PN - Ngồi nép mình trong gian phòng nhỏ, bà Đào Thị Tuyên quờ quạng lần tìm, chỉ cho tôi vùng da từng hằn vết thương do đứa con trai út Nguyễn Đức Tùng gây ra. Vết thương ấy, nếu có, dấu tích cũng đã nhạt nhòa. Nhưng với cụ già 77 tuổi, hai mắt không còn thấy đường này, mọi biến cố xảy ra mình vẫn rõ mồn một. Bà nói: “Cũng vì tranh chấp tài sản, mà giờ đây tôi chẳng còn đường về nhà”.
PNCN - Ba đã đọc cuốn Săn sóc sự học của con em của học giả Nguyễn Hiến Lê từ khi con chưa ra đời. Nhưng qua thời gian, ba quên đi khá nhiều; những điều còn nhớ, chẳng hạn “đừng coi trẻ như một người lớn thu nhỏ hoặc thiếu thông minh”, thì ba lại ít áp dụng. Thành ra ba đôi lúc tự hào mình là người có hiểu biết về việc dạy trẻ, về tâm lý trẻ nhưng thực ra không phải như vậy. Ba chưa thực sự hiểu con, chưa thực sự quan tâm đầy đủ đến con, chưa thực sự săn sóc sự học của con, có dù lòng yêu thương con thì không có ngôn từ nào diễn tả hết.
PNCN - Con gái tôi vừa học xong lớp 7, đòi nghỉ học để học nghề uốn tóc, rồi đòi đi bán quần áo thời trang. Tôi vừa ngọt nhạt khuyên con, vừa la rầy, nhưng cháu vẫn nằng nặc đòi nghỉ, không chịu đi mua tập sách chuẩn bị cho năm học mới.
PN - Có một câu chuyện vui mà chị muốn kể em nghe, đồng thời cũng muốn nhắc em nhớ lại trách nhiệm của mình. Chàng trai nọ, hôm trước đạp xe chở người yêu lên con dốc dù thở phì phò nhưng được người yêu vòng tay ôm hỏi: “Mệt không anh” thì chàng trả lời “Khỏe... khỏe ru hà... hừ...hừ...”.
PN - Những dòng chữ nghiêng nghiêng, nhòe vết mực. Có lẽ cháu gái tôi (mười tuổi) đã khóc khi viết ra những dòng chữ ấy. “Ngày mai là sinh nhật của con. Ba điện thoại hứa sẽ về thăm con. Suốt đêm, con không ngủ, mong trời nhanh sáng để gặp ba. Vậy mà sáng ra, ba điện thoại nói bận công chuyện, không về được. Con buồn lắm. Những khi con đi chợ với bà nội, ai gặp cũng hỏi ba mày theo vợ nhỏ phải không?…”. Những lời văn không còn ngô nghê của trẻ con.
PN - Trong cuộc sống hiện tại, chia sẻ cùng con các giá trị sống là điều không dễ. Nhiều bậc phụ huynh do không có thời gian nên thường tự nhủ, hãy đợi con mình lớn khôn một chút rồi hãy tính đến chuyện này. Thật ra, theo UNESCO, đợi trẻ lên tám đã là điều quá trễ.
PN - Trẻ có thể bị tai nạn đứt tay do chơi vật sắc nhọn hay đột ngột sốt cao… Trước khi đưa trẻ đến bệnh viện, cần có động tác sơ cấp cứu, trong đó vai trò của thuốc và các y cụ hỗ trợ là rất cần thiết. Mỗi gia đình nên có một tủ thuốc nhỏ với các loại thuốc thiết yếu cho những bệnh thường gặp, cũng như y cụ cần thiết cho sơ cứu chấn thương.
PN - Thời đại kỹ thuật số, bên cạnh những loại máy quay phim cá nhân nhỏ gọn, thì điện thoại thông minh, máy tính bảng, máy chụp hình… đều cho phép mọi người thực hiện đoạn phim ngắn một cách dễ dàng. Đây là một trong những hoạt động vui vẻ mà cả gia đình có thể cùng nhau thực hiện.
PNO - Lúc ông bà quyết định bán cả cơ ngơi để theo con gái vào Sài Gòn sinh sống, nhiều người quen đã phản đối. Dù gì, ở quê, nhà ông bà khá giả, nhà cửa rộng rãi, lương hưu đủ để hai vợ chồng già sống thoải mái. Bạn bè khuyên ông bà cứ để căn nhà lại, cho thuê hoặc nhờ người trông nom, vào ở với con một thời gian xem thế nào rồi tính tiếp.
PNO - Từ khi sinh ra, nó là đứa không cha. Nó từng làm mẹ mệt mỏi nhiều lắm vì những thắc mắc không ngừng về người cha ấy.
PNO - Mình ít khi nói với chồng là mẹ anh mẹ em, với mọi người mình cũng không nói mẹ ruột hay mẹ chồng. Mình có cách nói riêng của mình: Mẹ và Má. Đó là cách gọi để mình và chồng không phân biệt Mẹ tôi và Mẹ anh. Vì Mẹ là mẹ của chung.
PN - Ở ngã tư Cống Quỳnh - Nguyễn Thị Minh Khai (Q.1, TP.HCM), có một tấm bảng ghi “Người khuyết tật bơm vá miễn phí”. Chủ nhân của tấm bảng này là anh Phạm Văn Lương (50 tuổi). Người đàn ông ấy hiện đang sống cảnh gà trống nuôi hai con trai nhỏ với bao gánh nặng áo cơm.
