ lấy làm sung sướng tự hào. Nhưng nếu cha mẹ bình thường, con bỗng nhiên có cảm xúc giới tính đặc biệt hơn cha mẹ, thì cha mẹ lấy làm xấu hổ, nhục nhã ư?

 Chị bảo, mình đàn bà, làm sao giảng cho các ông ấy hiểu. Ừ thì thôi, anh phải chấp nhận thực tế khó hiểu là con gái mình không lập gia đình. Ðến một lúc nào đó anh ấy sẽ tự hiểu ra. Con gái chị tự chọn lấy hạnh phúc cho mình, không thể buộc hạnh phúc phải mặc đồng phục. Chị hãy đứng về phía con mình, và nói cho con biết cô gái kia cũng có thể có một lựa chọn khác, hãy tôn trọng quyết định của cô ấy, hạnh phúc của cô ấy, như mẹ tôn trọng con…

Hạnh Dung viết cho chị mà phấp phỏng lo, lỡ chuyện của con gái chị trắc trở thật, mà dễ vậy lắm, chẳng biết cô gái ấy sẽ cư xử thế nào, người mẹ ấy sẽ sống làm sao.

Khi thấy con bé trở về với gia đình, lui cui dọn dẹp mấy ngày giáp tết, ngồi may sửa màn cửa, đi lau dọn phòng này phòng khác, chị đã mừng. Biết đâu những trắc trở của cuộc đời sẽ thay đổi con bé, biết đâu “sông có khúc người có lúc”, bản tính đàn bà sẽ lại trỗi dậy trong con, cái cây đời sẽ lại đâm chồi nảy lộc. Con gái chị đi mua đất về thay cho mấy chậu cây, buổi chiều trồng lại, bó cột cho cây đứng vững, buổi sáng tưới cây, săm soi nhìn cây có mọc thẳng không, lá non có bị héo không…

Chị nhìn con, thấy quả thật mình đã xa con nhiều quá. Vài lần thử, thấy con không hào hứng, chị thôi không rủ con cùng làm, cũng không buồn khi con gái không mặn mà chuyện bếp núc, chuyện làm mứt làm dưa. Thì nó thích sơn nhà, sửa điện, tháo quạt trần xuống lau chùi vô dầu mỡ, mắc gì mình bắt nó đi sên mứt làm chi!  

Lâu lắm rồi gia đình mới có một cái tết sum vầy, đầm ấm. Chị bỗng nhiên thấy chuyện ông chồng mình lười sửa điện, lười thay mấy miếng ngói bể trước ban công nhà, lười rửa xe, là chuyện cũng… bình thường. Tính ra, trong ổng cũng có một phần bản tính… đàn bà, cái phần xưa nay chị ra sức chỉ trích, kết tội. Có sao đâu! Cái bù trừ của tạo hóa nhiều khi cắc cớ hơn mình tưởng, nhưng nghĩ cho cùng, ai cũng có quyền sống theo kiểu của mình. Làm sao mà tính được phân lượng bù trừ sao cho cân, sao cho đúng!

Cuối năm, trong một gia đình nhỏ, cô gái tự băng bó vết thương để quay trở về nhà. Cô biết, cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, mẹ vẫn là người yêu cô vô điều kiện. Những kỳ vọng đổi thay sẽ được giữ gìn cho năm mới, nhưng cuộc sống hôm nay đang tặng cô mùa cuối năm và mái nhà của ba mẹ, như một lần để hàn gắn, để trưởng thành.

Và chị, khi gặp Hạnh Dung, chị nói, đó là quyền của con gái chị.

Dù con có quyết định như thế nào, chị vẫn sẽ đồng hành cùng con, trên con đường trưởng thành, cũng là con đường tìm kiếm bản ngã của mình, hạnh phúc của mình. Gia đình sẽ luôn là nền tảng vững bền cho những quyết định của mỗi thành viên, dù đó là những quyết định khác thường, mới mẻ và có phần lạ lẫm.

Chị đã dặn con, khi thất vọng, khi đớn đau, cả những khi không ai chấp nhận con nữa, hãy trở về nhà, hãy trở về với gia đình của con; mẹ đã biết, gia đình phải thay đổi cho vừa với tầm vóc, vừa những giấc mơ, vừa với niềm hạnh phúc của con, chứ không phải đẽo gọt con, làm đau đớn con, bắt buộc con phải thu mình cho vừa với một hình mẫu nào đó được xây bằng những bức tường định kiến, bất di bất dịch.

