PN - Là nạn nhân hay thủ phạm, khi sa vào cơn ghen cuồng, sẽ chẳng ai thấy tình yêu hay hạnh phúc thăng hoa thêm. Tỉnh táo chọn cho mình lối thoát, để bảo vệ danh dự, sức khỏe và cả mạng sống là điều cần làm khi cuộc sống bị đảo lộn, bị ám ảnh bởi những cơn cuồng ghen.
PN - Nhà hắn có vườn bưởi rất rộng. Tới mùa bưởi ra hoa, hắn thường rủ tôi sang chơi. Tôi nhặt hoa bưởi kết thành vòng đeo cổ, đeo tay. Hắn thì nhặt trái bưởi non, trái nhỏ thì dành bắn bi, trái lớn để đá bóng.
PN - Ly hôn là lựa chọn của không ít người khi hôn nhân bế tắc, không đạt mục đích. Thống kê cho thấy, các tòa án quận huyện mỗi năm thụ lý từ 500 đến hơn 1.000 vụ ly hôn. Một số thẩm phán còn cho biết, chỉ một năm, họ đã “xử” hơn 300 vụ. Nhưng, ly hôn nào phải dễ dàng khi người trong cuộc cố tình… biến mất.
PN - Vừa rồi đi lễ chùa, tình cờ tôi gặp lại cô. Cô đến chùa không phải để làm lễ mà làm sãi - làm những công việc lặt vặt trong chùa. Cô bảo, cô đã ở đây được gần ba năm, cô muốn trốn tránh trần tục…
PN - Ngày mới quen nhau, chồng kể cho vợ nghe chồng từng có mối tình đầu rất đẹp. Sau này, cô ấy ra nước ngoài định cư nên hai người chia tay. Vợ chồng sống với nhau gần 10 năm, cu Bin cũng đã lớn, vậy mà mỗi lần nghe chồng tình cờ nhắc đến cô ấy, tim vợ lại xốn xang.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Vợ chồng em cưới nhau khi em đã có công việc ổn định còn anh thì đang thực tập.
PN - Vào một ngày cách đây 10 năm, chị bất ngờ nhận điện thoại từ một đồng nghiệp của chồng. Cô này “thương tình” cho biết, chồng chị hay quấy rối tình dục một cô nhân viên trẻ mới vào phòng, bị công ty buộc thôi việc. Để chứng minh, cô cho chị số điện thoại nạn nhân để kiểm tra nếu cần.
PNO - Ngày xưa, Hạnh và Trung học cùng lớp ở đại học. Năm cuối, Trung ngỏ lời yêu Hạnh, từ tình bạn chuyển thành tình yêu thì vừa lúc ra trường.
Không hiếm người phụ nữ lâm vào hoàn cảnh đớn đau vì trót... tốt bụng dâng chồng cho người khác.
PNO - Học chưa hết tiểu học em đã phải về quê để phụ gia đình. Kinh tế khó khăn khiến ba em trở nên khó tính, rượu chè suốt ngày. Có hôm, em và mẹ phải chạy sang nhà hàng xóm để … tránh những trận đòn vô cớ của ông. Không được đến trường như bao đứa trẻ khác, lại phải sống như “địa ngục” trong chính căn nhà của mình, suy nghĩ trẻ con lúc ấy của em chỉ là… lấy chồng làm gì cho khổ thân!
PN - Em vẫn nhớ món quà đầu tiên anh tặng em, đôi giày đế thấp màu hồng nhạt, có nơ thật dễ thương. Khi em mở hộp quà ra ngắm nghía, nâng đôi giày trên tay, nhận được câu nói tưởng bâng quơ mà đầy ngụ ý của anh rằng: “Giày búp bê đó em, dễ mang mà nữ tính lắm”.
PN - Dẫu âm ỉ hay cuồng nộ, những cơn ghen cũng khiến cuộc sống của những người trong cuộc bị đảo lộn, sức khỏe suy sụp, gia đình tan vỡ. Vị đắng của những cơn ghen, khi người trong cuộc nhận ra, mọi sự đã ê chề…
PN - Ba tôi có người phụ nữ khác, thường về nhà đánh đập má và anh em tôi. Nhiều vết thương trên người má chưa kịp liền da thì đã chồng lên vết thương khác. Trải qua bi kịch gia đình nên tôi tự hứa với lòng, khi có gia đình, tôi nhất định sẽ yêu thương vợ con, dành cho vợ con những gì tốt nhất và không bao giờ làm tổn thương họ.
PN - Từ ngày lớn lên tôi chưa bao giờ thấy cha mẹ nặng lời với nhau. Ai cũng khen gia đình tôi hạnh phúc. Cha tôi hết việc ở công sở về tới nhà bao giờ cũng nở nụ cười với vợ con.
