PN - “Yêu thương, kết hôn, chung sống, chưa đủ nói lên hết ý nghĩa của hai tiếng “vợ chồng”. Vợ chồng còn là hạnh phúc cùng hưởng, đau khổ đồng chia. Xác định vậy để không bao giờ có ý nghĩ còn yên vui, sung sướng thì “còn” nhau; khi hoạn nạn, biến cố thì “hết” vợ “hết” chồng”. Bà Huỳnh Thị Xuân, 52 tuổi, ngụ ấp 3, xã Mỹ Thạnh Bắc, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An nói như thế, trong một buổi chiều tâm tình về sự gieo neo của gia đình.
PN - Nhiều người từng nghe chuyện ba con quỷ lấy cắp hạnh phúc của con người, đem giấu vào một chỗ hiểm - không phải dưới lòng biển sâu hay trên mặt trăng xa xôi mà ở trong chính… con người. Câu chuyện mang thông điệp: “Hạnh phúc luôn hiện diện thật gần, không cần phải tìm kiếm ở tận đâu đâu”. Thế nhưng, trên thực tế, nhiều người đã mỏi mòn, chắt chiu, thậm chí mấy lượt sang đò mà hạnh phúc vẫn mãi như trò chơi trốn tìm.
PN - Cầm tờ giấy báo đậu đại học trên tay, tôi rưng rưng nước mắt. Cuối cùng niềm khao khát bấy lâu cũng đã trở thành hiện thực. Tôi thầm cảm ơn những chuyến tàu đã chắp cánh cho ước mơ của tôi bay xa…
PNO - Mười ba năm lấy nhau, hình như chưa bao giờ chúng mình giận nhau quá hai ngày. Có thể vì quãng thời gian mới cưới gần 6 năm mình xa nhau cả 400 cây số hay vì tình yêu sâu sắc của anh sau 6 năm trời đeo đuổi mới lấy được em?
PN - Bên kia đầu dây điện thoại, tiếng im lặng kéo dài. Tôi hỏi lại thêm một lần nữa như để chắc chắn chị vẫn còn giữ điện thoại. Giọng chị nức nở: “Chị khổ quá… Sao đời chị lại bất hạnh như thế này…”. Rồi chị dập nhanh điện thoại để tôi không nghe tiếng chị khóc.
PN - Ngày trước, Hạnh hớp hồn Nguyên nhờ ánh mắt trong veo, tính tình ngay thẳng, cách nói chuyện thân tình, hài hước. Nguyên thuộc týp đàn ông không ưa kiểu cách, sống tình cảm, chân thành. Người thâm trầm, người hoạt bát, như một cặp trời sinh khi cưới nhau, Nguyên tự hào nói vậy. Nhưng đến giờ, nhắc đến những ưu điểm đã cưa đổ mình, Nguyên lại ngán ngẩm kết luận “cái gì cũng có sai số, mà khổ nỗi, nhiều khi sai một ly, đi cả dặm”.
PN - NSND Thế Anh “tổng kết” vui: “Nghề diễn viên ấy mà, nhạy cảm lắm. Tính ra tôi đã ôm người đẹp từ Bắc chí Nam cả ba thế hệ trên… phim rồi ấy chứ, nhưng chữ tình nặng lắm, nó là cái phanh giúp tôi giữ được mình. Ai bảo đào hoa thì không giữ được mình nào? Cái chính là anh có quyết tâm giữ hay không thôi”.
PN - Sau một thời gian chung sống, chán người chồng thấp bé, quê mùa như tôi, em chạy theo cái vẻ cao ráo, bảnh bao, miệng lưỡi ngọt như mía lùi của một gã đàn ông.
PN - Dắt xe ra khỏi ngõ thì tôi bị ba tên mặt mũi hầm hố chặn lại. Việc này chủ nợ đã cảnh cáo cả tuần nay, nhưng tôi vẫn không thể xoay xở được. Chồng nhìn tôi, sắc mặt tái dại: “Chuyện gì vậy em?”. Tôi chưa biết nói sao thì một tên sấn tới chìa ra trước mặt chồng tờ giấy viết tay ghi nhận nợ mà tôi ký. “Các người là ai, tránh ra cho chúng tôi đi”, nghe giọng tôi lạc đi, hành vi có thể mất kiểm soát, chồng tôi bảo tôi quay vào nhà, để anh nói chuyện. Tôi từng bước quay vào nhà cùng nỗi sợ hãi đã lên đến đỉnh điểm.