PN - Chị không muốn có bất cứ liên hệ nào với người đó, người đã được ký tên ở mục cha ruột trong tờ giấy khai sinh của chị. Ông ấy bỏ năm mẹ con chị đến miền đất mới làm ăn, với lời hứa ra đi để đổi đời. Nhưng ở xứ lạ, người đàn ông trụ cột ấy đã không thoát được những cám dỗ. Ông sống với người đàn bà khác, từ bỏ mọi trách nhiệm với gia đình nơi quê nhà.
PN - Các bậc phụ huynh thường cho rằng trẻ chỉ được gọi là “thông minh” khi học giỏi, đạt điểm cao. Trên thực tế, mọi trẻ em đều thông minh theo cách này hay cách khác.
PN - Mẹ lóng ngóng ôm thằng cháu út vào lòng. Bà thì thào với nó: “Con là cục vàng, con là tài sản quý giá của cả nhà!”. Tuy mới tám tháng tuổi nhưng cu cậu cảm nhận được tình yêu thương bà dành cho mình, nó quàng tay vào cổ bà rồi cạp cạp lên má bà ngoại. Nhìn hình ảnh ấy con cảm giác nao nao khó tả, thành viên nhỏ nhất trong nhà và lớn tuổi nhất đang quấn quýt lấy nhau. Từ ngày ba mất, bao nhiêu yêu thương, kính trọng, lo lắng chúng con dồn cho mẹ. Chúng con luôn mong có mẹ mãi trong đời.
PN - Bố đã hẹn về sớm đưa cả nhà đi chơi rồi đột nhiên lại gọi điện báo về muộn không ăn cơm nhà.
PN - Ngày nội còn sống, mỗi khi nhõng nhẽo vòi vĩnh gì đó, tôi thường hay gọi nội là “cô Tư Lành”. Cái tên gọi theo tên ông nội từ thời bà về làm vợ. Còn tên thiệt của bà là gì chắc không ai biết ngoài những người trong gia đình. Mỗi lần nghe tôi gọi như thế, nội cười rồi mắng yêu: “Đồ chó con, chỉ giỏi xạo”, mắng xong lại xoa đầu đứa cháu nghịch ngợm hỏi, thích gì nội cho.
PN - Những chiếc đĩa lót ly bằng thủy tinh dễ vỡ khiến mẹ luôn phải gượng nhẹ, đôi khi bé muốn giúp mẹ rửa ly hay bưng trà tiếp khách cũng không được phép. Để thay đổi màu sắc và giúp bé hạn chế sự vụng về của mình, bố mẹ cùng con làm một bộ lót ly mới bằng vải. Bộ lót ly “cảm xúc” với nhiều màu sắc, được cả nhà chung tay làm sẽ mang lại không khí ấm áp, giúp bé có thêm trải nghiệm về sắc màu, hình khối.
PN - Nhờ con đi mua rượu rồi “thưởng” một ly; khoe con trên bàn nhậu, sẵn đó cho nhấp môi… là cách nhiều ông bố đã hại con mình. Việc cho trẻ tiếp xúc sớm với rượu bia sẽ mang đến những hậu quả khó lường.
PN - Mỗi người có một cách riêng để vượt qua cú sốc của sự mất mát. Phải làm gì để giúp trẻ vượt qua đau buồn? Làm thế nào để trẻ sắp xếp lại những nếp sinh hoạt và kế hoạch cho tương lai? Làm sao để sự ra đi của người thân không làm ảnh hưởng nhiều tới cuộc sống của con trẻ?
PN - Công ty cho nhân viên nghỉ mát ở biển. Đây là lần đầu tiên con tham gia một chuyến đi chơi tập thể, lòng nhiều háo hức. Hồi đi học, con âm thầm cự tuyệt những chuyến xa gần, bởi luôn mặc cảm rằng nhà mình nghèo, con chẳng có đồ đạc gì bằng bạn bè, nên không đi, khỏi bị người ta chê cười… Không ít lần con buồn rơi nước mắt khi phải lảng xa những rủ rê bàn bạc chuyện đi chơi hay thư giãn của mọi người xung quanh.
PNO - Bạn có biết khi bé cưng thoải mái, bé sẽ thỏa thích nhún nhảy và sáng tạo nên những “vũ điệu” của riêng mình? Ôi, mẹ không thể nhịn cười vì yêu quá từng động tác ngộ nghĩnh của con! Thế giới của những “vũ điệu” hồn nhiên đầy ắp bất ngờ không chỉ giúp bé phát triển về mặt ngôn ngữ, cảm xúc mà còn mang đến những khoảnh khắc hạnh phúc cho cả hai mẹ con.
PNCN - Sinh ra vốn lành lặn như bao nhiêu người khác, nhưng khi được chín tháng tuổi, Trần Thanh Sơn (30 tuổi, ngụ Tháp Chàm, Ninh Thuận) lên cơn sốt co giật rồi bị liệt tứ chi. Từ đó cuộc đời anh gắn liền với chiếc xe lăn. Vượt qua bao khó khăn, nỗ lực học tập, Trần Thanh Sơn vừa nhận hai bằng thạc sĩ.
PNCN - Con gái tôi phát triển khá sớm, mới chín tuổi mà cao to, ngực vun, có kinh. Cháu cũng bắt đầu thắc mắc về cơ thể đàn ông - đàn bà, tò mò, để ý chuyện người lớn.