Khi con tro ve
 
 
Array ( [news_id] => 103328 [news_title] => Khi con trở về [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => Chị viết thư trong tâm trạng bàng hoàng, đau đớn, hoảng loạn. Chị hỏi Hạnh Dung làm cách nào giấu chồng một chuyện động trời, là chuyện con gái của anh chị thực ra không phải là… con gái! [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Chị viết thư trong tâm trạng bàng hoàng, đau đớn, hoảng loạn. Chị hỏi Hạnh Dung làm cách nào giấu chồng một chuyện động trời, là chuyện con gái của anh chị thực ra không phải là… con gái! [news_content] =>

Con bé xinh đẹp, giỏi giang, là niềm tự hào của anh chị khi đoạt một học bổng toàn phần đi học ở Anh, đạt loại giỏi, lại tiếp tục lấy học bổng học thạc sĩ xong mới chịu về nước. Gần ba mươi tuổi đầu, năng động, được bao nhiêu công ty săn đón chèo kéo, con bé chưa hề có ý định lấy chồng, anh thấy cũng bình thường. Anh vẫn khoe: “Con gái tao, thằng nào “li vồ” cao mới có gan xáp lại, dễ dàng gì tán tỉnh một cái đầu thông minh như nó”.

Trời ơi, nếu mà anh biết con bé rung cảm mãnh liệt trước một cô bạn gái và quyết định xách va li ra Bắc theo cô gái ấy, bất chấp chuyện nhảy việc đổi công ty hay xa cha xa mẹ... Chị nghe con tâm sự mà rụng rời tay chân, nếu chồng chị biết, chắc anh lên cơn tai biến. Con bé nói, con đi rồi, má làm sao nói chuyện từ từ cho ba hiểu, chứ ba cứ giới thiệu anh này anh khác, tội ba. Con không lấy chồng đâu…

Làm sao giấu mãi chuyện này được, mà chối bỏ chuyện này, tức giận, phẫn nộ với con, cũng là vô lý. Những đứa con không thể đáp ứng hết tất cả những mong muốn, kỳ vọng của các bậc cha mẹ. Cha mẹ bình thường, con học hành thông minh vượt bậc, cha mẹ lấy làm sung sướng tự hào. Nhưng nếu cha mẹ bình thường, con bỗng nhiên có cảm xúc giới tính đặc biệt hơn cha mẹ, thì cha mẹ lấy làm xấu hổ, nhục nhã ư?

 Chị bảo, mình đàn bà, làm sao giảng cho các ông ấy hiểu. Ừ thì thôi, anh phải chấp nhận thực tế khó hiểu là con gái mình không lập gia đình. Ðến một lúc nào đó anh ấy sẽ tự hiểu ra. Con gái chị tự chọn lấy hạnh phúc cho mình, không thể buộc hạnh phúc phải mặc đồng phục. Chị hãy đứng về phía con mình, và nói cho con biết cô gái kia cũng có thể có một lựa chọn khác, hãy tôn trọng quyết định của cô ấy, hạnh phúc của cô ấy, như mẹ tôn trọng con…

Hạnh Dung viết cho chị mà phấp phỏng lo, lỡ chuyện của con gái chị trắc trở thật, mà dễ vậy lắm, chẳng biết cô gái ấy sẽ cư xử thế nào, người mẹ ấy sẽ sống làm sao.

Khi thấy con bé trở về với gia đình, lui cui dọn dẹp mấy ngày giáp tết, ngồi may sửa màn cửa, đi lau dọn phòng này phòng khác, chị đã mừng. Biết đâu những trắc trở của cuộc đời sẽ thay đổi con bé, biết đâu “sông có khúc người có lúc”, bản tính đàn bà sẽ lại trỗi dậy trong con, cái cây đời sẽ lại đâm chồi nảy lộc. Con gái chị đi mua đất về thay cho mấy chậu cây, buổi chiều trồng lại, bó cột cho cây đứng vững, buổi sáng tưới cây, săm soi nhìn cây có mọc thẳng không, lá non có bị héo không…

Chị nhìn con, thấy quả thật mình đã xa con nhiều quá. Vài lần thử, thấy con không hào hứng, chị thôi không rủ con cùng làm, cũng không buồn khi con gái không mặn mà chuyện bếp núc, chuyện làm mứt làm dưa. Thì nó thích sơn nhà, sửa điện, tháo quạt trần xuống lau chùi vô dầu mỡ, mắc gì mình bắt nó đi sên mứt làm chi!  

