Ba đã dựng lên bức thành kiên cố và tới tận bây giờ, khi các con đều có gia đình riêng thì bức tường ấy mới dần bị phá bỏ.
Các bạn khuyên cháu học đại học để xứng với người yêu, ít ra khi khai lý lịch cũng được ghi “trình độ đại học”.
Không giấu được nữa, mẹ đành thành thật: ba mẹ tuy là người lớn nhưng không phải cái gì cũng biết. Sự hiểu biết của mọi người có giới hạn.
Sợ nhất là bạn ấy cảm thấy bị “đá” nên nảy sinh ý nghĩ “không ăn được thì đạp đổ” hoặc cố tình níu kéo bằng mọi giá.
Để cảm nhận được niềm hạnh phúc đó, tôi đã trải qua những sai lầm và đau khổ như hầu hết các bà mẹ khác.
Dù là nơi nào đi chăng nữa, dù buồn hay vui, dù khổ hay sướng, chỉ cần có mẹ, với tôi, đó là quê hương.
Tôi gần như chết lặng, nhìn qua cửa sổ, tuyệt vọng, niềm tin cạn tắt khi biết biến chứng của quai bị sẽ làm cho tôi chẳng bao giờ được làm cha.
Dù phải lo tiền chữa bệnh u não thùy trán, cô gái trẻ vẫn lo tiền sinh hoạt, thuê nhà trọ cho ba.
Đã không còn rụt rè nép bên mẹ, các bé khiếm thính tự tin, hào hứng cùng hòa ca thật tròn vành rõ chữ với ba mẹ và khách mời...
Cha mẹ vẫn chỉ muốn nép bên làng quê, dưới mái nhà bình an. Họ vò võ đợi chờ con cái đi xa để trở về.
Kỹ năng dọn dẹp khiến cháu độc lập, có trách nhiệm với mình và gia đình; duyên dáng và tạo thiện cảm với người xung quanh.
Nhà xa trường quá, con thì nhỏ, nên mẹ đi theo để lo cho con ăn, uống dọc đường và giữ cho con chợp mắt ngủ một lúc trên xe.
Mỗi lần hay tin tôi sắp về, cha đều mong ngóng. Bến xe cách nhà 15 cây số nhưng dù nắng hay mưa, ngày hay đêm, tôi đều có cha chờ đón.
Hành trình vượt nghèo thoát khó của tôi, nếu không có cha mẹ dõi theo, đồng hành, hỗ trợ… thì chắc chắn sẽ rất khó, thậm chí không bao giờ thành công.
Hôm nay, hãy tận hưởng hạnh phúc được chở má đi chơi. Còn má là còn tất cả.
Từ vụ nhóm học sinh nhốt, lăng mạ, ném dép vào cô giáo, cần nhìn lại xem các bậc phụ huynh đã tôn trọng thầy cô chưa?
Cuộc sống tất bật khiến đôi lúc mẹ quên quản lý cảm xúc của mình, trút bực dọc lên con.
Mâu thuẫn giữa cô, trò diễn ra từ tháng 9/2023, lẽ nào không một phụ huynh nghe con kể về những việc ở trường?
Nguyên nhân chính khiến vết rạn nứt trong mối quan hệ thầy trò ngày càng lớn, có phần lớn lỗi từ phía phụ huynh.
Thứ áp lực cháu phải chịu đựng đến từ những lời kêu ca phàn nàn, than phiền, báng bổ, chỉ trích… cháu nghe từ những người xung quanh.
Mọi việc chuyển biến xấu đến mức khiến tôi suy sụp, xen lẫn uất ức và muốn bùng nổ. Cũng may, mỗi ngày, ba mẹ tôi đều an ủi, nhắc nhở...
Mẹ dạy tôi: “Cuộc sống giống như người lái một chiếc xe đạp. Để giữ thăng bằng, con phải luôn tiến về phía trước”.
Một số nhà hàng, quán ăn, quán cà phê, đám cưới... khuyến cáo cha mẹ không dắt con em tới. Điều này gây tranh cãi nhiều lần trên mạng xã hội.
Có lần, cha cháu bệnh nặng, tưởng đã bỏ được rượu nhưng khi qua khỏi, ông lại uống nhiều hơn.
Họ chê cháu “hời hợt”, “thiếu ý tứ”, “ruột để ngoài da” và nặng hơn là “vô duyên”...