Em con là đứa có mới nới cũ và hiếu thắng, cái gì cũng muốn nhưng nhanh chán.
Tiếng mẹ làm cơm mỗi sáng chính là âm thanh báo thức đáng tin cậy nhất của tôi.
Các nhà giáo dục, gia đình và cộng đồng cần nghiêm túc và nỗ lực tuyên truyền, rèn luyện các kỹ năng bảo vệ bản thân cho trẻ và cả người lớn.
Mấy chục năm mới có cơ hội làm lồng đèn cho con, chồng tôi như trở về thời còn là đứa trẻ vô tư, vô lo.
Cha mẹ chỉ cần "mang con về" là đủ. Con về cha mẹ nào cũng vui, nhà vui, trăng ngày nào cũng tròn.
Những chiếc đèn ống lon, đèn chai nhựa tự chế đã đưa chúng tôi đi qua bao mùa trăng đầy ắp tiếng cười...
21 mùa Trung thu qua vèo một cái, các con bây giờ đã là 2 cô gái năm cuối đại học, đi đâu cũng như hình với bóng.
Bị vết thương khá sâu ở tay, ba anh vẫn nén cơn đau, chẻ mấy lóng tre để làm lồng đèn cho anh.
Mỗi khi mẹ đi chợ, cha đều dặn “nhớ mua trà”… Đó là các bịch “trà quạo” đựng trong túi ni lông hoặc trà Bảo Lộc màu xanh…
Các chuyên gia giáo dục khẳng định rằng, chỉ cần bố dành ít nhất 10 phút mỗi ngày để chơi cùng con sẽ giúp con học tốt hơn.
Có cái gọi là lợi thế của gái xấu không? Có phải con gái xấu ít người nhòm ngó, đấy là lợi thế so với con gái đẹp?
Bạn con bị trúng “tiếng sét” của thầy giáo dạy tin học trong trường. Bạn ấy tuyên bố sẽ làm tất cả bằng mọi giá để chiếm được tình cảm của thầy.
Chị Nga lên Hà Nội đi rửa bát thuê, làm giúp việc, bán hàng rong… để có tiền cho mẹ con thuê trọ, cho cậu con trai khiếm thính học chuyên biệt.
Tôn trọng người khác và quy tắc chung là điều cần làm, nhưng đừng vì thế mà bóp nghẹt cá tính của con.
Khi thu chớm sang, chị liền đi mua một loạt đồ đẹp để… đưa đón con đi học. Chị nghĩ, đi đón con cũng phải đẹp.
Chồng tôi phản đối việc con có bạn gái, nhưng anh không đưa ra được giải pháp khả thi nào mà cứ đẩy qua tôi: "Em nói với con đi".
Mỗi ngày, tiếng ba nhỏ dần đi, số lần gọi tên các con cũng ngày càng ít lại. Thay vào đó, ba chỉ mạnh dạn, tự tin gọi “Bà mi ơi”.
Ngoài những lúc nóng nảy la mắng, tôi còn có những lúc tâm sự mềm mỏng với con. Bọn trẻ thực ra biết hết.
Nếu gọi Mai Anh là siêu nhân thì mẹ cô - bà Đinh Thị Thu Hảo - là siêu nhân mẹ.
Nhiều đứa trẻ yếu ớt, không biết tự chịu trách nhiệm, không đủ kỹ năng tự lập, không dám nêu chính kiến, lập trường và càng “khó lớn” trong nhân cách.
Không có ngoại hình xinh đẹp thực sự mặc cảm lắm, nó khiến cháu không tự tin khi ra ngoài.
Nhớ hồi mới hay “tin dữ” này, ba con nhăn mặt: “Mới tí tuổi đầu, không lo học hành”.
Ba tôi im lặng một chút rồi hỏi: “Con viết như vậy là có nghĩa gì? Ba cho con ăn học để trả lời với ba vậy đó hả?”.
Ít được học về giới tính, kỹ năng tự bảo vệ, phòng tránh xâm hại nên hầu hết các em đỏ mặt, ngại nói những từ ngữ chỉ bộ phận riêng tư.
Anh tôi muốn mẹ nghỉ bán hàng, vì không muốn mọi người bàn tán “con không nuôi nổi mẹ, để mẹ vất vả nhặt nhạnh từng đồng bạc lẻ ở chợ”.