PN - Bà xã tôi đã nghỉ hưu hai năm nay. Bên cạnh các hoạt động “nội khóa” như đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, tưới cây cảnh, bà ấy còn có một số hoạt động “ngoại khóa” như mỗi tuần hai lần đến lớp học khiêu vũ, hai tuần một lần tham gia câu lạc bộ dưỡng sinh, mỗi tháng một lần họp mặt nhóm bạn học cũ, và thỉnh thoảng đi đám tiệc... Nhìn chung, trừ chuyện họp nhóm của mấy bà thường xuyên tổ chức tại nhà vợ chồng tôi, lý do vì nhà chúng tôi ở ngoại thành, có sân vườn rộng, thoáng mát, còn thì những hoạt động khác của bà ấy, tôi ít quan tâm.
PN - Hôm qua, đang giữa cuộc nhậu, Tấn - cậu sinh viên thực tập, cầm ly cụng với anh một cái, rồi xin lỗi cho nó hỏi thiệt, chị nhà nay bao nhiêu xuân? Anh bối rối, sao, chú thấy vợ anh trẻ quá hả, đúng không? Hình như 43, hay 44 gì đó, anh không nhớ chính xác. Tấn gật gù, thì cũng trẻ, nhưng đâu đến mức trẻ hơn em...
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Cách đây một tháng, em phát hiện chồng em có bồ.
PNO - Người xưa nói: “Mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu”, hoàn cảnh của tôi cũng là một bến nước mà tôi đã bước xuống đò. Tôi là một người bất hạnh, bởi vẫn yêu chồng rất nhiều nhưng không thể sống chung với anh ấy được.
PNCN - Mọi thứ cứ trơn tuột. Trống rỗng. Chán nản. Không biết nên thế nào và bắt đầu từ đâu. Chỉ những người đột nhiên một ngày thấy mọi niềm tin như sụp đổ, phải hoài nghi tất cả và chẳng biết bấu víu vào đâu mới hiểu được tâm trạng của cô lúc này. Tuy vẫn cố giữ nếp sinh hoạt khi đúng giờ đưa đón con đến trường, tất bật với công việc cơ quan rồi lại túi bụi việc nhà, nhưng một ngày của cô đã trở nên nặng nề, cô độc. Đã hơn một tuần nay, cô kiệm lời và cố lảng tránh ánh mắt anh…
PNCN - Kính gửi chị Hạnh Dung, Chúng em tìm hiểu nhau và em không chê anh điều gì. Anh làm trong giới nghệ thuật, là thiết kế sân khấu, quen rộng, biết nhiều. Bạn bè anh, nói không dám vơ đũa cả nắm, trừ những diễn viên phải xây dựng hình ảnh đẹp đẽ, hào nhoáng và “sạch đẹp từng milimét”, còn đa phần ở dơ lắm.
PNCN - “Em đã chuẩn bị một số thức ăn để trong tủ lạnh, lúc nào ăn thì anh hâm lại. Anh nhớ ăn uống đúng giờ và uống thuốc đầy đủ theo toa…” - nói xong, em tất tả bước ra cửa.
PNCN - Vậy là con gái đã tròn hai tuổi. Vợ chồng mình cưới nhau hơn ba năm. Nhìn em từng bước trở thành “người của nhà mình”, anh vừa thấy mãn nguyện, vừa thấy xót xa.
PNCN - Tối qua nằm ôm chồng, thủ thỉ bảo anh kể chuyện về mối tình đầu, chồng ậm ờ chuyện quá khứ có gì hay đâu mà kể. Ta trách dỗi “Hay tình cũ còn vương mà anh không dám kể”. Thế là chồng kể, mối tình đầu đẹp như cổ tích, vậy mà không nên duyên vợ chồng. Ta cố kiếm tìm trong ánh mắt chồng có nỗi buồn luyến tiếc nào không, chẳng hiểu sao chỉ thấy lòng ta buồn mông lung và hoang hoải. Nửa đêm ta trở người vào phía trong len lén nước mắt, đinh ninh rằng chồng còn thao thức nhớ người xưa.
PN - Khi bước vào cuộc sống chung, nhiều bà vợ mới ngỡ ngàng nhận ra những thói tật xấu của chồng. Tất nhiên là họ không chấp nhận, thậm chí ghét cay ghét đắng những tật xấu ấy nhưng lại không có bất cứ động thái nào can thiệp. Tệ hơn, các bà còn ngây ngô tin rằng, một lúc nào đó chồng sẽ “tỉnh ngộ”, sửa sai hoặc đến độ tuổi nhất định, thói tật của chồng tự nhiên biến mất. Nghĩ vậy nên họ vô tư sống trong đợi chờ.
PN - Ngày mình cưới nhau, chồng đã nói rõ gia cảnh cho vợ nghe. Ba của chồng từng theo người phụ nữ khác, bỏ má một mình cực nhọc nuôi con. Về già, ba bị bà nhỏ trả về trong tình trạng tai biến, liệt một bên chân tay. Các con đều đã nên người, má tưởng đã có thể nghỉ ngơi, an hưởng tuổi già, không ngờ lại phải cực khổ chăm sóc cho cái “lá” vừa rụng về cội.