PN - Thế là lại mùa nữa cây mí ra hoa. Hoa tím nhưng nhức cả một khoảng trời. Hoa rưng rưng rơi theo làn gió dù rất khẽ. Hoa rắc cả những cánh mỏng manh lên đầu đứa con xa xứ lâu lắm mới trở về… Tôi cứ đứng như thế, rất lâu dưới gốc mí già nua xù xì, lòng lại run lên. Hệt như lần đầu tiên tôi đã từng run lên như thế, với Ngân.
PN - Lần đầu gặp em ở đám cưới một người bạn, anh bảo đã bị tiếng sét ái tình. Khi đó anh vừa tốt nghiệp đại học, còn em thì dang dở chuyện học hành từ lâu.
PN - Chào chị Hạnh Dung! Em 28 tuổi, cũng có nhiều người muốn tìm hiểu nhưng em chỉ rung động với một người đã có vợ.
PNO - Tôi 26 tuổi, quê ở miền Trung, anh hơn tôi 6 tuổi, là người miền Bắc. Chúng tôi quen nhau từ thời đại học, đã hơn 4 năm, đang muốn tính chuyện lâu dài.
PNO - Hôm nay, tình cờ khi lục tìm một số giấy tờ cũ, một loạt những… nửa tấm hình ngày xưa của tôi rơi ra. Chỉ nửa tấm thôi, là hình một mình tôi, từng chụp chung với Hân thuở ấy, lúc hai đứa còn bên nhau dưới mái trường đại học.
PNO - Họ là một cặp vợ chồng đẹp đôi và có vẻ hạnh phúc. Chúng tôi quen nhau tình cờ trong một bữa tiệc cưới, dần dà thành bạn bè. Thường lui tới với vợ chồng họ, tôi nhận ra câu ông bà nói “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh” là chẳng hề sai.
PN - Khi con trai đưa người yêu về ra mắt gia đình, ông cụ thân sinh của anh Lê Trọng Thành giật mình. Ông biết rõ dòng họ nhà chị Lê Thị Quyên có tiền sử nhiều người mắc bệnh tâm thần. Khuyên con không được, ông thở dài: “Thôi kệ, phu thê như y phục. Biết đâu…”.
PN - “Ở nhà làm gì mà chưa cơm nước gì hết vậy?”, chị lớn tiếng. Gần đây, những “điệp khúc” tương tự thỉnh thoảng lại vang lên trong căn nhà của anh chị, trước đây vốn rất yên ả.
PN - Chồng đang đọc báo, chợt thấy Hoa, bạn của vợ dừng xe trước nhà, liền chạy ra đon đả: “Để xe anh đẩy lên thềm cho. Em mà ngã, bà xã sẽ trách anh đấy”. Chồng gọi vợ: “Để đấy anh quét nhà cho. Hai người đẹp uống gì, anh sẵn sàng phục vụ”. Hoa khều: “Chồng cậu mồm miệng dẻo quẹo, chắc vợ chồng chẳng bao giờ cãi nhau nhỉ?”. Không muốn vạch áo cho người xem lưng, vợ đành gượng cười.
PN - Ngoài giờ làm ở công ty, thời gian còn lại vợ dành cho bếp núc nhà cửa. Đôi khi chồng muốn chia sẻ bớt việc lặt vặt nhưng vợ cứ luôn gạt đi, như sợ bị… giành mất phần.
PN - Chúng tôi từng có một tình yêu say đắm thời sinh viên, cưới nhau ngay sau khi tốt nghiệp đại học.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Tôi 35 tuổi, chồng tôi nhỏ hơn sáu tuổi.
PNO - Chị loay hoay suốt buổi sáng, toát cả mồ hôi vẫn không thể nào nhớ ra khi đăng ký với Yahoo, chị đã “cho” vợ chồng đi trăng mật ở đâu! Giờ tự nhiên nhà mạng hỏi, chị trả lời lung tung, thế là nó khóa.
PNCN - Tôi không thích má ở cái tính vô tư quá. Chuyện gì má cũng cười khì, ngay cả những chuyện mà nếu là tôi thì hẳn phải tung hê tất cả rồi tới đâu cũng đành.