Lâu lắm rồi gia đình mới có một cái tết sum vầy, đầm ấm. Chị bỗng nhiên thấy chuyện ông chồng mình lười sửa điện, lười thay mấy miếng ngói bể trước ban công nhà, lười rửa xe, là chuyện cũng… bình thường. Tính ra, trong ổng cũng có một phần bản tính… đàn bà, cái phần xưa nay chị ra sức chỉ trích, kết tội. Có sao đâu! Cái bù trừ của tạo hóa nhiều khi cắc cớ hơn mình tưởng, nhưng nghĩ cho cùng, ai cũng có quyền sống theo kiểu của mình. Làm sao mà tính được phân lượng bù trừ sao cho cân, sao cho đúng!

Cuối năm, trong một gia đình nhỏ, cô gái tự băng bó vết thương để quay trở về nhà. Cô biết, cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, mẹ vẫn là người yêu cô vô điều kiện. Những kỳ vọng đổi thay sẽ được giữ gìn cho năm mới, nhưng cuộc sống hôm nay đang tặng cô mùa cuối năm và mái nhà của ba mẹ, như một lần để hàn gắn, để trưởng thành.

Và chị, khi gặp Hạnh Dung, chị nói, đó là quyền của con gái chị.

Dù con có quyết định như thế nào, chị vẫn sẽ đồng hành cùng con, trên con đường trưởng thành, cũng là con đường tìm kiếm bản ngã của mình, hạnh phúc của mình. Gia đình sẽ luôn là nền tảng vững bền cho những quyết định của mỗi thành viên, dù đó là những quyết định khác thường, mới mẻ và có phần lạ lẫm.

Chị đã dặn con, khi thất vọng, khi đớn đau, cả những khi không ai chấp nhận con nữa, hãy trở về nhà, hãy trở về với gia đình của con; mẹ đã biết, gia đình phải thay đổi cho vừa với tầm vóc, vừa những giấc mơ, vừa với niềm hạnh phúc của con, chứ không phải đẽo gọt con, làm đau đớn con, bắt buộc con phải thu mình cho vừa với một hình mẫu nào đó được xây bằng những bức tường định kiến, bất di bất dịch.

Khi con tro ve
 
[news_source] => [news_tag] => con gái và mẹ,giới tính,Thư Hạnh Dung [news_status] => 6 [news_createdate] => 2017-01-30 11:30:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2017-01-30 11:30:00 [news_relate_news] => 32543 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/khi-con-tro-ve-92217/ [news_urlid] => 92217 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 406 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/khi-con-tro-ve-a103328.html [tag] => con gái và mẹgiới tínhThư Hạnh Dung [daynews2] => 2017-01-30 11:30 [daynews] => 30/01/2017 - 11:30 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Đường vào viện dưỡng lão vẫn... xa vời

    Đường vào viện dưỡng lão vẫn... xa vời

    29-10-2020 10:11

    Giám đốc viện dưỡng lão có giấy phép số 01 của TP.HCM - Viện dưỡng lão Bình Mỹ - đã dùng chính sự nghiệp mình sáng lập, để phụng dưỡng mẹ già.

  • Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    29-10-2020 05:45

    Ai rồi cũng đến đoạn đáng sợ của tuổi già. Sau cả đời vật lộn làm việc, nuôi con cái, ngẩng lên đã thấy mình yếu ớt, nhiều “khuyết điểm”...

  • Sài Gòn có làm ta hư?

    Sài Gòn có làm ta hư?

    28-10-2020 13:44

    Từ khi nào chẳng rõ, Sài Gòn đã trở thành nơi đắm đuối nhất cho những kẻ yêu tự do và khẳng khái sống cuộc đời của mình.

  • Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    28-10-2020 09:43

    Đàn ông sẽ làm gì khi buộc phải ngồi không? Sẽ luôn có cách nếu họ thật sự muốn dứt ra khỏi màn hình điện thoại.

  • Người phụ nữ khéo léo

    Người phụ nữ khéo léo

    28-10-2020 05:56

    Phụ nữ có thể không đẹp, không rực rỡ trên đường công danh, nhưng nếu khéo léo, có khi họ chẳng cần loay hoay định nghĩa hạnh phúc là gì!

  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.